Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Mạt Thế: Cuộc Sống Nhàn Nhã Giữa Vùng Đất Chết > Chương 60

Chương 60

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 60 có bản audio.

Chương 60: Dọn dẹp

 

Cây dị thực vật đó bị cô chém thành năm sáu khúc nhét vào giỏ mang về, tinh hạch màu xanh chỉ nhỏ bằng viên bi thép, phí công cô bị thương.

 

Việc đầu tiên khi về là lấy từ trên kệ xuống lọ nhớt ốc sên tích trữ trước đó, hòa với nước rồi bôi lên chân, trước khi bôi còn không quên lau sạch vùng xung quanh vết thương, cố gắng tránh nhiễm trùng.

 

Chịu đau xử lý xong, Mễ Đường nhìn cục dầu đang lơ lửng bên cạnh, vừa nãy cô đau thì nó cũng run lên theo, suy nghĩ cách đựng nó.

 

Thiết Khối từ lúc cô về đã chạy tới, phát hiện cô bị thương, sốt ruột chạy vòng quanh, mùi máu của đồng đội trong không khí khiến nó đặc biệt bồn chồn, khuôn mặt nhỏ vốn dễ thương bây giờ nhăn nhó hẳn lên, nhìn như sắp cắn người, cũng hơi đáng sợ.

 

Mễ Đường an ủi vỗ đầu nó, bảo cô không sao, mấy ngày đi săn kiểu này nhiều lắm, chỉ là hôm nay vết thương đặc biệt lớn thôi.

 

Thiết Khối nằm bẹp xuống đất rên ư ử, rồi nhả ra cho Mễ Đường hai đồng xu.

 

“Phụt, cảm ơn.” Mễ Đường lại gần nhặt đồng xu lên, mấy đồng xu tròn tròn này gọi là xu cũng không sai, chỉ là hai mặt đều không có hoa văn, Thiết Khối bây giờ còn chưa làm được thứ tinh xảo như vậy.

 

Mễ Đường cũng có ý huấn luyện dị năng của Thiết Khối, ban đầu chỉ cho nó ngưng tụ bi thép, sau đổi thành đinh, hai hôm trước bỗng nhiên nghĩ ra muốn có ‘tiền’, cũng vừa cho nó đổi kiểu ngưng sắt, tránh nó chỉ biết ngưng đinh sắt một thứ.

 

Cô lấy gỗ làm mẫu cho Thiết Khối nhìn theo mà ngưng.

 

Mẫu cô làm cũng đơn giản, gỗ tròn, một mặt khắc số Ả Rập 1, một mặt khắc chữ ‘tiền’.

 

Cầm dầu hoài cũng không phải chuyện, trong nhà không còn tre tươi, khúc tre khô trước kia để lại bị cô chẻ thành từng cái xếp một đống ở góc, cô định mấy hôm nay rảnh thì đan thành giỏ, để lên kệ cất.

 

Mấy ngày nay luyện tay cũng không tác phẩm nào có nắp, là sai sót của cô. Tìm một hồi, cuối cùng chỉ có cái bình hoa làm không được đẹp lắm mới vừa đựng được cục dầu này.

 

Không có nắp cũng không sao, Mễ Đường có thể làm tức thì, cô chưa biết làm loại có núm xoay, nhưng đậy trực tiếp lên trên chống bụi thì vẫn làm được, chỉ cần làm một cái cốc lớn hơn miệng bình một chút và thấp hơn một chút, rồi úp ngược cốc lên miệng bình là được.

 

Hôm nay vẫn còn sớm, Hoa Nhỏ chưa về, Mễ Đường đương nhiên sẽ không trực tiếp ăn thứ dầu này, cô sẽ cho Hoa Nhỏ xem trước, nếu con người thực sự ăn được thì cô mới mang đi xào rau.

 

Phòng nhân chi tâm bất khả vô, huống hồ là một cây dị thực vật khác chủng tộc, Mễ Đường dành cho đối phương sáu phần tin tưởng, vì thế họ đã đạt thành giao dịch và hẹn thời gian giao dịch lần sau, bốn phần còn lại là tôn trọng mạng sống nhỏ của mình.

 

Dùng nước cuốn mảnh gỗ vụn từ khoét nắp ném ra đống củi nhỏ bên ngoài, vỗ tay, bây giờ đến trưa cũng không đủ thời gian để đi săn thêm một lần, Mễ Đường chuẩn bị đan giỏ.

 

Cân nhắc chiều cao của kệ và sự tiện lợi khi lấy, Mễ Đường nhanh chóng xác định kích thước giỏ, đã đan không ít giỏ nên bây giờ làm việc này thuần thục đến mức nhanh như bay.

 

Một lúc sau, bên chân cô đã có thêm hai cái giỏ hình chữ nhật.

 

Mễ Đường đứng dậy, đặt cái giỏ thứ ba vừa đan xong lên ghế, hoạt động ngón tay.

 

Cùng Thiết Khối làm đơn giản bữa trưa ăn. Mễ Đường bắt đầu sắp xếp kệ. Hầu hết đồ đều khô, miếng gừng tươi duy nhất còn lại cô vẫn phải dùng dị năng hệ Thủy bảo dưỡng mỗi ngày mới giữ được độ ẩm.

 

Đám da lông làm ra mấy hôm nay đã được đập mềm, cô dùng tay kéo xếp gọn vào một cái giỏ, lúc này mới nhớ ra trong gùi còn một tấm da chưa xử lý, lát nữa đi xử lý.

 

Nhớt ốc sên cũng cần để riêng, nhưng để trong cái giỏ to này thì không thích hợp lắm.

 

Đồ trước đây cũng có thứ đựng trong giỏ dạng gùi, cái này không cần lấy ra, giỏ vuông có thể đựng thứ khác, ví dụ như bùi nhùi.

 

Cô thu thập khá nhiều loại cỏ khô mảnh dễ bắt lửa này, dùng một miếng gỗ đè lên trên kệ, nhưng gỗ đè không chặt, xung quanh luôn có vài cọng bị gió cô đi qua thổi rơi.

 

Vì vậy, Mễ Đường quyết định dùng một cái giỏ chuyên để đựng cái này, sau này có thể thu thập thêm, mấy hôm nay nắng gắt, cỏ bùi nhùi dễ kiếm hơn trước nhiều.

 

Cái giỏ cuối cùng… Mễ Đường chưa nghĩ ra sẽ đựng gì, quay đầu thấy Thiết Khối đang đóng đinh xuống nền nhà, huyết áp lập tức tăng vọt.

 

Sàn nhà đẹp thế, đây là giống trẻ trâu nào vậy???

 

Mễ Đường đặt giỏ xuống đi tới cho Thiết Khối một cái bạt tai to, đánh nó lăn một vòng trên đất. Đừng nói cô ngược đãi nhé, mức này chỉ khiến Thiết Khối giả vờ kêu la hai tiếng, chẳng gây tổn thương thực chất gì đâu.

 

Dù sao nó cũng là động vật dị năng, da dày thịt béo lắm.

 

Chỉ nói suông thì thằng nhỏ này sẽ chứng nào tật nấy, phải kết hợp ngôn ngữ cơ thể mới khiến nó hiểu cái gì nên làm cái gì không nên.

 

Sau này nếu cô đi thành phố giao dịch chắc sẽ mang Thiết Khối theo, bướng thế này, chết thế nào không biết.

 

Thiết Khối lăn một vòng xong vội nằm bẹp, dùng hai chân cố gắng vùi mặt.

 

“Đừng có giả làm đà điểu với tôi! Không được đóng đinh xuống đất nghe chưa! Tối nay thêm hai đồng xu! Tôi xem cậu là dư năng lượng không chỗ tiêu rồi!” Mặt mũi dữ tợn.

 

Nói xong, Mễ Đường lại đi tới dưới cầu thang, từ đống củi rút ra một khúc gỗ ngắn.

 

“Đóng cái này! Đã nói không được phá nhà! Còn lần sau!!!” Giọng Mễ Đường cao vút, những lời sau còn chưa nói ra.

 

Thiết Khối liền bò lại gần rên hử hử.

 

Mễ Đường đặt khúc gỗ trong tay xuống, rút cái đinh đã cắm nửa vào đất lên, để lên kệ, lại dùng dây nước quét qua lỗ nhỏ trên mặt đất mấy lần, đảm bảo không còn mảnh vụn, rồi thở dài quay lại làm tiếp việc của mình.

 

Cuối cùng cái giỏ cuối cùng vẫn không được dùng để đựng đồ, mà trở thành ổ chó của Thiết Khối, cái đệm trước đây nhét vào trong giỏ, hai thứ kết hợp thành ổ mới.

 

Thiết Khối tỏ vẻ rất thích.

 

Lúc Mễ Đường dạy dỗ Thiết Khối thì Hoa Nhỏ về phơi nắng.

 

Mễ Đường bây giờ ôm chai dầu đi ra cửa.

 

Trả nợ hôm nay trước, đưa cho nó mấy quả cầu nước năng lượng khá, lại ngưng tụ một tảng băng lớn đưa cho nó.

 

“Hoa Nhỏ, cô xem giúp tôi, thứ này con người ăn được không?”

 

Hoa Nhỏ ngẩng đầu nhìn, lại dùng rễ quệt một ít, gật đầu.

 

“Ăn được nhé, đây là dầu cải, ở thành phố rất phổ biến.” Nói rồi Hoa Nhỏ nghiêng đầu.

 

“Tôi nhớ lãnh địa của tôi không có loại cây này, cô kiếm ở đâu thế?”

 

Mễ Đường kể lại quá trình đổi dầu hôm nay, và miêu tả kỹ hình dáng cây hoa đó.

 

“Hóa ra là biến dị, không thường thấy đâu, ở hướng nào, tôi muốn đi xem thử.”

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi