Chương 24: Xây sân
Viện trưởng cũng mặc kệ cô muốn làm gì thì làm, cô muốn hình dạng kim loại gì, bác đều làm ra cho cô. Bác rất hứng thú với cây cán bột inox, nghịch ngợm cả buổi trời rồi thở dài: chỉ tiếc là ít quá, nếu không thì có thể rèn một con dao tốt.
A Kinh nhân lúc rảnh rỗi về nhà lấy hết mấy cây cán bột inox dài ngắn khác nhau, cùng với đống vàng, kể cả mấy con dao thái đều đã bị mẻ lưỡi. Cô còn đòi lại cái cây cán bột đã tặng A Linh, dù gì cũng làm, vậy làm luôn một thể.
Viện trưởng không khỏi than: “Đúng là được voi đòi tiên, mặt dày thật.” Bác cũng không từ chối, dành ba ngày rèn cho A Kinh hai con dao lớn: một con dao dị năng kim loại cấp bảy nặng mười lăm cân, thân dao ẩn hiện ánh tím; một con dao nhỏ hơn nặng mười cân là dao dị năng kim loại cấp năm, thân dao đen thẫm. Còn có ba con dao găm nhỏ, bác chế tạo theo chất liệu khác nhau.
Bác nung chảy toàn bộ inox, lấy phần tốt nhất để tạo ra dao dị năng kim loại cấp bảy, phần kém hơn làm dao cấp năm. Còn dao găm thì không có thuộc tính gì, chỉ sắc hơn một chút.
Cây cán bột của A Linh được bác biến thành một con dao nhỏ hơn, dù sao cũng chỉ nặng bốn năm cân. A Linh không có dị năng, nên bác không rót dị năng vào. A Kinh thầm tính, chắc Viện trưởng là dị năng giống kim loại cấp bảy.
A Kinh dùng hết mấy miếng da thú lớn, còn đống vụn vặt thì tặng luôn cho Viện trưởng. Xương thú được bác làm thành một cái roi xương, bị một vị sư huynh về thăm bác mua mất. Còn bốn con dao xương, A Kinh lấy hai; bốn cái vuốt được làm thành hai móc câu, A Kinh không biết dùng, đành bỏ lại.
Còn lại không thể chế tạo vũ khí, chỉ có thể nghiền nát làm nguyên liệu cho thứ khác. A Kinh gói ghém tặng hết cho Viện trưởng.
A Kinh dùng ná rất giỏi. Cô giải thích yêu cầu về cái ná cho Viện trưởng, rồi lấy cao su ra. Bác thử, thấy là vũ khí khá hay, nhưng món này cần thiên phú, bác chơi đùa bảy tám ngày mà chẳng bắn trúng gì. Tức quá, bác không thèm nghịch nữa. Bác lại đúc cho A Kinh mấy cái khung ná kim loại với kích cỡ khác nhau.
Viện trưởng hỏi A Kinh có thể công bố cách chiết xuất cao su không. A Kinh đồng ý không chút do dự. Có thể giúp mọi người sống tốt hơn, cô đương nhiên không ý kiến.
Cuối cùng, số đồ A Kinh đưa cho bác cũng ngang với tiền công chế tạo vũ khí. A Kinh liền ôm đống đồ mình đặt làm về nhà.
A Kinh tính toán thu hoạch tinh tệ của mình: cậu ấm trả tiền nguyên liệu một vạn, bán thịt cá sấu đột biến được năm nghìn tinh tệ. Cô chuyển cho trại mồ côi một nghìn tinh tệ coi như cảm ơn bác Viện trưởng đã chăm sóc.
Đã gần ba tháng, cô trả khoản vay một trăm tinh tệ ở sổ hộ khẩu. Còn lại hơn một vạn bốn nghìn tinh tệ, xem ra có thể bắt đầu xây tường rào rồi.
A Kinh đến chỗ A Linh trước, đưa con dao được rèn cho cô ấy. Dạo này A Linh đã có thể ra ngoài nhặt rác, có con dao sẽ an toàn hơn nhiều.
A Linh thì tặng lại A Kinh hai bộ quần áo may trong thời gian dưỡng thương. A Kinh nhìn, vải lanh dệt từ sợi gai. A Linh cố tình may hai lớp cho áo và quần, như vậy sẽ bền hơn.
Về đến nhà, A Kinh vội tắm một trận nước nóng thật thoải mái, rồi thay quần áo mới. Cô thấy thế này mới gọi là cuộc sống của con người.
Dù A Kinh thường xuyên có thể tắm, nhưng quần áo thì không dám giặt thường xuyên. Mà có không giặt thường xuyên thì chúng cũng đã rách không thể mặc nổi nữa.
Vốn định đi mua mấy bộ, món quà của A Linh thật đúng lúc. Thời tiết hiện tại mặc thế này là vừa. Đến mùa lạnh thì mua thêm đồ mùa lạnh.
A Kinh ăn hết trứng cá sấu đột biến chưa sấy khô, rồi không nhịn được chạy ra tiệm tạp hóa xem có đồ tươi mới gì không. Đúng là vừa giải quyết được cái ăn là đã nghĩ đến nâng cao chất lượng cuộc sống.
A Kinh cố tình đến tiệm tạp hóa vào buổi sáng lúc vắng người: “Ông chủ, có gì ăn không?” Ông chủ nhìn thấy A Kinh, ồ, khách lớn đến!
“Có chứ, tôi vừa nhập một lô hạt cỏ Lai Lai, về nhà có thể luộc ăn luôn, hoặc xay thành bột nấu canh rau dại, vị ngon lắm.”
A Kinh nghe vậy lập tức hứng thú: “Bao nhiêu tinh tệ?” Ông chủ cười tủm tỉm đáp: “Năm tinh tệ một cân.”
A Kinh mua năm cân, mua nhiều chắc ông chủ cũng không bán. Ông chủ khá có nguyên tắc: đồ ăn tuyệt đối không để một người mua hết.
A Kinh tiện thể mua thêm mấy thứ gia dụng thường ngày như túi nhựa hàn nhiệt, khăn lau ướt, những thứ này không hạn chế, cô mua khá nhiều.
Rồi mua thêm hai mươi cái bút lửa, đó cũng là giới hạn ông chủ có thể đưa. Còn muối, cô mua thêm mười cân, cũng là giới hạn. Tất cả vật tư sinh hoạt đều hạn chế mua.
Ở đây lại có cả xì dầu, giấm, muối, mấy thứ gia vị này. A Kinh mỗi thứ một cân, không có gì khác, chỉ là đắt. Xì dầu, giấm, đường mỗi thứ mười tinh tệ một cân. Cô còn mua một cái thớt, chuẩn bị nấu ăn tử tế.
Thớt không đắt, hai tinh tệ. Cô thấy có một cái giường tre mới, chắc là thợ nào đó để lại nhờ bán hộ. A Kinh hỏi giá, một trăm tinh tệ, cô không nói nhiều mua luôn. Một cái giường đôi với một cái chăn bông mà cùng giá, cũng lạ thật.
A Kinh lại hỏi xây tường rào bằng vật liệu gì. Ông chủ cười đến nheo cả mắt: quả là khách lớn.
“Tường rào tốt nhất nên dùng đá phiến dài, cũng là chất liệu làm nhà của cô, không sợ nắng mưa. Tính sơ qua thì cần một nghìn viên, mỗi viên ba tinh tệ, có thể xây tường cao hai mét, ngang với nhà. Sân cô có cần làm mái che không? Nếu làm mái che thì có kính nhựa thép, một tấm mười hai tinh tệ, trong suốt tốt, dị thú cấp một cũng không làm vỡ nổi. Nhà cô dùng khoảng mười lăm tấm. Xây tường mất khoảng ba ngày, tiền công năm mươi tinh tệ. Nếu làm mái che, có cần mở cửa sổ không? Mở cửa sổ thì tiền công ba mươi. Còn cửa lớn có khóa cơ, đó là loại cửa chống trộm tốt nhất.” Ông chủ không đợi A Kinh hỏi, đã tự sắp xếp nhà A Kinh theo tiêu chuẩn cao nhất khu dân nghèo.
A Kinh nghĩ, cũng không phải không xây nổi, xây luôn. Che kín sân lại, cô có thể chất củi trong sân. Lại có cửa sổ, ở nhà cũng có thể mở cửa thông gió.
A Kinh lại mua hai đôi giày, giày cô cũng sắp hỏng rồi. Loại giày họ đi hàng ngày giống giày leo núi, làm từ da thú nhỏ. Mỗi đôi ba mươi tinh tệ. Ôi, tinh tệ vẫn không đủ. Tính ra cũng gần bốn nghìn tinh tệ đã tiêu hết.
A Kinh chuyển tinh tệ một cách thoải mái, ông chủ tốt bụng sai người nhà giúp cô khiêng giường về. Ông chủ thấy A Kinh hào phóng, còn tặng thêm một cái kệ cũ. A Kinh dùng nó để xếp đồ nhà bếp vừa vặn.
Năm ngày sau, sân A Kinh đã xây xong, mái sân cũng lợp, cửa lớn cũng lắp. Đến phế thổ ba tháng, A Kinh chính thức an cư tại đây.
A Kinh đặc biệt ăn mừng việc an cư. Cô lấy một miếng thịt cá sấu sấy khô, ngâm nước cho mềm, lại lấy một ít lá rau dại dự trữ trước đây. Cô bỏ thịt cá sấu vào nồi, thêm lá rau, đặc biệt cho một chút hạt cỏ Lai Lai, rồi cho đủ loại gia vị, nấu chín, nếm thử — dù là cháo rau củ, nhưng vị ngon tuyệt.
