Chương 46: Chức năng túi đồ
Thế nhưng khi hai người lên đến ban công, họ cũng phát hiện ra một vấn đề: đám quái vật dưới lầu ngày càng đông, nhìn tình hình thì đều từ hướng sân vận động kéo tới, đặc biệt là sau khi con nhỏ mặt rách vừa rơi xuống, rất nhiều quái vật xung quanh đều bị thu hút tới đây.
Còn khán giả xem thấy những gương mặt zombie bỗng nhiên phóng to trên màn hình, ai nấy đều tỏ vẻ hoảng sợ:
[Mẹ ơi, zombie trông đáng sợ quá đi mất]
[Đám zombie trong này vừa thảm vừa kinh tởm, không thiếu mặt thì thiếu tay thiếu chân]
[Lòng tôi không hề gợn sóng, ly trà sữa trên tay còn thơm hơn nhiều]
[Hai người này còn đứng ngây ra đó làm gì, lát nữa zombie ngửi thấy mùi là xong đời]
[...]
“Đi thôi, chúng ta mau thu dọn hết đồ ăn được đi.”
Lý Ngôn Hề lúc này giục, Cố Dao nhìn xuống phía dưới đến mức mắt trợn tròn.
“Chết rồi Ngôn Hề, chúng ta bị bao vây rồi…”
Cố Dao có chút tuyệt vọng, cô nghĩ mấy cô gái bọn họ giờ bị mắc kẹt ở đây, sớm muộn gì cũng bị lũ quái vật đó ăn thịt.
Nhưng Lý Ngôn Hề không thèm để ý nhiều, mà trực tiếp kéo cô về lại phòng 403.
Trên sàn và tường phòng 403 đều dính máu, nhìn có vẻ đồ đạc trong này không thể dùng được nữa.
“Cô gái vừa rồi, chắc là bị con nhỏ tấn công chúng ta ở tầng một lúc trước cắn.”
Lý Ngôn Hề nói.
“Đúng vậy! Mặt cô ấy bị ăn mất rồi.”
Cố Dao kinh hãi, may mà đến giờ cô vẫn chưa ngủ, nếu không chắc chắn sẽ gặp ác mộng.
“Cậu để ý không đúng chỗ rồi.”
Lý Ngôn Hề lắc đầu, cô không biết phải ám chỉ bao nhiêu lần thì Cố Dao mới nhận ra, nên quyết định tạm thời từ bỏ việc ám chỉ.
“Không đúng chỗ? Tớ nên để ý gì à?”
Cố Dao chớp chớp đôi mắt tròn xoe nhìn Lý Ngôn Hề đang bất lực.
“Từ mấy người trong hội học sinh chúng ta phát hiện tối qua, đến cô gái vừa gặp lúc nãy, tất cả đều cho thấy một vấn đề: bọn họ vốn là người bình thường, nhưng sau khi bị lũ quái vật đó cắn, sẽ biến thành tồn tại giống hệt lũ quái vật.”
Lý Ngôn Hề phân tích cho Cố Dao.
Còn Cố Dao vừa nghe vừa hồi tưởng, rồi đột nhiên vỗ bộp vào đầu mình.
“Thì ra là vậy! Tớ cứ tưởng mấy người đó, à không, mấy con quái vật đó xuất hiện với hình thức khác nhau, có người tự nhiên sốt cao biến thành như vậy, còn có người bị cắn rồi mới biến thành!”
“Đúng vậy, cho nên tốt nhất chúng ta đừng để bị chúng cắn.”
Hoặc là bị cào.
Câu cuối cùng Lý Ngôn Hề không nói ra, thầm nghĩ đợi đến lúc thích hợp rồi giải thích sau vậy…
Hai người thu được nhiều đồ hơn ở tầng bốn, bao gồm trà sữa, thạch rau câu mà con gái thích nhất, cùng đủ loại bim bim, khoai tây chiên, đến Lý Ngôn Hề cũng cảm thấy đồ nhiều quá, cầm hơi vướng.
Sau khi tìm thấy thêm một thùng cháo bát bảo và một thùng xúc xích, Cố Dao phát hiện Lý Ngôn Hề đứng sững tại chỗ.
Lại có nguy hiểm à?
Phản ứng đầu tiên của Cố Dao là như vậy, chẳng lẽ Lý Ngôn Hề vốn nhạy cảm lại phát hiện ra điều gì đó?
“Ngôn, Ngôn Hề, cậu đừng dọa tớ, sao vậy?”
Cố Dao đi tới bên cạnh Lý Ngôn Hề, lo lắng nhìn cô hỏi.
“Tớ hình như, hình như nhặt được một cái túi?”
Giọng Lý Ngôn Hề có chút không chắc chắn, còn có chút vui mừng.
Nhưng chỉ có mình cô biết, cái năng lực vô dụng mà kiếp trước cô thức tỉnh, kiếp này lại xuất hiện, ngoài địa điểm khác đi, thời gian thì giống hệt.
Đúng 6 giờ sáng.
Trong cơ thể Lý Ngôn Hề xuất hiện một bảng ánh sáng thần kỳ, trên bảng vuông trước tiên đập vào mắt là những ô nhỏ, bên trái là một dãy nhãn phân loại giống như menu trò chơi, hiện tại trên toàn bảng chỉ có hai chữ: Túi đồ.
