Chương 76: Nảy mầm
Thiết Khối khá thông minh, Mễ Đường vẽ hình tỉ lệ trên mặt đất, một người một chó mày mò một lúc là làm ra cái bản lề.
Khi chuẩn bị tháo cánh cửa ra để thay bằng cửa có kích thước phù hợp, Mễ Đường phát hiện tấm ván gỗ dưới đất sau cánh cửa, thấy những mảnh vụn màu trắng rơi rải rác bên cạnh, cô vỗ trán: đây chẳng phải là bộ thí nghiệm đối chứng cô làm trước đó sao!
Suýt chết mới về được mà đã quên béng mất.
Quả bột giặt rơi lộn xộn trên đất, trộn lẫn với đất, Mễ Đường cũng chẳng phân biệt được cái nào ra cái nào.
Cô định đem tấm ván gỗ cùng đất đổ vào rừng, dùng tay hất vài cái thì phát hiện chỗ này lại mọc ra hai cái mầm non trắng trắng nhỏ xíu.
Quả bột giặt không có hạt mà? Thế sao thứ này lại nảy mầm được? Mễ Đường thắc mắc.
Cô đem mầm non cùng đất di dời đến bên gốc cây sau nhà, tìm một chỗ trống hơi rộng một chút, nhổ vài cọng cỏ xung quanh, rồi trồng mầm xuống.
Mễ Đường vỗ tay, quay lại san phẳng mặt đất trước cửa, rồi bắt đầu lắp cửa nhà, không lâu sau đã lắp xong.
Để ra vào tiện lợi, cô còn làm tay nắm cửa trên tấm ván. Cô thử đóng mở vài lần, cảm thấy rất trơn tru, khá hài lòng.
Cuối cùng cũng không phải ra vào đều phải dịch chuyển cả tấm cửa nữa, lắp cửa xong cả căn nhà trông hẳn hoi hơn hẳn.
Thiết Khối quả nhiên là động vật biến dị, chỉ nhìn Mễ Đường làm mẫu một lần cách mở cửa là đã tự mở được, chẳng cần phải lắp cửa nhỏ cho thú cưng.
Mễ Đường lấy một tấm ván gỗ sạch khác, lấy vài quả bột giặt làm lại thí nghiệm như cũ, chỉ khác lần này cô để tấm ván gỗ trên bàn trong nhà.
Nhiệm vụ chính hôm nay là vận chuyển muối thô về, để tiết kiệm thời gian, mỗi chuyến chở nhiều hơn một chút. Trước khi xuất phát, Mễ Đường đã mất nửa tiếng khâu vài cái túi da thú có mũi khâu khá dày.
Lại đến lãnh địa của hoa ăn thịt người, nó vẫn chứng nào tật ấy lén lút săn bắt con mồi ở rìa lãnh địa của Hoa Nhỏ. Mễ Đường đã đeo mũ quả cầu nước lên từ sớm nên lần này không bị ảnh hưởng.
Cuối cùng kết thúc bằng cảnh Hoa Nhỏ nổi giận giết sạch hơn chục cây hoa ăn thịt người.
Mễ Đường còn vơ luôn xác chết đi. Hôm nay hoa ăn thịt người Đại Miệng không ló mặt, Mễ Đường nhặt xác con của nó đi cũng chỉ khiến mấy cây hoa ăn thịt xung quanh trông không được tươi tỉnh lắm, nó chẳng nói câu nào.
Lại một ngày làm muối.
Vì hôm qua đã thức khuya, hôm nay Mễ Đường sớm không chịu nổi mà ngủ thiếp đi.
Ngày hôm sau.
Mễ Đường vừa dậy việc đầu tiên là xem thí nghiệm của mình.
Miếng thứ nhất khô hoàn toàn nhưng đã nghiền nát, không thay đổi.
Miếng thứ hai nửa khô nửa ướt, nửa ướt biến thành “đậu phụ lông”.
Miếng thứ ba ướt hoàn toàn, không ngoài dự đoán, mọc đầy lông.
Miếng thứ tư chỉ nhỏ một giọt nước, cũng không thoát khỏi số phận mọc lông, chỉ là mọc ít hơn.
Miếng thứ năm ngâm nửa tiếng rồi vớt ra nghiền nát, cái này chỉ mọc một ít lông tơ, nhìn sơ qua vẫn có thể dùng tạm.
Miếng thứ sáu, vâng, lần này cô thêm một miếng, miếng này giống miếng trước, đều ngâm nửa tiếng, khác ở chỗ sau khi ngâm nghiền nát, cô tự tay hút khô nước trong đó.
Miếng này giống miếng thứ nhất, không thay đổi.
Tại sao cô lại làm thí nghiệm này? Chủ yếu là vì quả bột giặt tuy không to, nhưng thường thì một lần không dùng hết cả quả, dụng cụ hiện có để nghiền thành bột lại quá phiền, cô không muốn lãng phí.
Cô cũng không thể lần nào cũng nhớ cắt sẵn bột giặt thành miếng nhỏ.
Tóm lại, kết quả thí nghiệm cuối cùng chứng minh, phương pháp thí nghiệm số 6 chính là cách bảo quản bột giặt tốt nhất! Đầu tiên làm mềm bằng nước, rồi nghiền nát bỏ vào ống tre, khi dùng múc bằng muỗng.
Mễ Đường cuối cùng cũng hiểu tại sao thứ này không được gọi là xà phòng hay nước giặt gì đó, nó rất giống bột giặt thời kỳ trước mạt thế.
Kết quả thí nghiệm đã có, nhưng Mễ Đường không định vứt chúng đi, cô hơi tò mò làm thế nào chúng mới nảy mầm, cô đã nói trước đây rằng quả này không có hạt.
Cô đem các quả bột giặt thí nghiệm đánh số trồng ở chỗ dễ thấy trước cửa, vỗ tay rồi đi vệ sinh cá nhân.
Hôm nay cô đi săn.
Nửa tháng sau.
Kết quả thí nghiệm trước đó của Mễ Đường đã ra, mẫu số 2, 3, 4 mọc mầm non, trong đó mẫu số 4 khi Mễ Đường phát hiện ra đã héo rũ, mẫu số 2 và 3 sức sống khá mãnh liệt.
Mễ Đường đem mầm non vào rừng tìm chỗ tùy tiện trồng xuống.
Cô đã trả hết tinh hạch nợ Hoa Nhỏ, khi trả tình cờ biết được một phần trong số đó là do Dây Leo tiên sinh hảo tâm cung cấp, cô với Hoa Nhỏ cùng nhau qua cảm ơn đối phương, đáng lẽ cô nên tự mình đến, nhưng cô vẫn hơi sợ.
Mễ Đường lần đầu tiên nhìn thấy bản thể của đối phương, cô vẫn luôn nghĩ Dây Leo tiên sinh là thực vật thân leo.
Bản thể của Dây Leo tiên sinh là một cây khổng lồ màu đỏ rực, từ lá đến thân cành rễ đều đỏ, giữa các cành có dây leo xanh lục đan xen.
Sự phối màu này khiến Mễ Đường có cảm giác rối loạn kiểu “hoa nở phú quý”, đỏ phối xanh lè... hụ hụ.
Dĩ nhiên không phải nói bản thể của Dây Leo tiên sinh không đẹp, ngược lại, bản thể của anh ta đẹp vô cùng, lá cây dưới ánh nắng phản chiếu như từng mảnh hồng ngọc, thân cây không giống gỗ mà giống như quặng hồng ngọc hơi trong suốt, Mễ Đường còn nghi ngờ người áp vào có thể thấy chất lỏng màu lửa chảy bên trong.
Cành vươn dài, đường cong uyển chuyển, dây leo như ngọc bích xanh treo lơ lửng giữa những cành, tựa như tác phẩm nghệ thuật của thiên nhiên.
Nếu đây không phải là một thực vật biến dị có thể nói chuyện, có trí tuệ, thực lực mạnh mẽ, Mễ Đường thật sự sẽ đào nó về nhà! Quá đẹp! Vô cùng đẹp!
Vì vẻ đẹp này, Mễ Đường liều mạng hỏi liệu có thể cho cô một nhánh cây, cô muốn mang về cắm bình hoa.
Dĩ nhiên không phải cái bình xấu xí kia, cái bình đó không xứng, cô sẽ làm một cái mới! Đẹp! Mấy cái cành đã mọc rễ trong nhà cũng có thể mang ra trồng, tuyệt đối không phải cô thích mới nói cũ.
Tuy nhiên, Dây Leo tiên sinh còn chưa nói gì, Hoa Nhỏ đã nổ trước, nó giận dữ nói không được mang nó qua, còn nói có thể cho Mễ Đường hoa của nó.
Mễ Đường hơi chột dạ, nhưng vẫn tìm ra vô số cái cớ, kiểu “ngày nào chúng ta cũng gặp mặt, đâu cần thiết phải nuôi một bông hoa trong nhà” ấy, kiểu “ngắt hoa xuống đau lắm, cô sẽ xót” ấy.
Cuối cùng, dưới sự tấn công bằng mấy lời xã giao của Mễ Đường, Hoa Nhỏ miễn cưỡng đồng ý mang một cành về.
Hoa Nhỏ: “Chỉ được mang một cành nhỏ thôi đấy.”
Mễ Đường: “Dạ dạ.”
Rồi một người một hoa cùng nhìn về phía Dây Leo tiên sinh.
Dây Leo: Hình như tôi chưa nói tôi đồng ý cho?
Dây Leo tiên sinh dưới ánh nhìn của một người một hoa, đưa cho Mễ Đường một cành cây dài bằng cánh tay kèm một nhánh nhỏ, và nói cho Mễ Đường cách nuôi cành này để nó sống mãi.
Rất đơn giản, chỉ cần nước và tinh hạch là được, loại không thuộc tính, hỏa thuộc tính, mộc thuộc tính đều được, tốt nhất là hỏa thuộc tính.
