Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Xuyên Đến Mạt Thế Phế Thổ: Ta Mang Không Gian Chinh Phục Thế Giới > Chương 95

Chương 95

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 95 có bản audio.

Chương 95: A Tài

 

Ăn cơm xong A Kinh lăn ra ngủ luôn, mấy tháng vất vả trước đó vẫn chưa nghỉ ngơi được. Hôm sau, cô nàng nhanh nhẹn bò dậy, lại định vào rừng Lặc Lặc hái đậu. Chẳng còn cách nào, thu hoạch đậu Lặc Lặc quá hấp dẫn.

 

A Cường ngày nào cũng chăm đám sùng nang, không có thời gian đi nhặt đậu. Cậu ta tiện tay nấu cơm cho A Kinh luôn. A Kinh biết ơn lắm, ngày nào cũng để lại một ít lúa nước dị biến. Trong không gian của cô vừa thu hoạch thêm một lứa lúa nước dị biến, không thiếu thứ đó.

 

A Kinh dùng ý thức điều khiển máy cày nhỏ, cày hết đất trong không gian, trồng phần lớn là lúa nước dị biến, thêm ít khoai lang đột biến, ngô đột biến cũng trồng khá nhiều, còn có một mảng lúa mì dị biến nữa. Đám đậu Lặc Lặc không có phóng xạ vừa thu hoạch xong cô cũng đem gieo xuống đất. Biết sao được, trồng trọt là thú vui lớn nhất của người Hoa thuộc Lam Tinh.

 

Cây táo dị biến trong không gian cũng bắt đầu ra hoa, biết đâu chẳng mấy nữa là có trái cây ăn. A Kinh vui sướng vô cùng. Tương lai đáng mong đợi quá. Không lo ăn uống nữa rồi.

 

A Kinh hớn hở hái đậu Lặc Lặc. Bốn ngày sau, Lăng Thương Thanh và thanh niên trai tráng Dốc Hổ về tới, người nào người nấy bụi bặm phong trần.

 

Thanh niên Dốc Hổ phần lớn mặc thứ màu vàng như áo giáp mềm, nhìn qua là biết thứ mà A Cường gọi là áo tơ sùng nang. Lăng Thương Thanh phấn khích xách một túi đồ chạy về nhà A Cường: “A Kinh! A Kinh! Cậu xem, bọn mình lấy được nhiều quả muối thế này này! Phần của tôi đấy!”

 

A Kinh nhìn cái vẻ mặt tươi cười rõ ràng đang muốn được khen, thấy hơi giống con chó vàng to đùng cô nuôi ở Lam Tinh ngày xưa. Mỗi lần con chó ấy đánh thắng chó nhà khác là chạy đến trước mặt cô vẫy đuôi xin khen.

 

A Kinh không nhịn được, xoa đầu Lăng Thương Thanh – mái tóc đã rối bù. Cô mỉm cười lắng nghe cậu ta luyên thuyên. Lăng Thương Thanh nói lia lịa: “A Kinh, cậu biết không, quanh đây có những tám chín cái làng nhỏ kiểu Dốc Hổ. Có mấy làng người ta ngang ngược lắm, không cho tụi mình hái quả muối, còn muốn cướp luôn số tụi mình đã hái được. Tụi mình đương nhiên không phục, muốn tự mình hái, việc gì phải đi cướp của người khác. Con trai ông trưởng làng đánh nhau ác thật đấy, cậu ta vác gậy lao lên đập tới tấp, đánh cho đối phương kêu la thảm thiết. Bọn kia định xông vào đánh hội đồng con trai trưởng làng, nhưng ông trưởng làng và mọi người không chịu, họ lượm đá, lượm gậy xông vào hỗn chiến. Cuối cùng ông trưởng làng đánh cho bọn họ mặt mũi bầm dập, chạy về nhà khóc thút thít! Ha ha ha, nhục quá cơ!”

 

A Kinh nhìn cái người mà miệng đã toe toét tận mang tai: “Thế cậu không giúp à?” Lăng Thương Thanh trợn mắt: “Sao lại không! Tôi cổ vũ hò hét cho họ chứ! Tôi còn giúp họ gom hết quả muối lại, kẻo bị người ta nhặt mất!” A Kinh lén cười: “Không ra tay đánh à? Cậu xông vào đánh một mình bọn chúng cả đám ấy chứ.” Lăng Thương Thanh nhếch mép, hạ giọng: “Không được đánh. Bọn mình ở đây không lâu, nếu tôi đánh ai thì cũng chỉ gây họa cho họ thôi. Sau này bọn mình phủi đít đi, người ta trả thù lên đầu họ, thế chẳng phải tôi tạo nghiệp à!” Lăng Thương Thanh thấy mình nói rất có lý, còn cố trợn mắt đòi khen.

 

A Kinh bật cười khanh khách. Càng nhìn càng thấy cậu ta giống con chó vàng hồi trước, một người khôn thế mà ở trước mặt cô lại trẻ con không chịu nổi. Cô không nhịn được vỗ đầu cậu ta: “Giỏi lắm, thể hiện tốt lắm. Về nhà tôi nấu cho cậu món ngon để thưởng.”

 

Lăng Thương Thanh xoa xoa chỗ đầu vừa bị vỗ, ngơ ngác: “Sao tôi thấy động tác này của cậu giống anh trai tôi vuốt ve con chó máy của anh ấy thế?” A Kinh vội thu nụ cười: “Đâu có?! Đây là tôi đang khen cậu đấy!” Lăng Thương Thanh gật gù, coi như chấp nhận. A Kinh lén cười sau lưng cậu ta: chẳng phải động tác vuốt chó là gì? Nhưng câu này A Kinh nghìn vạn lần không dám nói ra.

 

Họ ở lại đây khoảng bảy tám ngày, cuối cùng cũng đợi được anh trai A Cường về. Anh trai A Cường biết đường giao thương bên ngoài, họ định hỏi rõ lộ trình rồi tìm cách trở về Căn cứ Lưu Quang. Nơi đây núi non trùng điệp, không có người địa phương dẫn đường thì khó mà ra được. Cũng vì thế mà nơi này có thể an cư lạc nghiệp như một thế ngoại đào nguyên. Nếu không, chỉ riêng nguồn nước và thức ăn ưu đãi trời cho này, các căn cứ lớn khác đã sớm đến cướp bóc xâm chiếm rồi. Đừng coi thường gen xấu xa trong xương cốt loài người.

 

Anh trai A Cường mang về rất nhiều đồ. Không biết cậu ta mua ở đâu được một cái không gian nữu, dung tích lại khá lớn.

 

Anh trai A Cường tên là A Tài. Hôm sau về, nhà họ bị dân làng vây kín. Người người đều hỏi thăm xem có thứ mình cần không. A Tài bày từng thứ ra: nồi sắt đủ cỡ, dụng cụ bếp, thùng sắt, chăn bông quần áo bông, nhỏ thì kéo, búa, đinh, to thì giường tủ, linh tinh đủ thứ, mở tiệm tạp hóa cũng được. A Kinh thấy nhiều thứ khá quen mắt, chắc hầu hết đều từ Căn cứ Lưu Quang mà ra.

 

Cuối cùng còn có nhiều bánh quy nén và dinh dưỡng dịch. A Kinh nhìn thấy mấy thứ này, bỗng dưng có cảm giác gần quê lại càng nhớ. Rõ ràng là đặc sản của Căn cứ Lưu Quang. Cô đến phế thổ chưa lâu, nhưng đã có cảm giác thuộc về Căn cứ Lưu Quang không tả nổi. Cô bắt đầu nhớ nhà, nhớ A Linh, nhớ Viện trưởng, nhớ Nguyên Phong, nhớ căn nhà nhỏ mình đã đổ bao tâm huyết xây dựng.

 

Lăng Thương Thanh vô tư nghịch mấy linh kiện, thấy thứ gì vui là đem đến khoe A Kinh: “Ô, cái này hay nè, làm gì vậy? Ấy chà, cái này thô quá.” Miệng cậu ta không ngừng lải nhải, chẳng mấy chốc đã xua tan nỗi nhớ nhà của A Kinh.

 

Suốt ngày hôm đó bận rộn, A Tài đổi hết chỗ đồ mang về. Mọi người đều dùng đậu Lặc Lặc hoặc bột sùng nang để đổi. Tơ sùng nang thì trưởng làng yêu cầu không được đổi, làng tập trung thu lại để làm tơ áo, sau này đi ra ngoài thì tiện.

 

Quần áo bằng cỏ lau tuy có thể chống phóng xạ, nhưng dễ rách quá, mặc ở nhà thì được, chứ leo núi thì không chịu nổi. A Tài thu chỗ lương thực đổi được vào không gian nữu.

 

Cậu ta thấy A Kinh cứ dán mắt vào mình, tưởng cô bé chưa thấy thứ này bao giờ, liền cố tình kiên nhẫn giải thích: “Em không biết cái này đúng không? Đây gọi là không gian nữu. Anh mua từ căn cứ khác với giá cắt cổ đấy. Nó chứa được rất nhiều thứ. Gắn thẳng lên đồng hồ đeo tay, rồi dùng đồng hồ điều khiển, có thể thu đồ vào, lấy đồ ra. Nào, em xem, làm như thế này này.”

 

A Tài vừa giới thiệu vừa làm mẫu. A Kinh gật gù liên tục ra hiệu đã hiểu. Lăng Thương Thanh đứng bên cạnh nhịn cười muốn đau ruột. Xem ra tất cả giống đực đều không kìm được việc muốn thể hiện sự ưu việt trước mặt phái nữ nhỉ.

 

Sau khi A Tài hiểu rõ ý định của họ, cậu ta bảo muốn nghỉ ngơi ở nhà vài ngày, vì suốt ngày đi đường mệt quá. Nghỉ xong cậu ta sẽ đến Căn cứ Cao Sơn gần đây, đó là căn cứ lớn, chắc sẽ có xe quá giang để họ về. A Kinh và Lăng Thương Thanh đành phải ở lại tiếp. A Kinh ngủ giường nhỏ, ba người đàn ông ngủ chung giường lớn.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi