Chương 81: Hiện trạng của Cao Viễn
“Phục tổng… tôi chưa chết, nhưng cũng sắp chết rồi.”
Cao Viễn đã quen với giọng điệu tùy tiện của Phục Anh, giờ nghe lại giọng quen thuộc ấy, anh bỗng thấy nhớ nhung đến muốn khóc.
“Bên cậu thế nào? Bị cắn à?”
Phục Anh hỏi, không thì sao Cao Viễn lại nói sắp chết?
“Không không, tôi không bị cắn cũng không bị cào, nhưng trong căn hộ của tôi đang nhốt một con zombie, tôi thì…”
Anh không nên tùy tiện mang cô gái lạ từ quán bar về nhà. Giờ thì hay rồi, anh còn chưa động vào người ta, cô gái đó đã biến thành zombie ngay trong phòng tắm.
Sau đó anh khóa chặt cửa phòng ngủ phụ đó lại, rồi lại ngủ mê man suốt ba ngày trong một căn phòng khác. Đến giờ anh đã trốn trong nhà mấy ngày, mỗi ngày chỉ biết làm bạn với con zombie đang đập cửa rầm rầm, ra cũng không ra được, đồ ăn trong tủ lạnh cũng đã bị anh ăn sạch từ lâu…
“Chỉ có một con zombie thôi sao? Cậu còn bị dồn đến mức này? Giết nó đi là xong chứ gì?”
Phục Anh lắc đầu. Cao Viễn này chắc là giác tỉnh năng lực gì đó mà không biết, một người đàn ông to xác lại đi sợ một con zombie trong nhà, cô chẳng biết nói gì nữa.
“Giết, giết á? Không được! Trên tin tức nói mọi người nên tránh xa zombie, không được để chúng chạm vào, nếu không cũng sẽ biến thành zombie!”
Cao Viễn lập tức phản bác.
“Xem ra cậu cũng có xem tin tức. Vậy cậu đã tiến hóa ra năng lực gì chưa? Đừng nói với tôi là ba ngày hôn mê của cậu chỉ để ngủ thật nhé.”
Phục Anh hỏi.
“Tôi không có cảm giác gì, nhưng mấy cây xanh trong phòng tôi thì có vẻ có cảm giác…”
Cao Viễn nhìn hai chậu cây xanh trang trí trong phòng, giờ đây dây leo đã mọc um tùm khắp phòng anh…
“Vậy cậu gọi điện tới để làm gì?”
Xem ra là năng lực liên quan đến thực vật. Phục Anh không biết phân loại năng lực, cô chỉ có thể xác định Cao Viễn chắc chắn đã giác tỉnh năng lực, chỉ là không biết anh muốn làm gì.
“Tôi… tôi chỉ muốn xem còn có người sống không, nếu có thì có ai đến cứu tôi không…”
Cao Viễn càng nói càng nhỏ giọng, anh không hề nghĩ điện thoại của Phục Anh có thể gọi được, nhưng chắc chắn Phục Anh sẽ không đến cứu anh.
“Cao Viễn, tôi nghĩ… cậu nên giết con zombie trong phòng cậu trước đã.”
Phục Anh thở dài. Kế hoạch sau đó của họ là ra ngoài, nhưng cô không thể đảm bảo sẽ đi đường vòng đến chỗ Cao Viễn để cứu anh.
“Tôi không dám.”
Cao Viễn thẳng thừng thừa nhận. Anh tận mắt thấy con zombie ngoài cửa ăn thịt người, từ đó về sau anh có bóng ma với zombie, huống chi là giết zombie. Giờ mỗi tiếng gõ cửa từ phòng bên cạnh đều như đập vào tim anh.
“Cao Viễn, hôm nay tôi đã giết mấy con zombie rồi. Khi nào cậu giết được con zombie đó thì hãy gọi lại cho tôi.”
Phục Anh không chút nương tình, cúp máy luôn.
“…”
Cao Viễn nghe tiếng tút tút trong điện thoại, nhất thời sững sờ. Phục Anh nói cô đã giết mấy con zombie rồi sao?
“Nếu đi đến Đào Lý thì có vẻ sẽ đi ngang qua chỗ Cao Viễn.”
Lý Ngôn Hề nói sau khi nhắn lại cho Quý Thành một tin.
Quý Thành mỗi ngày đều nhắn tin cho cô, lời lẽ đều khuyên cô cố gắng ở trong khu an toàn. Cô tuy lần nào cũng hỏi về chuyện của Tào Lệ và Lý Tinh Hải, nhưng đối phương đều trả lời là không cần lo lắng.
“Ừm, thằng nhóc đó lá gan nhỏ quá. Nhưng chúng ta còn chưa biết phải làm gì tiếp theo, nên chỉ có thể đến lúc đó mới báo cho cậu ta thôi.”
Phục Anh nằm trên giường thở dài.
Quách Dung Dung đã tắm xong quay lại, hỏi: “Vừa nãy tôi còn đang nghĩ, lúc chúng ta đi thì hai người ở ký túc xá khác phải làm sao? Có mang theo họ không?”
