Chương 23: Em là bé ngoan
Ánh mắt Lương Chiêu như móc câu dính chặt lấy cô, sợ cô lại thốt ra lời từ chối.
“Nếu anh cần được an ủi, thì cứ đến phòng an ủi tìm tôi, nửa đêm làm gì mà lại đi ăn trộm?”
Dù ấn tượng với Lương Chiêu chỉ ở mức bình thường, nhưng có người đưa tinh thần lực đến tận cửa, không hút thì phí.
Lương Chiêu còn muốn nói gì đó, thì thấy Tô Thất Tiệm đã bắt đầu vận dụng tinh thần lực an ủi và thanh lọc cho anh. Anh nhân cơ hội tiến lại gần hơn một chút, để được ngắm dung nhan của cô hướng đạo từ khoảng cách gần.
Việc an ủi nhanh chóng kết thúc, không còn độc tố lưu lại, vết thương của Lương Chiêu nhanh chóng kết vảy. Đồng tử Tô Thất Tiệm sáng lên, không ngờ hướng đạo còn có tác dụng chữa bệnh.
“Từ giờ, không có sự cho phép của tôi, anh không được tự tiện vào phòng tôi.”
Tô Thất Tiệm bắt đầu đuổi khách, nhưng không ngờ sau khi an ủi xong, Lương Chiêu chẳng có ý định rời đi.
Anh vẫn quỳ bên mép giường, phóng túng phát tiết mị lực của mình.
Xem ra anh rất rõ mình đẹp trai.
“Sao anh còn chưa đi?”
“Tôi chỉ muốn ngắm em thêm một lúc.”
“Anh ở đây, tôi không ngủ được.”
“Tôi rất im lặng mà.”
Tô Thất Tiệm: “…”
Mặt người này dày đến vậy sao?
Tô Thất Tiệm lấy nút bấm điều khiển từ xa ra, dọa: “Anh không đi, tôi sẽ điện anh thật đấy.”
Lương Chiêu: “Em thật sự nỡ điện tôi sao?”
Lương Chiêu nắm bàn tay nhỏ của Tô Thất Tiệm, áp lên má mình, rồi ngẩng đầu nhìn cô dịu dàng, đôi mắt đỏ rực đầy tình ý.
Ánh mắt Tô Thất Tiệm vô tình rơi vào bắp ngực săn chắc khó có thể bỏ qua của anh.
Trong đầu bỗng nhiên nghĩ đến lời hệ thống từng nói, nguyên chủ thích tiêu binh có ngực to và trắng, Lương Chiêu rất hợp gu thẩm mỹ của nguyên chủ.
Không biết sờ vào sẽ có cảm giác gì nhỉ…
Trời, cô đang nghĩ đến đâu vậy!
Tội lỗi, tội lỗi, người xuất gia nên lấy từ bi làm gốc.
Lương Chiêu thật sự rất đẹp trai, dáng người rất chuẩn, người đàn ông này trông thật câu hồn, thật bắt mắt.
Dù sau khi an ủi, tiêu binh sẽ có một khoảng thời gian lưu luyến hướng đạo, nhưng Tô Thất Tiệm vẫn kiên quyết nghi ngờ Lương Chiêu cố tình dùng sắc đẹp để câu dẫn cô.
Tô Thất Tiệm nhắm mắt lại, không nhìn thì không phiền.
“Tôi đương nhiên nỡ điện anh.”
Sao lại có cảm giác anh ta như hai con người khác nhau so với lúc mới gặp vậy nhỉ?
Lương Chiêu lại áp sát lòng bàn tay cô, “Không sao, tôi tình nguyện bị em điện.”
Cứu mạng!
Tô Thất Tiệm cảm thấy mình sắp bị ngọt chết.
“Anh không đi, sau này tôi sẽ không an ủi anh nữa.”
Lời này vừa thốt ra, thân hình Lương Chiêu khựng lại một chút, vẻ mặt trở nên vô cùng ấm ức, “Hình phạt này ác độc quá, có thể đổi một cái khác không?”
Tô Thất Tiệm sắp phát điên, đúng lúc then chốt hệ thống lên tiếng.
Bé cưng: “Ký chủ, đừng quên chúng ta đang đi theo lộ tuyến huấn luyện ngược, cấp bậc của anh ta khá cao, có ích cho việc tăng tiến của chúng ta.”
Tô Thất Tiệm ôm trán, cuối cùng cũng hiểu những phản diện trong phim truyền hình trước đó phải giả vờ vất vả thế nào.
“Lương Chiêu, tôi không có hảo cảm với tiêu binh thích nửa đêm trèo cửa sổ nhà hướng đạo đâu.”
“Đã nửa đêm rồi, anh nên về nghỉ ngơi, dưỡng thương cho tốt, khi nào rảnh thì đến phòng an ủi của tôi, tôi kiểm tra cho.”
“Anh là bé ngoan, đúng không?”
Dưới sự khuyên nhủ tận tình như dỗ trẻ con của Tô Thất Tiệm, Lương Chiêu cuối cùng cũng chịu buông tay cô ra.
“Trước khi đi, em có thể hôn tôi một cái được không?”
Lương Chiêu được nước lấn tới, Tô Thất Tiệm hận không thể bóp chết anh.
Nhịn, tôi là người phụ nữ làm nên chuyện lớn.
Tô Thất Tiệm tự an ủi mình, nhìn mặt mũi Lương Chiêu đẹp đến mức tàn nhẫn, cô đặt lên gương mặt thần thánh đó một nụ hôn như chuồn chuồn lướt nước.
Nhận được cảm giác mềm mại truyền đến từ khuôn mặt, Lương Chiêu như con mèo vừa trộm được cá, nụ cười trên mặt rực rỡ vô cùng, cuối cùng cũng hài lòng rời khỏi nhà cô hướng đạo.
Chỉ là vừa bước ra khỏi cửa lớn, sắc xuân trên mặt anh lập tức biến mất, thay vào đó là vẻ thích thú và nụ cười ranh mãnh.
Bảo anh là bé ngoan sao?
Xem ra, cô hướng đạo thích chó ngoan nhỉ.
------ Tháp trung tâm khu vực thứ nhất, khu biệt thự hướng đạo ------
Trong biệt thự hướng đạo sang trọng sáng đèn, Liễu Dao, hướng đạo cấp A, đang ngồi trên ghế sofa ở phòng khách tầng một với vẻ mặt thư thái.
Biệt thự được trang trí trang nhã, sang trọng nhưng kín đáo, giấy dán tường màu vàng nhạt cổ điển, đồ nội thất kiểu Pháp tinh xảo, sàn gỗ thông sáng bóng, đèn chùm mã não, tất cả đều toát lên gu thẩm mỹ độc đáo của chủ nhân.
Người phụ nữ ngồi nghiêng trên chiếc sofa ở phía bên kia tên là Lưu Lâm, bạn mới của Liễu Dao, một hướng đạo cấp B+.
Trước mặt Liễu Dao, có hai tiêu binh đang quỳ, ăn mặc hở hang, thân hình gợi cảm.
Một người đeo đuôi sói và tai sói giả, chỉ mặc một lớp voan đen mỏng, người còn lại thân hình không kém, cổ áo trước ngực xẻ thẳng xuống tận bụng.
Liễu Dao nhấp một ngụm rượu mạnh, rồi dùng đầu ngón chân đi tất đen khều cằm một tiêu binh, trên gương mặt xinh đẹp đầy vẻ khinh miệt.
“Ngươi cũng muốn trở thành tiêu binh chuyên thuộc của ta sao?”
Tiêu binh cúi mắt không dám nhìn Liễu Dao, ngoan ngoãn gật đầu.
Liễu Dao khịt mũi cười khẩy, “Nói về cảm giác chinh phục khi chơi, vẫn phải chọn những tiêu binh có tính tình ngang ngạnh.”
Hai tiêu binh này tuy đều là cấp S khá tốt, nhưng không lọt vào mắt Liễu Dao.
Cô vốn dĩ kiêu ngạo.
Chỉ là tiêu binh cấp SS trở lên cũng đều kiêu ngạo, phần lớn sẽ không hạ mình đến mức này để lấy lòng cô.
Nghĩ đến đây, ánh mắt Liễu Dao thêm chút khinh thường.
“Các ngươi dựa vào việc mình là tiêu binh cấp S, nên nghĩ mình có tư cách đến trước mặt ta diễu võ dương oai sao?”
Tiêu binh tai sói: “Hướng đạo Liễu Dao, ngài hiểu lầm rồi, tôi đến tìm ngài không phải vì nghĩ mình có tư cách, mà thật lòng mong muốn được làm tiêu binh chuyên thuộc của ngài, để bảo vệ ngài tốt hơn.”
“Nếu ngài thấy tôi cấp thấp, tôi sẽ cố gắng nâng cao cấp bậc của mình.”
Tiêu binh cúi đầu, từng chữ nói ra vô cùng chân thành, nhưng Liễu Dao trong lòng khinh thường tiêu binh cấp S, làm sao có thể để họ trở thành tiêu binh chuyên thuộc của mình được?
Tối nay gọi họ đến, chẳng qua cũng chỉ để trêu đùa họ mà thôi.
Liễu Dao giả vờ bất đắc dĩ thở dài, “Giá mà ta là hướng đạo cấp S, chỉ huy nhất định sẽ tình nguyện làm tiêu binh chuyên thuộc của ta.”
Người đàn ông đó, dù thế nào cô cũng không chiếm được.
Thật đáng ghét.
Lưu Lâm bên cạnh vội vàng nhân cơ hội nịnh nọt, “Chị Liễu, chị đã rất ưu tú rồi, hướng đạo cấp S cả khu cũng không có bao nhiêu, chỉ huy có lẽ bây giờ chỉ là chưa muốn tìm bạn đời thôi, chị quyến rũ như vậy, thu phục được anh ấy chỉ là chuyện sớm muộn.”
Liễu Dao thích sự ngọt ngào của Lưu Lâm, cô lắc nhẹ ly rượu trong tay.
“Nhắc đến hướng đạo cấp S, cậu có biết Tô Thất Tiệm vừa bị lưu đày gần đây không?”
Lưu Lâm lắc đầu, “Tôi vừa mới điều đến tháp trung tâm, cũng có nghe qua chút chuyện về cô ta.”
Liễu Dao đột nhiên cười rất to, “Người phụ nữ đó, đúng là ngu hết chỗ nói. Vốn dĩ là hướng đạo cấp S, muốn hành hạ tiêu binh nào mà chẳng được, cứ phải làm quá đáng, kết quả lại tự hại mình.”
“Theo ta nói, cô ta bị điều đến Hắc Tháp cũng không phải không có lợi, ít nhất tháp trung tâm bớt đi một hướng đạo cấp S, với lại cô ta cũng khá xinh đẹp, cậu nói xem sao chúng ta lại không có được thiên phú như cô ta chứ?”
Lưu Lâm mỉm cười, “Cô ta đã bị lưu đày đến Hắc Tháp, cả đời không được phép quay lại khu vực thứ nhất, thiên phú tốt đến mấy cũng vô dụng.”
Liễu Dao an ủi được phần nào, chống cằm, “Cái nơi khốn kiếp Hắc Tháp đó, cả đời này ta cũng sẽ không đến.”
Tô Thất Tiệm, cô đã đến đó rồi, thì đừng bao giờ quay lại nữa.
Liễu Dao kéo mạnh chiếc cà vạt trước ngực tiêu binh tai sói, ánh mắt nhìn thẳng vào gương mặt tuấn tú của anh ta, khóe môi cong lên nụ cười hài lòng.
Cũng khá đẹp trai, tiêu binh tự dâng đến cửa, không chơi thì phí.
