Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Xuyên Vào Mạt Thế Ta Không Làm Nữ Phụ Ác Độc Nữa > Chương 49

Chương 49

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 49 có bản audio.

Chương 49: Những sinh viên trong thư viện

 

Bất quá cũng may, nghe giọng Lý tiểu thư thì tạm thời vẫn chưa có chuyện gì.

 

“Chú Chu, chú chú ý an toàn, trước tiên phải bảo toàn bản thân, chuyện sau này tính tiếp.”

 

Lý Ngôn Hề nói. Dù sao đi nữa, có chú Chu ở kho hàng Đào Lý, cô cũng yên tâm hơn được nhiều.

 

Cô nhớ lại kiếp trước, cũng chính là mấy ngày trước, mọi người còn đang hoảng loạn và sợ hãi. Về sau, càng ngày càng có nhiều người sống sót bắt đầu chấp nhận hiện thực, đồng thời họ cũng dần ý thức được tầm quan trọng của lương thực. Những siêu thị lớn không người trông coi, thậm chí là những cửa hàng nhỏ, đều trở thành nơi mọi người tranh giành.

 

Đào Lý của cô, e là sớm muộn gì cũng sẽ trở thành mục tiêu của một số kẻ.

 

“Vâng, Lý tiểu thư cũng chú ý an toàn. Ở đây có tôi, cô cứ yên tâm.”

 

Chu Phong đáp.

 

Anh không hiểu vì sao tối qua Lý Ngôn Hề lại bảo anh đến kho hàng, nhưng chắc hẳn là cô đã sớm phát hiện ra điều gì đó.

 

Trước đây, sau khi bị người ta phản bội, anh từng không còn tin tưởng bất cứ ai xung quanh. Mãi đến khi Lý Ngôn Hề xuất hiện, cô cho anh cơ hội làm việc vào lúc anh khốn khó nhất. Nhờ năng lực xuất chúng, anh từng bước trở thành người đại diện cho công ty Đào Lý như hiện tại...

 

Kiểu quan hệ thuê mướn “cô trả tiền, tôi bỏ sức” này khiến anh rất thoải mái. Có đôi khi, một bản hợp đồng còn đáng tin hơn một lời thề.

 

Nghĩ đến đây, Chu Phong liếc nhìn “đám quái vật” bên dưới, rồi quay trở vào kho hàng.

 

Anh sẽ thay Lý Ngôn Hề trông giữ nơi này thật tốt.

 

Trong thư viện của Đại học Nam Thành, mấy người trông như sinh viên đang đứng trước cửa kính sát đất ở tầng năm nhìn ra cảnh bên ngoài. Bên cạnh là mấy cô gái ôm nhau khóc đến cạn nước mắt, Nhậm Vũ Lan cũng ở trong số đó.

 

“Bây giờ chúng ta phải làm sao đây?”

 

Nhậm Vũ Lan khóc đến lem nhem cả mặt, cô nắm lấy cánh tay Trương Thành Quang, không biết phải làm sao mà hỏi.

 

“Đừng khóc nữa.”

 

Trương Thành Quang có chút mất kiên nhẫn nói.

 

Cũng không phải anh không muốn nhìn người khác khóc, mà là bạn gái cũ này của anh đã khóc mấy tiếng đồng hồ rồi. Lúc đầu anh còn dịu dàng an ủi, con gái mà, nhìn thấy mấy thứ đó thì ai mà không sợ chứ. Nhưng Nhậm Vũ Lan cứ khóc mãi không thôi, cộng thêm việc bây giờ anh cũng đang hoàn toàn mơ màng, nên cảm xúc của anh sắp đạt đến giới hạn rồi.

 

[Chà, con nhỏ này vẫn chưa chết à, tưởng nó nằm dưới sân vận động rồi chứ.]

 

[Mấy chị em ơi, mấy anh trai vừa lướt qua camera lúc nãy là ai thế? Nhìn mặt là biết không phải người qua đường rồi!!]

 

[Không biết, ngoài con nhỏ đó ra, hình như mấy người ở đây đều chưa xuất hiện lần nào.]

 

[Nhiều camera, nhiều góc nhìn mà.]

 

Khán giả vô cùng thích thú xem cảnh trong phim. Nơi này rõ ràng là thư viện trường học, giá sách bên cạnh đã đổ lung tung cả rồi. Trước cửa kính còn có một chiếc kính thiên văn đặt trên giá, một nam sinh có vẻ ngoài gầy yếu đang dùng nó để quan sát bên ngoài.

 

“Ký túc xá nữ số 3 và số 7 vẫn chưa sập, ký túc xá nam thì chỉ còn lại số 1.”

 

Trần Minh dùng kính thiên văn quan sát kỹ mấy tòa nhà vẫn còn “sống sót” xung quanh, phát hiện ngoài căng tin sinh viên khá thấp ra, thì chỉ còn lại thư viện của bọn họ và mấy dãy ký túc xá bên kia là còn đứng vững.

 

“Vậy nếu không có cứu viện thì chúng ta nên đi đâu? Căng tin sinh viên à? Chỗ đó chỗ nào cũng có cửa ra vào, e là không an toàn lắm thì phải?”

 

Trịnh Vũ hỏi.

 

Mấy người bọn họ đã ở đây bàn bạc về tình hình bên ngoài suốt mấy tiếng đồng hồ rồi. Trần Minh dùng thiết bị mạng trong thư viện để thu được tin tức từ đài phát thanh, nhờ đó họ biết được tình hình bên ngoài hiện tại.

 

“Không biết khi nào mới có cứu viện, nhưng nhiều người như chúng ta ở đây thì không thể trụ quá hai ngày, không chỉ về mặt tinh thần mà còn về mặt thể xác.”

 

Trần Minh nhìn mọi người xung quanh nói.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi