Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Xuyên Đến Mạt Thế Phế Thổ: Ta Mang Không Gian Chinh Phục Thế Giới > Chương 12

Chương 12

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 12 có bản audio.

Chương 12: Rắn đột biến (2)

 

A Linh về đến nhà, liền kéo hai người ngồi xuống. Không biết từ lúc nào cô đã kiếm thêm vài cái gốc cây nhỏ, làm ghế ngồi cũng khá ổn. Đội trưởng lính đánh thuê đặt con rắn xuống đất.

 

A Linh thấy an toàn rồi, bèn bật cái đèn năng lượng mặt trời mới mua. Ban ngày sạc, tối dùng, phải công nhận A Linh biết tính toán quá.

 

A Linh bắt đầu chửi ầm lên: “Cậu quên lời viện trưởng dặn dò à! Không được đi vào chỗ chưa ai từng đến! Cỏ dại ở đó um tùm thế kia, chả có ai qua, chắc chắn có vấn đề, nhất là lãnh địa của mấy con vật đột biến nào đó. Cậu thì hay, một mình lao vào!”

 

A Kinh rụt cổ, nhỏ giọng đáp lại: “Chỗ đó về nhà gần hơn, tớ mang nhiều đồ, mệt lắm.” A Linh càng tức: “Tớ lục tung lên, chẳng có cọng cỏ nào ăn được! Cậu bảo tớ, mang đống đấy về làm gì hả?!”

 

A Kinh lén cãi: “Mấy cái dây leo ấy đan sọt tốt lắm, tớ chẳng đan được một cái à? Tớ định mang về tối nay đan cho cậu một cái.”

 

A Linh chẳng thèm nhận tình: “Tớ cần cậu đan sọt cho tớ à? Tớ tự làm không được hả? Cần cậu kiếm chuyện?” A Kinh nhận ra, A Linh cũng chẳng hiền lành gì. Thôi, đành ngoan ngoãn chịu mắng, đừng cãi nữa, nói gì thì trận mắng này cũng không tránh được.

 

A Linh không ngừng xối xả: “Cậu đúng là tự đi tìm chết! Mỗi tiết viện trưởng đều nhấn mạnh! Không được đến chỗ lạ, không được đến chỗ cỏ rậm không có dấu chân người! Làm gì cũng phải giải quyết chuyện ăn trước! Cậu thì hay, cái gì cũng làm ngược lại!”

 

A Kinh lẩm bẩm trong lòng: “Tớ biết chỗ nào lạ chỗ nào quen? Chỗ nào tớ cũng không quen. Tớ cũng muốn giải quyết chuyện ăn, nhưng cả buổi sáng chẳng thu hoạch được gì. Còn chuyện đan sọt, mài dao chẳng chậm chặt củi! Chứ không thì tìm được đồ sao mà mang về? Không gian của tớ chứa có hạn, với lại cũng không thể để lộ ra được.”

 

Ngoài miệng A Kinh không dám nói một chữ, cô ngoan ngoãn nghe răn dạy, lát sau thì như nghe giảng, tâm trí bắt đầu lang thang: Con rắn to này bán đi đâu nhỉ? Thằng này bán được bao nhiêu tinh tệ? Chắc cũng bán được chút đỉnh, mình cũng có thể trả nợ.

 

A Linh mắng gần nửa tiếng, phát hiện đối tượng bị mắng cứ gật gật đầu, mắt đã mất tiêu cự tự lúc nào, biết ngay chẳng nghe gì cả!

 

A Linh bất lực: “Ngày mai không được tự ý ra ngoài! Để tớ dẫn cậu vài hôm, không thì sớm muộn cậu cũng chơi mất mạng.”

 

Đội trưởng lính đánh thuê lúc này mới xen vào: “Cô bé, cô định xử lý con rắn đột biến này thế nào?” A Kinh ngơ ngác: “Tạp hóa có thu không ạ? Không thu thì ra sảnh nhiệm vụ hỏi thử?”

 

Đội trưởng lính đánh thuê thấy đây đúng là gà mờ chẳng biết gì: “Nếu cô không có chỗ bán, chú có thể mua nó. Đây là rắn đột biến cấp một, da rắn có thể may đồ bảo hộ.”

 

Đội trưởng rút một con dao găm, ấm một cái vào đầu con rắn, lấy ra một thứ trắng nhỏ bằng hạt đậu xanh: “Ồ, cô khá may, có tinh hạch đây.” Ông ta dùng que thử thịt rắn: phóng xạ mức trung bình, có thể ăn với lượng vừa phải!

 

Đội trưởng mừng rỡ: “Ai da, cô bé vận khí tốt thật, thịt rắn này ăn được. Cô xem thế này, chú thu cả con rắn này: tinh thạch cấp một giá thị trường năm trăm tinh tệ, da rắn phải để người chuyên làm giáp, chú ra ba trăm tinh tệ, còn thịt rắn chú ra hai trăm tinh tệ. Tổng cộng một nghìn tinh tệ, cô thấy sao?”

 

A Kinh nghe xong, ừm ừm, cũng được, mình có thể trả nợ. Cô gật đầu đồng ý ngay. A Linh vừa định nói, không ngờ A Kinh đã gật đầu luôn, tức quá, liền trừng mắt với nó một cái.

 

A Linh liền nói với đội trưởng: “A Kinh đồng ý rồi, cháu cũng không nói gì nữa. Nhưng đã nói rồi đấy, miễn phí dẫn bọn cháu đi núi phế tích ba lần, thêm năm lần nữa, mỗi lần phải chừa chỗ cho bọn cháu mang đồ, không được thu thêm phí gì hết!”

 

Đội trưởng nãy giờ đã thấy cô nhỏ này khó nhằn, bèn đồng ý, dù sao giá trị gia tăng của con rắn này còn cao hơn nhiều.

 

Đội trưởng chuyển tinh tệ cho A Kinh rồi vác rắn đi. A Linh chọt trán A Kinh: “Cậu ngốc à! Ảnh ra bao nhiêu, cậu lấy bấy nhiêu, sao không đòi thêm chút?”

 

A Kinh tự mãn: “Không có chú ấy, bọn mình khiêng con rắn xuống cũng mệt chết, coi như kết bạn thôi.” A Linh đành không nói thêm.

 

“À, đúng rồi, đây là hai trăm tinh tệ,” A Linh chuyển cho A Kinh hai trăm tinh tệ. A Kinh thắc mắc, A Linh giải thích: Thì ra đội trưởng lính đánh thuê là người tử tế, sau khi biết về siêu thị ngầm, hắn đã tổ chức đội của mình đến dỡ đồ. Vì đông người, khuân vác, phá dỡ, họ lấy về năm xe đồ.

 

Đội trưởng Trịnh Dương đích thân tìm A Linh bàn chuyện cho họ chút phí thông tin. Hai người mặc cả từ một trăm lên hai trăm, sau đó A Linh còn yêu cầu họ dẫn đi núi phế tích ba lần, cộng với lần bán rắn thành tám lần.

 

Thực ra nếu họ không cho, hai đứa nhỏ cũng chẳng làm gì được, vì tự mình không thể đi, cũng không thể tự vận chuyển về. Người ta cho cũng là tiền bịt miệng, để sau này đừng nói đội lính đánh thuê làm ăn không đàng hoàng.

 

A Kinh chuyển lại số tiền: “Hai trăm này mình chia đôi, cộng với một trăm tớ nợ cậu, thế là hòa nhau.” A Linh nhất quyết không nhận, vì đó là chỗ A Kinh tự tìm ra. Cô thấy có vài lần được đi núi phế tích miễn phí là tốt rồi.

 

A Kinh bèn bảo A Linh chuyển số tiền đó cho viện trưởng, trả được chút nào hay chút ấy, không thể bớt xén thức ăn của mấy đứa em được. A Linh dùng số một trăm A Kinh trả để trả nợ cho viện trưởng, vẫn còn dư một ít.

 

Còn khoản vay một trăm tinh tệ ở chỗ làm hộ khẩu, đã bảo là trả trong ba tháng, thì kéo dài thêm, cái lợi này vẫn có thể hưởng.

 

Hai người bàn xong, A Linh hỏi A Kinh tại sao lại vay một trăm, A Kinh kể lại lời chủ tiệm tạp hóa. A Linh nghĩ cũng phải, nếu mình ở lâu dài, mua hẳn là tiện nhất, chứ xây nhà xong họ tăng tiền thuê thì bực lắm. A Linh liền định tìm cơ hội hỏi thăm.

 

Trời tối quá, A Kinh đành ngủ nhờ nhà A Linh thêm một đêm. A Linh cũng chưa mua được nồi sắt, nồi mới tám mươi tinh tệ, nồi cũ cũng năm mươi, họ chưa đủ tiền mua nổi, hai người đành uống tiếp dinh dưỡng dịch.

 

A Kinh mách A Linh cách mua dinh dưỡng dịch sắp hết hạn, từ đó hai người cứ rảnh là đi mua loại đó, cũng tiết kiệm được chút.

 

Nhưng cứ thế này không phải kế lâu dài. Biết rằng khí hậu hiện tại chỉ có bốn tháng, sau đó là mùa mưa một tháng, rồi mùa thu hoạch hai tháng. Mùa mưa và mùa thu hoạch trời cực nóng, sau đó là mùa lạnh dài nhất năm tháng. Mùa mưa tốt nhất không nên ra ngoài, dễ bị lạnh, ốm; mùa lạnh bên ngoài phần lớn là động vật đột biến, căn bản không thể ra ngoài.

 

Thời gian dành cho họ để tích trữ thực phẩm chỉ vỏn vẹn sáu tháng. Trong sáu tháng, họ phải tích trữ đủ lương thực cho cả năm, chỉ dựa vào dinh dưỡng dịch thì không khả thi.

 

Mùa lạnh dinh dưỡng dịch không tăng giá, đó là quy định của căn cứ, nhưng người ta chịu cảnh không có hàng, đành móc hầu bao mua từ tay lái buôn với giá cắt cổ. Cho nên tự tích trữ lương thực vẫn là đáng tin cậy nhất.

 

Còn cái chảo mà A Kinh lượm được, không có bếp phù hợp, lại không có gia vị, chỉ ăn rau luộc không cũng không được, ít nhất phải có muối, không có muối thì không có sức. Dinh dưỡng dịch dù đắt, nhưng phần lớn chất dinh dưỡng cơ thể cần đều có.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi