Chương 4: Lấp đầy bụng đói
Nhìn qua đã thấy loại dưa để được lâu và mấy quả nhỏ chẳng để được lâu, người lớn bình thường ai cũng biết phải ăn cái gì trước.
Mễ Đường ôm gói lá và cái nồi nhỏ chui ra ngoài, ngưng tụ một ít nước, trước tiên rửa tay qua một lượt, ngẫm nghĩ một lát, cuối cùng vẫn hứng nước rửa mặt. Còn chuyện tắm rửa sau một ngày lăn lộn ngoài đường thì đừng hòng, đâu có điều kiện.
Từ dưới đất nhặt lên cái nồi nhỏ tí hon, tập trung tinh thần, đổ vào nửa nồi nước, rồi thả một ít quả mọng đỏ và vàng vào nước, dùng tay khuấy khuấy rửa qua một lượt.
Cô nhặt một quả đỏ, vẩy sạch nước rồi vội vàng nhét vào miệng.
Chua... chua đến tận cùng, giống như dùng công nghệ cao cô đặc hai cân giấm vào trong trái cây nhỏ xíu này.
Khóe mắt Mễ Đường dần ướt át, mắt cũng chịu không nổi mà nheo lại, răng run lập cập, không dám khép miệng, chỉ một ngụm, khiến cô không biết nên nhả ra hay nuốt xuống.
Trong lòng giằng co một hồi, giữa việc không được phí phạm đồ ăn và bị chua đến chết, cuối cùng cô vẫn nhả ra, rồi vội vàng ngưng tụ một cục nước to để súc miệng.
Đây là thứ con người có thể ăn được sao? Mễ Đường bị chua đến muốn chửi thề.
Dựa vào gốc cây ngồi xuống, nhìn những quả trôi nổi trong nồi, cô nghiến răng, dưới sự thúc giục của bụng réo ọc ọc, tự trấn an mình một hồi, mới đưa tay về phía loại quả khác trong nồi.
Vỏ quả có chút gồ ghề, lớp vỏ vàng mỏng manh bao bọc lấy thịt quả trong mắt Mễ Đường đã có thể coi là ác quỷ, nhưng đã vất vả hái mang về, không thể bỏ đi mà chưa nếm thử một miếng.
Cô liều mạng ném một quả vàng vào miệng, cắn một cái thật mạnh, lông mày đã nhăn từ trước.
Nhưng không ngờ, trong miệng lại tràn đến một vị ngọt thanh đặc trưng của hoa quả.
Mắt Mễ Đường sáng rỡ, vội vàng lấy hết quả vàng trong nồi bỏ vào miệng, ăn xong trong nồi vẫn chưa đủ, lại đổ quả đỏ ra lá, rửa thêm một mẻ quả vàng.
Cho đến khi ăn hết tất cả quả vàng, ăn được chín phần no, cô mới chép chép miệng, vẫn còn thòm thèm gói số quả đỏ còn lại lại.
Trong số quả hái chuyến này, ba phần tư là quả đỏ, ăn thì cô không dám ăn, nếu tìm được cách bảo quản pha loãng ra làm giấm chắc cũng không tệ.
Cô đặt những quả đỏ đã rửa kèm lá ở chỗ cách cây không xa, chờ trưa mai khi mặt trời chiếu thẳng vào rừng, sẽ có một tia nắng nóng hổi xuyên qua từng lớp lá rơi xuống chỗ này.
Bây giờ dường như là mùa hè, nhiệt độ khá cao.
Ở đây có nhiều cây lớn che chắn nên cảm giác nhiệt độ vẫn dễ chịu, nhưng đưa tay ra những tia nắng may mắn lọt qua, sẽ phát hiện, [nắng hơi nóng rát] không phải câu từ lãng mạn phóng đại dùng để tô điểm không khí, mà là sự thực, là kiểu cảm thấy đập một quả trứng vào cũng có thể chiên chín mười phần.
Trong rừng ấm và ẩm, đồ đạc sẽ hỏng rất nhanh, quả đã rửa không thích hợp để ở chỗ ngủ, nếu mai có thể phơi khô dưới nắng, lúc đó thu về cất trữ cũng không tệ.
Tuy nhiên bên trong loại quả này giống như cà chua, không biết phơi khô còn có thể ăn được không, trước đây cô từng mua một loại rau sấy khô, bên trong có cà chua vị cũng khá, hy vọng phơi khô vị giống vậy... nhưng phơi khô và sấy khô dường như hoàn toàn là hai thứ khác nhau.
Đặt lá xong, lợi dụng ánh trăng lọt qua kẽ lá, Mễ Đường xách nồi nhỏ và gói quả đỏ còn lại chui về tổ.
Đêm khuya, trong tổ tối đen như mực, Mễ Đường nằm trên chiếc giường làm bằng cành cây nhỏ, cố gắng lờ đi cảm giác cộm lưng, suy nghĩ về tương lai.
Cô phải đi thám hiểm vùng xung quanh thêm, để không quên thời gian phải làm một cái “lịch”, rồi vấn đề thức ăn… không biết có phải vì hôm nay làm việc chân tay mà khẩu phần của cô to hơn không.
Còn chỗ ở, tốt nhất là tìm được hang động hay chỗ nào vững chãi hơn, ở lâu dài trong cái tổ này chắc chắn không được, cũng không biết mùa đông ở đây ra sao, đương nhiên không có mùa đông là nhất.
Nhưng theo thuyết tiến hóa và chọn lọc tự nhiên, mấy con thỏ cô gặp trên đường về đều có lông khá dày, nếu thế giới này không có mùa đông, thì động vật tiến hóa ra bộ lông dày thế này thật bất thường.
Do đó suy đoán nơi này chắc chắn có lúc trời lạnh.
Trước khi mùa đông đến, cô cần có đủ thức ăn và một không gian sống đủ lớn, không có sưởi ấm không có áo lông vũ, cô không thể thực sự dựa vào sức nóng của cơ thể mà chịu lạnh, cô cần nhóm lửa sưởi.
Còn nữa...
Mễ Đường nghĩ ngợi rồi ngủ thiếp đi.
Cuộc sống vất vả hỗn loạn khiến cô không còn rảnh để nghĩ ngợi lung tung.
Ngày thứ hai không biết có tính là sáng sớm không.
Mễ Đường ngủ đến khi tự tỉnh.
Việc đầu tiên khi dậy là đẩy một quả dưa ra khỏi chỗ ở, rồi cô mang theo cái rựa lớn chui ra ngoài.
Cô đói rồi.
Để tránh dưa cắt ra dính cát, cô lót một chiếc lá lớn mang về hôm qua ở dưới quả dưa, rồi mới bắt đầu cắt.
Trong khoảnh khắc nhấc cái rựa lớn lên khỏi mặt đất, cô liền phát hiện hôm qua không phải ảo giác.
Sức lực của cô thực sự đã tăng lên, cô hai tay cầm cán rựa vung vài nhát trong không khí, đến nỗi ngây người ra.
"Tôi giỏi quá!"
Nghĩ đến cảnh hai sinh vật đánh nhau hôm qua, cô lại xìu xuống, thầm ước trong lòng hy vọng cứ như thế này mãi thành người khổng lồ.
So với làm pháp sư, cô thấy đánh cận chiến oách hơn, chỉ cần cô đủ trâu, chạy đủ nhanh, đấm đủ mạnh, là có thể thừa lúc đối thủ đang tụ ma pháp mà đập chết hoặc đập ngất hắn.
Ngưng tụ một ít nước rửa dao qua, rồi ra tay với quả dưa.
Hai tay nắm cái rựa lớn giơ cao lên, chém mạnh xuống, vì mất trọng tâm mà loạng choạng về phía trước, suýt ngã.
Nhìn kỹ lại, trời ơi, trên quả dưa chỉ bị chém ra một vết thương sâu chưa đến hai centimet.
Ai cảm thấy bị sỉ nhục
Mễ Đường: Là tôi, hê hê.
Hết cách, Mễ Đường để có miếng ăn, đành ngồi xổm, hai tay cầm hai đầu rựa, kéo qua kéo lại như cưa gỗ.
May mà thịt dưa mềm, chỉ có vỏ rất cứng.
Vỏ dưa cứng thì cứng, nhưng không dày, cũng dễ cắt hơn.
Tốn không ít sức, cuối cùng cũng cắt được quả dưa.
Thế này vẫn chưa ăn được, ăn dưa chỉ có hai kiểu: một là không cần đồ dùng, cắt dưa thành miếng hình lưỡi liềm, bưng lên ăn; hai là cần đồ dùng, cầm muỗng khoét ăn nửa quả.
Sáng sớm dậy với cái bụng đói, lại đã tốn kha khá sức, thêm hôm qua vận động lại ngủ không ngon, hôm nay người đâu đâu cũng mệt rã rời lại còn đau, có muốn cắt thêm cũng không nổi.
Tin vui duy nhất đại khái là quả vàng kia thực sự ăn được, không độc chết cô.
Cuối cùng Mễ Đường nghĩ ra một cách hay: cô dùng đầu nhọn của cái rựa khứa trên thịt dưa mỗi chiều ngang dọc hai đường, rồi theo vỏ dưa mà tách phần thịt ra.
Thế này chỉ cần tìm một que gỗ nhỏ, rửa sạch, xiên vào ăn là được.
Que gỗ nhỏ không dễ tìm, nhưng đây là rừng già, không thể không có. Thực ra tốt nhất là bẻ một cành cây, nhưng quanh nhà hai ba trăm mét toàn cây cao, cô không với tới cành.
Rẽ phải vài bước, Mễ Đường cúi đầu vô tình liếc mặt đất, chỉ một cái liếc ấy khiến máu trong người cô như ngừng chảy.
