Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Bị Thiên Lôi Đánh Tan Hồn Phách, Ta Xuyên Qua Vô Số Thế Giới > Chương 52

Chương 52

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 52 có bản audio.

Chương 52: Không làm kim chỉ nam của nữ chính (6)

 

Tri Vân đưa tay móc vào, một viên ngọc trai lấp lánh ánh sáng nhẹ liền nằm gọn trong tay cô. Nhờ tia sáng le lói lọt qua kẽ tay, Tri Vân nhanh chóng thu gom toàn bộ vật tư trong kho.

 

Vẫn như cũ, bất kể thứ gì, cứ thu vào trước đã.

 

Tuy hiện tại chưa mất điện, camera an ninh vẫn hoạt động, nhưng nghe tiếng xác sống lúc nãy là biết, giờ chẳng còn ai rảnh mà nhìn màn hình theo dõi nữa.

 

Còn đến sáng mai, toàn thành phố sẽ bị cắt điện.

 

Dĩ nhiên, những siêu thị lớn thế này đều có máy phát điện dự phòng.

 

Kho rất rộng, khi thu vật tư, tay đeo nhẫn phải chạm vào đồ mới thu được, vì thế Tri Vân mất hơn nửa giờ mới thu xong.

 

Dù gì cũng chỉ là không gian trữ đồ dùng tạm thời, có nhiều hạn chế lớn.

 

Thời mạt thế vì thiếu điện, nhiều mặt hàng sản xuất khó khăn, trở thành xa xỉ phẩm.

 

Vậy nên sau khi thu sạch kho, Tri Vân đương nhiên cũng không bỏ qua vật tư ở các tầng trên. Dù là quần áo giày mũ, đồ giường nệm, hay đủ loại đồ gia dụng, xe đạp xe điện, đồ điện tử, dụng cụ thể thao, đồ dã ngoại, mỹ phẩm các hãng, cùng trang sức châu báu, đồ chơi trẻ em… cô đều không bỏ sót thứ gì.

 

Lúc này lợi thế của không gian vô hạn mới được thể hiện.

 

Đến khi thu xong tất cả, trời đã hửng sáng.

 

Tri Vân tìm đến phòng giám sát, quả nhiên phát hiện hai con xác sống. Xác sống cấp thấp sức mạnh chẳng bao nhiêu, đối đầu với Tri Vân đã đạt dị năng hệ Kim cấp hai, hoàn toàn không phải đối thủ. Chẳng mấy chốc đầu chúng đã bị chém đứt.

 

Cô vào phòng giám sát, thu toàn bộ đồ đạc trong đó vào không gian, thế là dù có muốn tra, cũng chẳng tra ra manh mối gì.

 

Dùng dị năng hệ Kim mở khóa cửa, nhân lúc trời chưa sáng hẳn, Tri Vân rời khỏi siêu thị.

 

Dù xác sống bùng phát vào lúc nửa đêm, nhưng đêm hè vẫn có nhiều người thức khuya, vì thế số xác sống trên đường phố chẳng hề ít.

 

Lúc này chưa mất điện, đèn đường tỏa ánh sáng vàng nhạt. Tri Vân lấy từ túi trữ vật ra một cây đao dài, thẳng tiến về siêu thị khác mà cô đã thám thính từ trước.

 

Khu vực này thuộc trung tâm sầm uất, nhưng chỗ vui chơi giải trí ban đêm lại không tập trung bên này; hai siêu thị cách nhau cũng không xa, chỉ một ngã tư thôi.

 

Tri Vân vừa chém xác sống, vừa thu gom những chiếc xe ô tô còn tạm ổn ven đường, dù có chìa khóa hay không cũng chẳng sao.

 

Đoạn đường ngắn đó, cô mất gần một giờ mới đến nơi.

 

Thành phố này là một thành phố du lịch ven biển mở cửa, dân cư đông đúc. Dù cuộc sống về đêm không tập trung ở đoạn đường này, nhưng thời điểm tận thế ập đến là nửa đêm, xác sống cũng rất nhiều. Tri Vân phải tốn khá nhiều công sức và thời gian mới tới được siêu thị thứ hai.

 

Đến lúc này, sự kỳ diệu của dị năng hệ Kim cấp hai mới lộ rõ. Bất kể ổ khóa bên kia có chắc chắn cỡ nào, chỉ cần làm bằng kim loại, không có cái nào Tri Vân không mở được.

 

Dĩ nhiên điều này cũng nhờ vào vô số công pháp tu luyện được lưu trữ trong đầu cô. Dị năng và tu tiên tuy có khác biệt, nhưng thông suốt một thì trăm cái cũng thông, giúp Tri Vân thu lợi không ít.

 

Ngại tìm cửa bên cửa sau, Tri Vân mở thẳng cửa chính siêu thị. Đây là một cánh cửa kính cường lực hai cánh, chỉ có một ổ khóa ở giữa, chẳng tốn chút sức lực nào đã mở được.

 

Nhưng để vào bên trong siêu thị không chỉ có một cửa; bên trong còn một cửa kính cường lực nữa và một cửa cuốn.

 

Mở cửa vào rồi, cô thuận tay đóng cửa lại. Để tránh bị người khác phát hiện khi đang thu gom vật tư, cô còn tiện tay hòa tan ổ khóa… thế là dù có chìa khóa cũng không vào được nữa.

 

Trừ phi phá cửa bằng vũ lực.

 

Vào sảnh chính, đã nghe thấy tiếng gầm rú rời rạc, rõ ràng tình hình ở đây cũng tương tự siêu thị vừa rồi.

 

Phía trên cao của siêu thị có cửa sổ, trời đã sáng. Nhờ ánh sáng ít ỏi xuyên qua cửa sổ, có thể nhìn đại khái tình hình bên trong.

 

Vốn dĩ những siêu thị lớn thế này đều có máy phát điện dự phòng, dù mất điện cũng có thể chạy một thời gian. Nhưng không hiểu hệ thống cấp điện của siêu thị này bị hư hỏng do con người hay sao, tất cả thiết bị chiếu sáng đều không sáng. Tuy nhiên điều này chẳng làm khó được Tri Vân.

 

Vì đã thám thính trước, cô nhanh chóng tìm đến lối vào siêu thị.

 

Lần này cô chẳng khách sáo nữa, đi tới đâu như cuồng phong quét sạch, thu gom không còn gì, đến mảnh giấy cũng chẳng sót lại.

 

Siêu thị này tổng cộng ba tầng, ngoài tầng một, tầng hai còn có tầng hầm một.

 

Sau khi Tri Vân thu dọn, cả siêu thị trông như vừa sửa xong chưa kịp khai trương.

 

Trong quá trình thu gom, cô giết chết ba tên bảo vệ đã biến thành xác sống, một tên trong số đó trên người đã bị cắn nát nhem, máu thịt lẫn lộn. Rõ ràng tên này không dị biến, nhưng bị đồng nghiệp đã nhiễm bệnh cắn, nên mới biến thành xác sống.

 

Xác sống lúc này vẫn còn là cấp thấp, trong đầu chưa có tinh hạch, nên đỡ mất công thu tinh hạch.

 

Thu gom sạch sẽ toàn bộ siêu thị, Tri Vân đi thang máy xuống tầng hầm thứ hai. Dù bây giờ không phải giờ kinh doanh, bãi đỗ xe ngầm vẫn đỗ kha khá xe. Tri Vân chẳng kén chọn, bất kể xe gì, tất cả đều thu vào nhẫn trữ vật.

 

Còn việc không có chìa khóa – có dị năng hệ Kim, chìa khóa vạn năng đây rồi!

 

Bận rộn xong tất cả, trời đã sáng hẳn. Cô lặng lẽ lẻn ra khỏi siêu thị.

 

Mặc dù lúc này trong siêu thị vẫn còn tương đối an toàn, nhưng nó đã trống rỗng, chỉ còn mỗi cô ở đó. Nếu bị người khác phát hiện, chẳng phải tự chuốc lấy nghi ngờ sao? – Rõ ràng hôm qua siêu thị còn đang kinh doanh, mà lại là siêu thị lớn, đồ đạc đâu hết rồi?

 

Cô không định quay lại trường học, cũng tạm thời không muốn quan tâm Khương Dao Dao sẽ ra sao. Dù sao nữ chính xuyên sách thế nào cũng phải có chút bản lĩnh, tin là cô ta không dễ chết trong trường như vậy, nên để cô ta chịu chút khổ trước cũng tốt.

 

Đợi khi cô ta trải qua muôn vàn gian khổ trốn thoát được, từ từ tra tấn cô ta cũng chưa muộn.

 

Tri Vân chuẩn bị đến chỗ mà trong cốt truyện có đội cứu viện xuất hiện.

 

Lúc này, vật tư trong không gian của cô nếu tiết kiệm, đủ sống 10 năm ở thế giới này. Nhưng vẫn chưa đủ!

 

Cô phải tiếp tục thu gom thêm.

 

Để phòng trường hợp trong 10 năm không hoàn thành nhiệm vụ, còn phải ở lại thế gian này tiếp.

 

Biết đâu đối phương là nữ chính xuyên sách, lỡ 10 năm giết không được cô ta thì sao?

 

Ra khỏi siêu thị, cô tùy tiện chọn một chiếc xe. Tay đặt lên ổ khóa, một chiếc chìa khóa lập tức được tạo hình xong. Cô vặn cửa lên xe, tra chìa vào ổ và khởi động máy.

 

Chiếc xe cô chọn rất bình thường, một chiếc sedan nhỏ màu đen, thân xe phủ đầy bụi bẩn, trông như đã đến lúc phải đi rửa, nhưng chủ xe mãi không rửa.

 

Tri Vân lái xe phóng thẳng, lao bừa lao bãi ra vùng ngoại thành.

 

Hôm qua, cô đã mua một bản đồ thành phố giấy, lại dùng tải bản đồ trên điện thoại, rồi đánh dấu vị trí hơn chục nhà máy chế biến thực phẩm trên bản đồ giấy.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi