Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Bị Thiên Lôi Đánh Tan Hồn Phách, Ta Xuyên Qua Vô Số Thế Giới > Chương 25

Chương 25

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 25: Nữ chính niên đại văn 25

 

“Chị ơi, em hết tiền rồi, chị ứng trước đi, về nhà bố mẹ trả lại chị, cả vốn lẫn lãi, được không?”

 

“Tôi bảo tôi không có tiền mà. Tôi là sinh viên, nhà không cho một xu, tôi kiếm đâu ra tiền?”

 

“Nhưng trường chị chẳng phải mỗi tháng đều phát trợ cấp sinh hoạt sao? Con gái ăn hết bao nhiêu? Không để dành được chút nào à?”

 

Tri Vân nhìn hắn như nhìn thằng ngốc: “Ai bảo trợ cấp phát tiền mặt? Trường phát phiếu cơm phiếu thức ăn, đừng nói là cậu định lấy phiếu cơm của trường mua vé xe đấy nhé?”

 

Trương Tri Lâm…

 

Khoản này hắn thật không biết.

 

Hết cách, cuối cùng vẫn là Trương Tri Lâm móc tiền mua vé xe.

 

Khi xếp hàng lên tàu, Tri Vân lấy từ túi trữ vật ra một viên đan tránh cốc bỏ vào miệng, dù sao lên tàu cô cũng chẳng mua đồ ăn, xem ai chịu đói trước thì thôi…

 

Cô có đan tránh cốc, cô sợ gì?

 

Quả không ngoài dự đoán, trên tàu, Trương Tri Lâm lại muốn Tri Vân móc tiền mua đồ ăn, Tri Vân đương nhiên không chịu, một câu “không có tiền” đuổi hắn đi.

 

Trương Tri Lâm không bỏ cuộc, định so xem ai chịu đói lâu hơn, nhưng hắn làm sao địch nổi Tri Vân đã ăn đan tránh cốc?

 

Muốn mua một suất lén ăn, lại sợ lúc không ở bên cạnh Tri Vân, cô lại chuồn mất, cuối cùng đành mua hai suất cơm.

 

Hắn không dám chỉ mua một suất, vì Tri Vân nói không cho hắn ăn một mình, nếu không cô sẽ cướp hết…

 

Ấm ức (╥﹏╥)

 

Tri Vân thản nhiên ăn phần cơm của mình, dù bụng không đói nhưng dạ dày vẫn chứa được.

 

Trương Tri Lâm suốt dọc đường cứ tự hỏi, người chị hai trơ trẽn thế này, có thực hiện được mưu tính của bố mẹ không?

 

Tàu hỏa lao vun vút suốt hai ngày, cuối cùng cũng đến thành phố R, lại chuyển thêm một chuyến xe khách là tới huyện Kỳ Nguyên trực thuộc thành phố R.

 

Đương nhiên vé xe khách vẫn là Trương Tri Lâm mua…

 

Tới nơi, vừa bước vào hẻm, đã gặp một bà lão hàng xóm, mắt mờ không nhận ra Tri Vân, nhưng bà nhận ra Trương Tri Lâm, chào hỏi: “A Bảo đấy à, tìm được bạn gái mới rồi hả? Nhìn xinh thế.”

 

“Bà Ba ơi, bà nhầm rồi, đây là chị hai cháu.”

 

Tri Vân bên cạnh bồi thêm: “Bà Ba, bà không nhận ra cháu thật sao? Cháu là Triêu Đệ ngày xưa thay A Bảo đi thanh niên trí thức đây. Cũng khó trách bà quên cháu, bố mẹ cháu còn chẳng nhớ cháu là ai, huống chi là bà. Nếu không biết cháu thi đỗ đại học, chắc bố mẹ cháu cũng chẳng nhớ ra cháu là ai.”

 

“Chị hai…”

 

Trương Tri Lâm định ngăn Tri Vân, bị cô đạp vào mông suýt ngã, lời định nói cũng nuốt trở vào.

 

“Câm miệng, không thì tôi quay về ngay!”

 

Bà Ba nghe mà ngơ ngác, ngây ra nhìn hai người đi qua, mãi mới hiểu Tri Vân vừa nói gì: “Trời ơi, không xong rồi, con gái thứ hai nhà họ Phùng về rồi!…”

 

Chưa đầy mười phút, cả con hẻm đều biết Tri Vân về, và câu nói vừa rồi của cô được thêm mắm thêm muối lan truyền…

 

Lúc này, nhà họ Trương, trừ Trương Tri Lâm ra, vẫn chưa ai biết Tri Vân còn chưa vào cửa đã bôi xấu thanh danh họ trước.

 

Vừa bước vào nhà, Trương Tri Lâm đi sau đã đóng cổng lại.

 

Tri Vân như không hề hay biết, đi thẳng vào phòng trong.

 

Trương mẫu nghe tiếng từ phòng đi ra, tay còn cầm một nắm hạt dưa đang cắn, liếc thấy Tri Vân, đầu tiên ngẩn ra, sau đó lập tức nhận ra, đây là đứa con gái thứ hai nhiều năm không gặp.

 

“Ối dào, Triêu Đệ về rồi đấy à, khách quý đấy nhé. Thế nào, phát đạt rồi hả, không nhận bố mẹ nữa à?”

 

Mấy năm không gặp, Trương mẫu trông còn cay nghiệt hơn trong trí nhớ của nguyên chủ, lời nói cũng mỉa mai, ánh mắt nhìn Tri Vân đầy khinh miệt.

 

Lúc này không có người ngoài, cô đường đường là tu sĩ, sao có thể để một phàm nhân hỗn láo như vậy?

 

Tuy cơ thể này có chút nhân quả với cha mẹ, nhưng lúc nguyên chủ đi thanh niên trí thức, hai bên đã cắt đứt triệt để, hơn nữa kiếp trước, cả nhà này cũng chẳng ít lần hút máu nguyên chủ, gây đủ thứ rắc rối.

 

Nói về nhân quả, thì chính nhà này nợ nguyên chủ, chứ không phải nguyên chủ nợ họ.

 

Còn nhân quả giữa Tri Vân và nguyên chủ, đều dồn lên nam chính và nữ phụ.

 

Vậy nên, nếu nhà này không động đến cô, ban đầu Tri Vân cũng không định làm gì nhiều.

 

Nhưng rõ ràng, nhà này chẳng phải người tốt.

 

Chúng còn muốn đối xử với cô như kiếp trước đối xử với nguyên chủ, vậy còn khách khí làm gì?

 

Tưởng cô là quả hồng mềm sao?

 

Sắc mặt cô đột nhiên thay đổi, tay vươn ra kéo Trương Tri Lâm phía sau, lôi hắn đến trước mặt Trương mẫu, chỉ nghe “rầm” một tiếng, hai cái đầu đập vào nhau.

 

“Ối!”

 

“A!”

 

Hai tiếng kêu thảm thiết đồng thời vang lên, tuy không rách đầu chảy máu, nhưng trên trán cả hai đều nổi một cục u.

 

“Con nhỏ khốn nạn này, mày làm loạn rồi à, ối… tao là mẹ mày đấy, A Bảo là em ruột mày, ối… mày ác độc thế, dám ra tay với người thân, tao xem mày sống chán rồi! ối…”

 

Trương mẫu phản ứng lại, vừa kêu la vừa chỉ vào Tri Vân chửi ầm lên.

 

Ánh mắt Tri Vân càng thêm lạnh lẽo, một tát vào miệng bà ta, đánh đầu Trương mẫu ngửa ra sau, thân thể mất đà, “uỵch” một tiếng ngã lăn ra đất, chưa kịp trợn mắt đã ngất đi.

 

Tri Vân ra tay có nộ khí, Trương mẫu chỉ là phàm nhân sao chịu nổi?

 

Vì thế không cần tát thêm, chỉ một tát đã quật ngã bà ta.

 

Trương Tri Lâm hoảng sợ mở to mắt, quên cả la hét, hắn nhìn mẹ dưới đất, rồi nhìn Tri Vân, định thần lại liền định chạy ra ngoài, nhưng bị Tri Vân một tay chém vào gáy đánh ngất.

 

Sau đó cô lấy ra hai lá bùa xui xẻo, đánh vào người hai người.

 

Linh lực của cô có hạn, một lá bùa xui xẻo chỉ duy trì được hai ba ngày, lần trước gặp Trương Tri Lâm cô đã đánh một lá, chắc đã hết hạn từ lâu.

 

Rồi cô kéo hai người vào một phòng, tiện tay kéo một cái ghế đặt trước cửa phòng.

 

Cô không mong cái ghế có thể chặn cửa, nhưng chỉ cần hai người kia tỉnh, mở cửa ra, nhất định sẽ động vào ghế phát ra tiếng động.

 

Thế là đủ rồi.

 

Tri Vân lau sạch bàn, ngồi lên, ngay giữa phòng khách, xếp bằng ngồi thiền, nhắm mắt bắt đầu tu luyện.

 

Đã đến rồi, đương nhiên phải chỉnh đốn cả nhà này một phen.

 

Nhà này nghĩ đủ cách gọi cô về, thậm chí cô vừa vào cửa đã vội vàng đóng cổng, sợ cô chạy mất, rõ là chẳng có ý tốt.

 

Vậy Tri Vân có lòng từ bi mới lạ.

 

Cô đã học đại học hai năm, nên chắc chắn họ không định mạo danh cô đi học.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Đề Xuất Cho Bạn