Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Xuyên Vào Mạt Thế Ta Không Làm Nữ Phụ Ác Độc Nữa > Chương 28

Chương 28

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 28 có bản audio.

Chương 28: Không có hào quang

 

Mê?

 

“Cô ấy không phải là nữ chính mà các người chọn sao?”

 

Phục Đình Du hỏi ngược lại. Anh nhớ lúc trước khi Phục Anh chìm vào khoang điện tử, anh đã đến Cam Lâm một lần. Lúc đó, trong bảng kịch bản mà Tăng Kỳ đưa cho anh, Lý Ngôn Hề chính là nữ chính của bộ phim này.

 

Nếu là nữ chính, thì cũng có hào quang nữ chính chứ nhỉ?

 

“Nữ chính? Hào quang nữ chính? Không tồn tại đâu. Cái cô Lý Ngôn Hề đó không biết đắc tội với ai. Để tôi cho anh xem thiết lập của cô ấy, anh sẽ hiểu ngay.”

 

Tăng Kỳ chỉ mở một phần nhỏ thiết lập, còn lại vì là bí mật công ty, dù Phục Đình Du chẳng liên quan gì đến ngành game, nhưng vì hai nhà có quan hệ khá thân thiết nên anh ta mới dám cho anh xem chút ít như vậy.

 

“Chế độ cực khó, cha mất sớm, anh trai nghiện cờ bạc, mẹ trọng nam khinh nữ, năm mười tuổi bị người ta nhận nuôi, sau đó bị bạn bè phản bội, liên tục bị người khác hiểu lầm, tính cách thay đổi lớn, cả đời khổ sở…”

 

Phục Đình Du cảm thấy mình không thể xem tiếp được nữa. Đây thật sự là thiết lập của một nữ chính bình thường sao? Đây sợ là nữ phụ thảm nhất rồi còn gì?

 

“Cho nên nói cô ấy không có bất kỳ hào quang nào.”

 

Tăng Kỳ tắt màn hình máy tính, nghiêm túc nói.

 

Phục Đình Du nhớ lại cảnh Lý Ngôn Hề cứu Phục Anh lúc trước, cũng như việc cô rõ ràng rất ưu tú nhưng lại luôn khiêm tốn. Anh gõ ngón tay lên mặt bàn vài cái, rồi hỏi:

 

“Lần tới Phục Anh chết khi nào?”

 

“…….”

 

Tăng Kỳ rất muốn hỏi, anh muốn em gái mình sớm kết thúc vai diễn như vậy, em gái anh có biết không? Nhưng cuối cùng anh ta vẫn trả lời:

 

“Giai đoạn đầu ngày tận thế, cô ấy sẽ bị bạn bè đẩy vào đống xác sống.”

 

“Ừm, cho cô ấy chết thảm một chút, coi như là một bài học cho cô ấy.”

 

Phục Đình Du nói xong liền cúp máy.

 

“…….”

 

Chết thảm một chút sao?

 

Tăng Kỳ âm thầm thắp ba ngọn nến cho Phục Anh.

 

……

 

Kế hoạch mời Lý Ngôn Hề đi ăn một bữa thịnh soạn của Phục Anh vẫn thất bại. Cố Dao nói trước cổng trước và cổng sau của trường đều tụ tập rất nhiều phóng viên. Tình huống này, hai người chắc không thể đường hoàng đi ra ngoài như trước được.

 

“Chà chà, Lý Ngôn Hề, cậu giỏi thật đấy. Còn tưởng cậu sau khi tốt nghiệp sẽ khó tìm việc, hóa ra tôi lo lắng thừa rồi.”

 

Cố Dao từ trên giường tầng thò đôi chân ngắn chạy xuống nói. Đôi mắt cô ấy rất to, khiến khuôn mặt bầu bĩnh hồng hào trông càng tròn hơn.

 

Lý Ngôn Hề nhìn Cố Dao đang vui vẻ nằm sấp trước mặt mình, liền đưa một tay ra véo khuôn mặt bầu bĩnh đó.

 

Dễ thương quá, sờ thích thật.

 

【Cô nàng này trông cũng được đấy, mềm mại dễ thương】

 

【Lý Ngôn Hề công khai sàm sỡ】

 

“Mặt nạ sữa tươi của cậu trông hiệu quả thật đấy.”

 

Lý Ngôn Hề cười nói.

 

“Hì hì hì, tôi không có nhiều tiền để mua mặt nạ cao cấp, đành dùng loại tự nhiên thôi. Nhưng cậu đừng có đánh trống lảng, tại sao trước đây lại giấu bọn tôi, hại tôi hiểu lầm cậu như thế.”

 

Cố Dao hiếm khi có cơ hội hỏi, đương nhiên sẽ không dễ dàng bỏ qua.

 

“Vì…… cậu cũng chưa hỏi tôi mà.”

 

Lý Ngôn Hề nói với vẻ mặt vô tội, khiến Cố Dao sững người.

 

Đúng nhỉ, hình như cô ấy chưa từng hỏi gì cả……

 

Mãi đến khi Lý Ngôn Hề ra ban công nghe điện thoại, Cố Dao mới phản ứng lại. Không đúng, Lý Ngôn Hề không nói gì, thì cô ấy hỏi kiểu gì được chứ? Chẳng lẽ tiện tay kéo một người lại hỏi: “Cậu có phải là ‘tam giác sắt’ trên thị trường chứng khoán không?”

 

“Chậm nửa nhịp.”

 

Phục Anh xử lý xong công việc trên máy tính ở vị trí của mình, không quay đầu lại mà nói một câu.

 

“…….”

 

Quý Thành lại tìm Lý Ngôn Hề, cũng là hẹn cô đi ăn, nhưng bị Lý Ngôn Hề tìm cớ từ chối.

 

“Ngày mai tôi phải chụp ảnh tốt nghiệp, sau đó phải đi tìm ông Lạc, có lẽ không có thời gian.”

 

Lý Ngôn Hề nói.

 

“Vậy thứ Bảy tuần này thì sao?”

 

Quý Thành lại hỏi.

 

“Thứ Bảy à…… được thôi.”

 

Lý Ngôn Hề cười rạng rỡ. Thứ Bảy chính là lúc cốt truyện chính bắt đầu, cũng là ngày tận thế sắp đến. Ngày này đúng là không tồi.

 

()

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi