Chương 32: Mùa thu hoạch (2)
Người xếp sau cô cứ đứng đầy vẻ lêu lổng, làm bông vải lẫn đầy lá khô. Người lính chẳng nói chẳng rằng tịch thu hết số bông đó. Tên kia không phục, liền ầm ĩ lên. Chẳng mấy chốc, một người lính thủ lĩnh dáng người cao, eo thon chân dài bước tới. Chỉ thấy người này dù mặc giáp thú quân phục, không rõ mặt mũi, nhưng khí chất toát ra chẳng thể coi thường.
Người đó vừa tới, đứng đó một cái, tên lưu manh kia không dám hé răng, lủi thủi bỏ đi. Thủ lĩnh quân đội cầm loa phóng thanh nói: “Quy tắc hái bông của chúng ta từ trước tới nay, làm bông dơ bẩn, lãng phí đều bị trừ bông. Đây là thỏa thuận ngầm, đừng vì chuyện này mà ồn ào. Mọi người làm nghiêm túc chút, xong việc thì mùa lạnh chúng ta cũng đỡ vất vả hơn.”
A Kinh không khỏi thầm cảm ơn bác gái lúc nãy, đây là lần đầu tiên cô hái bông đấy.
A Kinh vất vả nửa tháng, ngoại trừ mấy ngày đầu chưa quen, sau khi hái thuần thục mỗi ngày cô để dành được chừng hai mươi cân. Vất vả một hồi, phơi khô, bỏ hạt, còn lại độ hai trăm năm mươi cân bông hạt.
Nhiều người đổi lấy tinh tệ hoặc đồ ăn, còn A Kinh thì giữ lại hết. Thứ này bán ra thì rẻ, mà mua vào thì quá đắt. Thôi thì mình cứ giữ vậy.
Cô tích trữ bông tạm đủ, liền đi tới khu thu hoạch hạt cỏ Lai Lai, vì đồ ăn của cô vẫn chưa đủ. A Kinh ăn thử hạt cỏ Lai Lai, thấy vị cũng được. Nghe nói ở phế thổ có lúa mì đột biến, gạo đột biến, nhưng mấy thứ đó đều có người có dị năng trồng trọt chăm sóc, dân thường căn bản không ăn nổi.
Thử nghĩ, ai có khả năng có một mảnh đất trong căn cứ tấc đất tấc vàng, lại còn phải nuôi đội ngũ dị năng chuyên nghiệp chăm sóc, mà sản lượng chẳng bao nhiêu. Giàu có bình thường cũng chịu không nổi chi phí cao như vậy.
Cho nên hạt cỏ Lai Lai trời sinh trời dưỡng, sản lượng lại cao, thứ này trở thành nguồn tinh bột chính ở phế thổ. Hình như nó còn là thành phần chính của dinh dưỡng dịch. A Linh gần đây cứ ở khu thu hoạch hạt cỏ Lai Lai, A Kinh tiện thể tới tìm cậu ấy làm bạn.
A Kinh tới nơi mới phát hiện việc này còn vất vả hơn. Mỗi ngày mỗi người phải nộp một trăm cân hạt cỏ Lai Lai mức phóng xạ trung bình. Loại phóng xạ thấp thì một cân tính hai cân.
Nhìn ra xa, cỏ Lai Lai ở đây hơi giống cỏ đuôi chó trên Lam Tinh, nhưng to hơn vài lần. Mỗi cây cao tới ngực người, bông to, cả một vạt lung lay theo gió, trông rất hùng vĩ.
Ven bìa cỏ Lai Lai, lính căn cứ đi tuần quanh, đề phòng người thu hoạch bị thú đột biến tấn công. A Kinh thấy chỗ này đã thu hoạch quá nửa, người tới đây có tới năm mươi xe. Nghe A Linh nói, thế này còn là ít, lúc mới bắt đầu đông hơn nhiều. Dù sao đây cũng là lương thực, có thể no bụng. Ở đây mỗi người được chia một khoảnh đất, không được phép sang phần người khác, nộp đủ một trăm cân, còn lại thì mình giữ.
A Kinh và A Linh chọn ở cạnh nhau. A Linh bày kế: một người hái bông, một người kiểm tra, làm thế sẽ nhanh hơn, chiều hai đứa đổi lại. A Kinh đồng ý.
A Kinh mặc nguyên bộ giáp thú, trừ nóng ra chẳng có gì. A Linh thì mặc cái áo giáp thú chắp vá từ chỗ viện trưởng, phòng hộ có phần không tốt, da cô ấy nhiều chỗ bị bỏng. Nhẹ thương không rời trận tuyến, không thì mùa lạnh chẳng qua nổi.
A Kinh lén đổ không ít nước không gian vào bình nước của cô ấy, để cô ấy giảm bớt tổn thương phóng xạ. A Kinh tự giác đi hái bông, cô trải bao tải lên đám cỏ, để A Linh làm việc dưới bóng bao.
Bông cỏ này sản lượng khá, mỗi bông phải nửa cân. Hái được nửa ngày, A Linh đo được hơn một trăm hai mươi cân có thể ăn, lại còn có gần hai cân hạt cỏ Lai Lai phóng xạ thấp. Hai người rất phấn khởi.
Giữa trưa, mỗi người ăn đồ mang theo. A Kinh cố tình mua kha khá bánh quy nén ở tiệm tạp hóa, trong đó có bột thịt, có tinh bột, no hơn dinh dưỡng dịch nhiều.
Dinh dưỡng dịch là để giữ mạng, còn cái này là để cung cấp năng lượng. Không có gì khác, chỉ là đắt: một cái bánh quy nén năm tinh tệ. Vì gần đây là mùa thu hoạch, mọi người lao động nhiều, căn cứ phát nhiều bánh quy nén, A Kinh tích trữ kha khá.
A Linh thì luộc kha khá hạt cỏ Lai Lai, ba bốn hạt là no, đương nhiên bình thường không dám ăn thế. Chiều A Linh đi hái bông.
A Kinh dùng kim đo trên đồng hồ đeo tay đo phóng xạ: “Phóng xạ trung bình, khuyến nghị ăn ít.” “Phóng xạ cao, không thể ăn.” A Kinh nghe tới đau cả đầu. Cô làm những động tác máy móc một cách tê dại, thỉnh thoảng ngước lên nhìn những người lính ở xa đánh nhau với thú đột biến.
Vũ khí của lính quả là tối tân, một khẩu súng laser, một khẩu pháo laser, chưa đầy nửa giờ đã giết được ba con thú đột biến. Đúng là mạo hiểm cao đi kèm lợi nhuận cao. Dù vậy, A Kinh cũng chẳng muốn gia nhập.
Lính quá nhiều quy tắc, mình quen tự do rồi, thôi thì cực khổ một mình vậy. Đại khái là nhờ phân công hợp tác hiệu suất cao, tới tối, nộp đủ hạt cỏ Lai Lai phải nộp, A Kinh và A Linh mỗi người còn dư gần năm mươi cân hạt phóng xạ trung bình. Nếu mỗi ngày đều thu hoạch được thế này, thì mùa lạnh không sợ đói bụng nữa.
A Kinh thu hoạch hạt cỏ Lai Lai khoảng mười ngày, cô cảm thấy đủ rồi, chủ yếu là vì sản lượng ở chỗ đó giảm, phần tốt đã bị hái trước, phần sau kém chất lượng. Cô bèn chào tạm biệt A Linh, đăng ký khu thu hoạch khoai tây. A Linh thì không định đổi, hạt cỏ Lai Lai ở đâu cũng là hàng cứng, đổi thứ gì cũng dễ.
A Kinh đem hạt cỏ Lai Lai của mình rải ra sân phơi, trên sân có mái ngói chống phản xạ phóng xạ, không sợ phóng xạ tăng thêm. Cô định phơi khô rồi thu vào hầm.
Đương nhiên, trong không gian cũng để một ít. Không bỏ trứng vào một rổ mà. Lúc tới khu thu hoạch khoai tây, A Kinh mới thấy cái này còn cực hơn: khổ sở đào khoai tây, có khi đào được củ khoai tây đột biến nặng hai mươi cân, đo thử, phóng xạ cao. Thứ này quá đen đủi.
Lính căn cứ tới đây cũng không khắt khe lắm, mỗi người tối thiểu nộp năm mươi cân khoai tây. Có thể thấy, đào ra được bao nhiêu là ít ỏi. A Kinh theo tư tưởng đã tới thì tới, lấy cái cuốc nhỏ cô cố tình mua, cặm cụi đào.
Cô thấy một cây khoai tây đột biến to, rồi từ từ đào, đào mất nửa tiếng, thấy vỏ khoai tây lộ ra, đo thử, phóng xạ cao. Được rồi, đổi chỗ. Mấy người lính xung quanh thỉnh thoảng săn được con mồi, A Kinh chỉ nhìn mà thèm. Bận rộn cả ngày, A Kinh miễn cưỡng kiếm đủ năm mươi cân. Cô thề, ngày mai nhất định không tới nữa. Cực khổ cả ngày, chẳng còn lại gì.
A Kinh nghĩ khoai lang đột biến chắc cũng chẳng khác gì, cô bỏ hẳn việc thu hoạch hai loại cây này, sau này thèm ăn thì lấy thứ khác đổi vậy.
A Kinh liên lạc với đội lính đánh thuê của Trịnh Dương, ngày mai họ định tới một nông trại bỏ hoang, A Kinh chẳng nói chẳng rằng đăng ký tham gia. Dù sao đội của Trịnh Dương vẫn còn nợ cô vài lần nhặt đồ phế tích.
Kiểu nhặt đồ không đi theo lính căn cứ này, mỗi ngày phải nộp năm mươi cân đồ tinh bột, hoặc một trăm cân lá, hoặc hai mươi cân thịt, tóm lại mùa thu hoạch mỗi ngày phải nộp đồ ăn là đúng. Căn cứ cũng phải lo nhiều việc, mọi người cũng chẳng dám không nộp.
