Chương 40: Mùa lạnh
A Kinh dùng ba ngày ba đêm để nâng dị năng lên cấp năm, tinh thần lực cấp năm hóa ra lại có màu cam, sợi tinh thần lực này to khỏe hơn trước khá nhiều, A Kinh mừng thầm.
Khi cô ra ngoài, phát hiện Lăng Thương Thanh đã chăm sóc cô rất chu đáo, không biết anh từ đâu kiếm ra một cái giường xếp, trên đó trải chăn mới do A Kinh nhờ A Linh làm, một cái đệm, một cái đắp, trong lò còn đang sôi nước.
Anh thoải mái nằm trong ổ chăn, nghe thấy động tĩnh thì mơ màng mở mắt, “Thế nào, lên cấp thành công à?”
A Kinh bất lực: “Không phải chứ, anh không về à?” Lăng Thương Thanh lại nhắm mắt: “Chỗ tôi không ấm bằng chỗ cô, tôi ở nhờ cô vài hôm.” A Kinh nghe vậy, không nói gì được, đối phương đã chuyển hết than đá sang chỗ cô rồi. Thế là hai người cùng ở lại dưỡng thương.
A Kinh đành phải nấu cơm đúng giờ mỗi ngày. Cô lúc trước có khi nhai một miếng bánh nén là xong cả ngày, từ khi có Lăng Thương Thanh, lương thực xuống nhanh như chớp. Cái lợi là con bò đột biến của Lăng Thương Thanh nặng tới hơn năm nghìn cân, anh nhờ người vận đến đây, A Kinh lại tiếp tục pha loãng thịt bò đột biến.
Hai người rảnh rỗi thì nghiên cứu cách bảo quản lâu, toàn sấy khô chán lắm. Bọn họ còn làm ra món thịt bò khô như A Kinh nói, A Kinh kể, Lăng Thương Thanh thao tác một tay, còn A Kinh thì chăm chỉ khâu giáp cá sấu đột biến. Vốn đang lo gân cá sấu đột biến không rõ, không dùng được, nay có thêm bò đột biến, gân cũng có rồi.
Bò đột biến cũng là thú đột biến cấp năm, A Kinh vội vả may cho Lăng Thương Thanh một bộ giáp, bộ giáp cũ của Lăng Thương Thanh đã rách nát gần hết, tuy có thể vá nhưng Lăng Thương Thanh giàu có phung phí bảo không cần nữa.
A Kinh đem bộ giáp cũ rách bán cho tạp hóa, dù là giáp cũ rách nát vậy cũng bán được giá cao, nhiều người khéo tay mua về vá lại, sau này ra ngoài nhặt rác sẽ an toàn hơn.
Lăng Thương Thanh thử giáp cá sấu đột biến, thấy nó ôm sát, mềm mại, lại có độ đàn hồi, anh thích không chịu được. Chủ yếu là vẻ ngoài màu đen thẫm, khiến Lăng Thương Thanh thích tận tâm can.
A Kinh thấy anh không có giáp thì không an toàn, cô liền dùng da cá sấu đột biến may cho anh ba bộ, cho mình hai bộ, da cá dùng gần hết.
Số còn lại không đủ một bộ, A Kinh để dành phòng khi giáp rách thì vá. Ai cũng phải chắp vá giáp, chỉ có Lăng Thương Thanh là con nhà giàu mới xa xỉ thế.
A Kinh làm xong giáp cá sấu đột biến, lại bắt đầu chế giáp bò đột biến. Giáp bò đột biến dày và nặng, khâu cực khó, cô đành thay da cá sấu đột biến vào các khớp cần mềm dẻo, làm vậy vừa cứng như giáp bò, vừa có thể tự do hoạt động, hiệu quả rất tuyệt. A Kinh làm xong hết giáp bò đột biến thì mùa lạnh cũng trôi qua hơn nửa.
Lăng Thương Thanh đã gần khỏi thương, gần đây anh mang bộ xương cá sấu và bộ xương bò đột biến đi bán. A Kinh không biết chế tạo vũ khí, một số xương có thể dùng làm linh kiện cho xe cộ hoặc vũ khí, Lăng Thương Thanh đưa cho anh trai trước, anh trai xem xong lấy hết, rồi chuyển thẳng tinh tệ cho cậu. Cậu muốn đổi lấy vật tư nhưng anh trai bảo không có, đuổi cậu đi.
Lăng Thương Thanh mang về tinh tệ với mấy con số không, A Kinh hưng phấn lấy luôn gai cá sấu cô dự trữ dùng cho mình. Dù sao cô cũng không biết dùng.
Lăng Thương Thanh lại chạy một chuyến nữa, lần này không lấy tinh tệ mà muốn mấy món vũ khí. Anh trai Lăng Thương Thanh vốn làm ở xưởng chế tạo vũ khí, sau bị điều vào quân đội, chỗ nào cũng có tiếng nói, Lăng Thương Thanh đổi được vài cái nỏ, hai khẩu súng laser, chỉ là năng lượng có hạn, cần tự tìm kiếm nguồn năng lượng. Có thể thay bằng tinh hạch.
A Kinh rất hài lòng. Như vậy qua mùa lạnh là có thể ra ngoài làm một trận lớn. Hai người chia vũ khí, Lăng Thương Thanh lại mang đi phần lớn thịt bò khô, anh còn các mối quan hệ cần duy trì. A Kinh hiếm hoi có một quãng đời thanh tĩnh.
Nhân lúc rảnh, A Kinh thu dọn lúa không gian đã gặt, lúa cô trồng là loại phóng xạ thấp, thu hoạch cũng phóng xạ thấp, giá trị phóng xạ không đổi, xem ra phải tìm hạt giống cây không ô nhiễm.
A Kinh lại tiếp tục trồng lứa thứ hai trên đất. Không gian cũng rộng hơn nhiều, diện tích đất bảo thủ ước tính hơn hai trăm tám mươi mét vuông. Thêm cả ao nước, không gian của A Kinh càng ngày càng lớn.
Lần này A Kinh thu hoạch được ba trăm cân thóc, loại thóc đột biến này hạt đầy đặn, mỗi hạt to gấp ba lần hạt lúc trước ở Lam Tinh. A Kinh đặc biệt mua một cái cối xay tay nhỏ bằng đá để xay lương thực ăn.
A Kinh thử bánh ngô, bánh bột Lai Lai, lại xay gạo thành bột, làm bánh, ngày rảnh rỗi cứ luân phiên làm đồ ăn. Cô từng muốn ăn khoai tây, nhưng đến tạp hóa xem thì cơ bản chẳng có đồ ăn, mùa lạnh khó sống, có miếng nào cũng phải để dành.
A Kinh hạ quyết tâm, năm tới nhất định phải kiếm thêm nhiều thứ khác nhau để ăn. Dần dần nhiệt độ càng lúc càng thấp, ngoài trời cơ bản không ra khỏi cửa, A Kinh trốn trong nhà chẳng đi đâu, trời bắt đầu đổ tuyết, một trận kéo dài nhiều ngày. Tuyết dày đến nỗi bịt kín cửa.
Trên đồng hồ đeo tay truyền tin từ căn cứ, yêu cầu mọi người tích trữ càng nhiều nước tuyết càng tốt, nước tuyết là loại ô nhiễm trung bình, đun sôi nhiều lần có thể giảm ô nhiễm.
Nhiều nhà có hầm chứa nước bắt đầu thu gom tuyết. Đợi đến lúc tan có thể có nhiều nước dùng. Dù sao nước miễn phí ở khu dân nghèo không đủ dùng, vượt quá còn phải mua bằng tinh tệ.
A Kinh không thiếu nước lắm, nhưng tuyết trên mái nhà cũng phải dọn, cô mặc thật dày, trong mặc áo bông, ngoài khoác áo choàng lông dê đột biến, rồi cầm dụng cụ dọn tuyết mua ở tạp hóa, quét tuyết trên mái nhà và sân.
Khi tuyết quá nhiều, căn cứ sẽ phái xe quét tuyết, một xe quét, một xe thu gom tuyết sạch, phóng xạ của tuyết thấp hơn nước mưa, tuyết là nguồn nước chính của mọi người.
Gần chỗ A Kinh có hầm chứa nước của khu phố, cô không có hầm, liền đẩy tuyết sạch đến miệng hầm đầu phố. Cứ đẩy mười xe được thưởng một thùng nước, vì nước còn phải lọc gì đó, trưởng phố ghi chép mỗi ngày.
A Kinh không thèm một thùng nước, nhưng cô nghĩ mình cần rèn luyện. Vết thương ở xương sườn cũng sắp lành hẳn, cô không làm mình kiệt sức, mỗi ngày đều đến đẩy tuyết. Nhờ vậy cô cũng quen nhiều hàng xóm.
Năm nay A Kinh động thổ quy mô lớn nhiều lần, mọi người xung quanh có chút xa cách, không chủ động qua lại. A Kinh cũng lười ứng phó các mối quan hệ vô bổ.
A Kinh ra đẩy tuyết, có vài kẻ vô duyên tiến đến bắt chuyện, lời nói khiến A Kinh tức giận. Bọn họ định làm mối cho A Kinh, bảo cô con gái nhỏ không nơi nương tựa, có đàn ông trong nhà tốt hơn. A Kinh hỏi thẳng: “Có đàn ông thì nó ăn được hay uống được à?”
Đối phương nghẹn lời, đổi giọng nói: “Có đàn ông trong nhà thì không ai bắt nạt.” A Kinh lấy dao xương dưới xe: “Sao, ai muốn bắt nạt tôi?”
Đối phương đâm ra chột dạ, bà ta được ai đó trả tiền đến làm mai, nhà đó có mấy đứa con trai, không đủ nhà ở, bèn nhắm đến nhà A Kinh, nghĩ nếu A Kinh ưng ai thì cả nhà sẽ dọn sang.
Bà mối cười xuýnh xoa: “Đây là nhà đông người, kẻ khác không dám động vào.” A Kinh nói to: “Mấy người tính toán gì tôi biết. Tôi tự nuôi sống mình được, tôi cũng không phải dạng dễ bắt nạt, mấy người đừng tự rước nhục, về sau tôi mắng đến tận cửa thì mất mặt lắm!” Bà mối đành xấu hổ bỏ đi. A Kinh không thiếu ăn, thiếu uống, càng không thiếu tổ tông, sao phải cưới chồng rồi đối phó với cả đám người nhàm chán đó?
