Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Xuyên Đến Mạt Thế Phế Thổ: Ta Mang Không Gian Chinh Phục Thế Giới > Chương 44

Chương 44

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 44 có bản audio.

Chương 44: Trại mồ côi

 

Lúc A Kinh đang dọn dẹp trong nhà thì A Linh hỏi cô có rảnh về trại mồ côi không. A Kinh thắc mắc: “Về trại làm gì?”

 

A Linh biết ngay A Kinh quên hết mọi chuyện, đành nhắc: “Hàng năm cữ này là lúc trẻ mười lăm tuổi trong trại đi kiểm tra dị năng. Dù có dị năng hay không cũng phải rời trại. Tụi mình từng ở đó, có rảnh thì về thăm, gặp đứa nào vừa mắt thì tặng ít đồ.” A Kinh im lặng, cô thực sự không biết có thói quen này.

 

A Kinh hỏi: “Vậy hồi đó sao không ai tặng tụi mình?” A Linh bất lực: “Trước hết, cậu sốt mê man lâu, với lại tụi mình cũng ít được yêu mến.”

 

A Kinh lại hỏi: “Tớ học không tốt, ít người quý cũng đành, nhưng cậu sao cũng chẳng thấy ai tặng?”

 

A Linh trợn mắt: “Cậu tưởng tặng bừa à? Chủ yếu tặng cho người có dị năng. Tớ đâu có, cả đời chỉ quanh quẩn khu dân nghèo, ai thèm tặng?”

 

A Kinh thắc mắc: “Không ai tặng mình, mình về làm gì?” A Linh giải thích: “Giờ tụi mình lo được bữa ăn, có thể giúp mấy đứa em không có dị năng. Cậu cũng đừng giấu, tớ biết cậu có dị năng. Cậu nên giao lưu với các anh chị phát triển ở nội thành, sau này có dịp cần nhau.” A Kinh đồng ý, dạo này cũng rảnh.

 

Khi họ đến trại, hầu hết trẻ đã kiểm tra xong. Lần này khả quan: năm trai, ba gái có dị năng, còn chục đứa chưa có.

 

Nhiều anh chị mặc đồng phục các ngành trong nội thành đến tặng quà. Người tặng giày, áo, người tặng đồ ăn. A Kinh thấy A Linh nói đúng, chỉ những đứa có dị năng mới nhận được quà.

 

Anh chị nội thành mang không nhiều, mỗi người một hai phần. Mọi người quây quần ăn cùng viện trưởng một bữa. Đồ ăn mỗi người góp một ít, đổ vào nồi lớn nấu thành cháo đặc đủ thứ.

 

Có người mang dinh dưỡng dịch, có người mang hạt cải, có người mang rau dại sấy khô. Một chị còn mang nấm khô, đúng là đồ hiếm.

 

Chị ấy tính tình có vẻ tốt, tặng mỗi cô bé có dị năng một lọ dinh dưỡng dịch và một cái bánh quy nén. Cũng khá hào phóng. A Kinh không muốn làm khác người, cô và A Linh mỗi người mang bánh quy nén, như vậy không gây chú ý.

 

Đến khi mọi người đã tản hết, A Kinh lấy mấy khúc xương chân thú biến dị. Cô không biết mài vũ khí, trong nhà có nhiều xương thú, cô chọn lấy mấy khúc chân, cơ bản có thể dùng làm gậy, rồi bỏ vào không gian nữu.

 

Đợi các anh chị về hết, A Kinh mới lấy ra. Cô không muốn bị cho là khoe khoang. Cô lặng lẽ đưa mấy khúc xương cho viện trưởng, nhờ ông tặng cho mấy em nhỏ thể trạng yếu chưa có dị năng.

 

Cô còn dặn không cần nói là ai tặng. Viện trưởng cũng thấy A Kinh xử sự khiêm tốn rất tốt. Ông nhận lấy, nói sẽ tặng bọn trẻ trước khi chúng rời trại. A Linh thì mang năm lọ dinh dưỡng dịch, cũng tặng cho năm đứa yếu nhất không có dị năng.

 

Xong việc, họ rời trại. Vừa đến góc đường, phát hiện cô gái mang nấm khô hào phóng đang đợi họ.

 

A Kinh liếc mắt, định vòng qua để về nhà. Cô gái kéo A Kinh lại: “Sao, sống ở khu dân nghèo thế nào? Ngày mai đội của tớ và Từ Thân đi khu Nam tìm hạt ổ ổ, các cậu có muốn đi không? Chúng tớ đều là dị năng giả, đảm bảo an toàn cho các cậu.”

 

A Kinh rất ngạc nhiên, cô nhìn A Linh. A Linh phì cười: Trời, A Kinh không biết đối phương là ai rồi.

 

A Linh tiếp lời: “A Kinh, mai cậu định làm gì?” A Kinh lắc đầu, cô không biết, nhặt rác chẳng được bao nhiêu.

 

A Linh liền cười tươi với cô gái: “Tụi này đi.” Rồi A Linh thương lượng thời gian, địa điểm, tiền xe với đối phương. Một chuyến năm mươi tinh tệ, đó còn là giá ưu đãi, chứ các dị năng giả khác không thèm dẫn họ vì cho là gánh nặng.

 

Chia tay xong, A Kinh sốt sắng hỏi A Linh: “Đó là ai? Tớ quen lắm hả?”

 

A Linh bất lực nhìn A Kinh: “Đúng là cậu quên hết. Đó là Ngọc Hòa, cùng lứa mình. Cô ta dị năng hệ Mộc, giờ làm ở khu trồng trọt, không hiểu sao lại đi làm nhiệm vụ. Từ Thân là hệ Hỏa. Hồi chưa mười lăm tuổi, Từ Thân hay để ý cậu lắm, dù cậu chẳng thèm để ý. Ngọc Hòa chắc muốn khoe thân mật với Từ Thân nên cố tình chọc tức cậu đó!”

 

A Kinh vẫn không hiểu. A Linh nhìn cô như nhìn kẻ ngốc: “Cậu là đứa xinh nhất lứa mình, Từ Thân có vẻ thích cậu, Ngọc Hòa thích hắn. Rõ chưa?”

 

A Kinh sửng sốt chỉ vào mình: “Tớ? Xinh? Tớ liên quan gì đến xinh?” A Linh trợn mắt: “Ê, cậu cũng giàu rồi, mua cái gương đi được không?”

 

Trên đường về, A Kinh hoài nghi lời A Linh. Cô không lằng nhằng mấy chuyện tình cảm, dù sao cô cũng không phải chủ cũ. Mà theo lời A Linh, chủ cù cũng ngốc nghếch, chẳng hiểu tâm tư Từ Thân đâu.

 

Cô chỉ băn khoăn sao người ta thấy cô đẹp từ cái mặt mũi đen thui này. A Kinh bây giờ đã đào thải hết phóng xạ nên da trắng, nhưng lúc mới đến cả người đen nhẻm, ốm nhom ốm nhách, vậy mà thẩm mỹ của họ lệch lạc à?

 

Cuối cùng A Kinh chẳng buồn nghĩ nữa. Còn chuyện mua gương như A Linh nói, thôi khỏi. Hôm sau, A Kinh bỏ hết đồ linh tinh vào không gian. Trên tay chỉ cầm cây gậy xương thú biến dị, không gây chú ý.

 

A Linh gặp cô liền hỏi hành lý đồ ăn đâu. A Kinh khoe cái không gian nữu, rồi giải thích thế nào là không gian nữu. Lần đầu tiên A Linh nghe đến công nghệ cao này, sửng sốt.

 

A Linh hỏi: “Cái đó có dung tích bao nhiêu?”

 

A Kinh không giấu: “Tớ mua loại năm mét khối.” A Linh hỏi: “Bao nhiêu tiền?” Cô nghĩ nếu rẻ thì cũng mua một cái.

 

A Kinh hắng giọng: “Hai trăm năm mươi nghìn tinh tệ.” A Linh rít lên: “Bao nhiêu?!” A Kinh cũng thấy hơi hoang phí, nhỏ giọng nhắc lại: “Hai trăm năm mươi nghìn tinh tệ.”

 

A Linh ngẩn người một hồi, rồi giơ ngón cái: “Cậu ngầu!” Cả đoạn đường sau đó, A Linh không nói lời nào, chỉ ôm trái tim tổn thương. Con máu già kia tiêu mấy chục nghìn thế đấy!

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi