Chương 25: Người của Chấp sự đoàn, bây giờ lại muốn bảo vệ Nhóm phản kháng?
Buổi trưa, sự việc càng trở nên ầm ĩ.
Lâm Hiểu Quỳ bị chặn ngay trước cửa nhà ăn.
Bảy tám cô gái vây cô vào giữa, người cầm đầu lần này đổi thành một cô nàng tóc đuôi ngựa, tên là Trình Lộ, tiểu thư thứ hai nhà họ Trình. Trong giới quý tộc của Thánh Lan, cô ta không phải hạng đỉnh cao, nhưng cũng chẳng tệ.
Trình Lộ khoanh tay trước ngực, nâng cằm lên cao: “Lâm Hiểu Quỳ, Phương Triệu Dương của Nhóm phản kháng các cô đâu rồi? Sao lại để cô một mình đến nhà ăn thế này?”
Lâm Hiểu Quỳ không nói gì, tay vẫn bưng khay cơm.
“Phương Triệu Dương sợ rồi à? Hôm qua còn họp ở thư viện, hôm nay đến nhà ăn cũng không dám đến?” Trình Lộ bước tới một bước.
Lâm Hiểu Quỳ ngẩng đầu, nhìn cô ta: “Cô có chuyện gì, cứ nhắm vào tôi.”
“Nhắm vào cô?” Trình Lộ cười khẩy một tiếng, giơ tay hất đổ khay cơm trong tay Lâm Hiểu Quỳ.
Khay rơi xuống đất, thức ăn văng tung tóe, nước canh dính lên tà váy và giày của Lâm Hiểu Quỳ.
Xung quanh vang lên một tràng cười ồn ào.
Trình Lộ nâng cằm: “Nhóm phản kháng các cô không phải muốn lật đổ Chấp sự đoàn sao? Không phải muốn công bằng chính nghĩa à?”
“Bây giờ thông báo đã dán lên rồi, cả Nhóm phản kháng các cô đều bị ghi lỗi, học trưởng Ôn còn trả tiền viện phí cho các cô đấy.”
“Một đám nghèo kiết xác, gây chuyện rồi đến khả năng dọn dẹp tàn cuộc cũng không có.”
Lâm Hiểu Quỳ nắm chặt tay, môi mím thành một đường thẳng.
Trình Lộ tiến sát lại gần cô: “Cô nghĩ hạ được Thẩm Vy Vy là có thể ngóc đầu lên ở Thánh Lan à? Mơ đi.”
“Thẩm Vy Vy chỉ là dân khoa múa, nhà cô ta cũng chỉ thế thôi, Chấp sự đoàn chẳng thèm để tâm đến cô ta.”
“Cô bây giờ đang đụng vào quy củ của cả Thánh Lan, còn muốn lật kèo à?”
Lâm Hiểu Quỳ cúi người, nhặt khay cơm dưới đất lên, xếp lại bát đũa rơi vãi.
Trình Lộ nhìn dáng vẻ cúi người của cô, cười khẩy: “Hào quang ngôi sao số một Thánh Lan mới được mấy ngày, giờ lại bị đánh về nguyên hình rồi à?”
“Cô nói xem, một kẻ dân thường như cô, lấy gì ra mà chơi với bọn tôi?”
Lâm Hiểu Quỳ đứng thẳng dậy, nhìn Trình Lộ.
Trên mặt cô không biểu cảm, giọng nói rất bình tĩnh: “Nói xong chưa?”
Trình Lộ sững người.
“Nói xong thì tránh ra, tôi còn phải đi học.” Lâm Hiểu Quỳ bưng khay cơm rỗng, đi vòng qua bọn họ, tiến vào trong nhà ăn.
Trình Lộ đứng sau, nhìn bóng lưng cô, cười lạnh một tiếng: “Giả vờ cứng rắn gì, xem cô chịu được mấy ngày.”
Nguyễn Đường đứng ở phía bên kia cửa nhà ăn, chứng kiến tất cả.
Cô không tiến lên, cũng không lên tiếng giúp Lâm Hiểu Quỳ, chỉ khi Lâm Hiểu Quỳ bưng khay cơm rỗng đi tới, cô mới né sang một bên.
Lâm Hiểu Quỳ đi ngang qua người cô, thậm chí không thèm nhìn cô một cái.
Hai người lướt qua nhau, như những người xa lạ.
——
Chiều tan học, Nguyễn Đường thu dọn cặp sách, chuẩn bị đến tòa nhà hội học sinh.
Trình Cẩn đứng đợi ở cửa lớp: “Thiếu gia Tư sai tôi đến đón cô.”
Nguyễn Đường gật đầu, đeo cặp lên vai, đi theo cậu ta ra ngoài.
Hai người vừa đến đầu cầu thang, đã nghe thấy tiếng ồn ào từ sân thể dục truyền tới.
Nguyễn Đường nghiêng đầu nhìn qua, xuyên qua cửa sổ hành lang, thấy sân thể dục vây kín một vòng tròn lớn.
Tô Niệm ngã xuống đất, đầu gối trầy da, váy đồng phục dính một mảng bụi bẩn.
Cặp sách của cô bị vứt sang một bên, sách vở bên trong rơi vương vãi khắp nơi, có mấy quyển còn bị giẫm lên vết giày.
Ba cô gái vây cô vào giữa.
Người đứng trước nhất là một cô nàng tóc đuôi ngựa, tay cầm quyển vở của Tô Niệm, xé từng trang một, ném xuống đất rồi giẫm lên.
“Loại người như cô cũng xứng học ở Thánh Lan à? Đi theo Nhóm phản kháng gây chuyện, còn dám chống đối Chấp sự đoàn.” Cô gái đó xé tờ cuối cùng, ném cả bìa vở xuống đất.
Tô Niệm quỳ ngồi dưới đất, đầu gối đầy máu, nước mắt rơi lã chã.
Cô đưa tay nhặt mấy quyển sách dưới đất, ngón tay bị giẫm một cái, đau quá rụt lại.
Cô gái tóc đuôi ngựa cúi người, bóp cằm cô: “Đừng khóc chứ, Nhóm phản kháng các cô không phải mạnh mẽ nhất à? Sao bị đánh vài cái đã khóc rồi?”
Hai cô gái bên cạnh cũng cười theo.
Một cô tóc ngắn giơ chân đá vào bắp chân Tô Niệm: “Lâm Hiểu Quỳ lãnh đạo giỏi của cô đâu rồi? Sao bây giờ không đến cứu cô nữa?”
Tô Niệm cắn môi, cả người run rẩy.
Nguyễn Đường đứng trên lầu, cách cửa sổ nhìn thấy cảnh này, tay cô không tự chủ được mà bám chặt vào khung cửa sổ.
Trình Cẩn đứng bên cạnh cô, cũng liếc nhìn, giọng rất thấp: “Đừng nhìn nữa, đi thôi.”
“Hội học sinh các cậu cứ nhìn như vậy à?” Nguyễn Đường không quay đầu, giọng nói nhẹ bẫng.
Trình Cẩn im lặng một lát: “Đây không phải là chuyện hội học sinh cố tình sắp đặt.”
“Nhưng các cậu mặc kệ.”
Trình Cẩn không phủ nhận, khẽ nói: “Đi thôi, thiếu gia Tư đang đợi.”
Nguyễn Đường quay đầu, nhìn Trình Cẩn: “Trông cậu có vẻ đã quen rồi.”
Trình Cẩn sánh bước cùng cô trên hành lang, giọng nhạt nhẽo: “Từ ‘quen’ không chính xác, tôi chỉ biết rõ ranh giới.”
“Việc gì trong mắt cậu mới là không có ranh giới?”
Trình Cẩn dừng lại một chút: “Ví dụ như, bây giờ cô chạy xuống, đứng chắn trước mặt Tô Niệm.”
Nguyễn Đường im lặng.
“Cô chắn được một lần, chắn được hai lần, nhưng cô không thể chắn mãi.” Trình Cẩn nói.
“Chuyện của cô ấy, cuối cùng vẫn phải dựa vào chính cô ấy.”
Nguyễn Đường biết cậu ta nói đúng.
Khó khăn của Tô Niệm, không phải cô đưa tay kéo một cái là giải quyết được.
Giống như hôm qua ở đầu cầu thang, cô đã kéo Tô Niệm, nhưng hôm nay Tô Niệm vẫn ngã xuống sân thể dục.
Nhưng cô nhìn Tô Niệm quỳ dưới đất, đầu gối đã rớm máu, bị người ta giẫm lên ngón tay, từng tiếng rên đau đớn bị kìm nén.
Nguyễn Đường quay người đi xuống lầu.
Trình Cẩn đứng sau, nhìn bóng lưng cô, sững người: “Cô đi đâu đấy?”
“Đi tìm ranh giới.”
Cũng tiện thể thăm dò một chút, xem ranh giới và thái độ của Chấp sự đoàn.
Nguyễn Đường bước xuống lầu, tiếng ồn ào trên sân thể dục ngày càng gần.
Tô Niệm vẫn còn quỳ dưới đất, mảnh vở vụn bị gió thổi bay tứ tung.
Cô ngẩng đầu thấy Nguyễn Đường, sững người, môi khẽ động.
“Mấy người.” Nguyễn Đường lên tiếng.
Ba cô gái đồng loạt quay đầu, thấy là cô, nụ cười trên mặt cứng đờ.
Cô tóc đuôi ngựa phản ứng trước, hơi nâng cằm: “Nguyễn Đường, bọn tôi đang dạy dỗ người của Nhóm phản kháng, không liên quan gì đến Chấp sự đoàn chứ?”
Nguyễn Đường bước tới một bước, đứng chắn trước mặt Tô Niệm: “Cô ấy đã thành ra thế này rồi, các cô dạy dỗ xong chưa?”
Cô tóc ngắn khoanh tay: “Hôm qua cô ta gây chuyện ở thư viện, hại chị họ tôi bị thương, cái nợ này tính sao?”
“Chị họ cô là ai?”
“Ở ban thư ký hội học sinh, hôm qua trên cầu thang bị trẹo chân.”
Nguyễn Đường nhìn cô ta: “Chị họ cô hôm qua được Trình Cẩn phái đi giữ trật tự, cô ấy bị thương là do tay vịn cầu thang bị gãy, liên quan gì đến Tô Niệm?”
Cô tóc ngắn nghẹn họng.
Nguyễn Đường không thèm dây dưa với cô ta nữa, cúi người đỡ Tô Niệm dậy.
Tô Niệm đứng lên, chân mềm nhũn, cả người dựa vào Nguyễn Đường, vết thương trên đầu gối lại rách ra, máu chảy xuống bắp chân.
Nguyễn Đường đỡ Tô Niệm đi về phía phòng y tế của trường.
Cô tóc đuôi ngựa đứng sau gọi với: “Nguyễn Đường, cô là người của Chấp sự đoàn, bây giờ lại muốn bảo vệ Nhóm phản kháng à?”
