Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Mạt Thế Trọng Sinh: Điên Cuồng Tích Trữ, Cố Thủ Vườn Cây Trên Núi Sống Sót Giữa Đại Hồng Thủy > Chương 86

Chương 86

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 86 có bản audio.

Chương 85: Viên thuốc nhỏ

 

Phó Trình Vũ áp sát lớp vỏ tàu lạnh ngắt, đôi giày quân đội đạp xuống boong tàu không phát ra một tiếng động. Cửa chống nổ hai cánh của buồng lái vẫn khóa chặt cứng. Khe cửa hắt ra một luồng ánh sáng vàng yếu ớt.

 

Bên trong vọng ra tiếng gầm run rẩy của ông Tôn: “Chống đỡ! Lấy tủ chặn cửa lại! Viện binh của ta sắp tới nơi rồi!”

 

Phó Trình Vũ không hề lao vào đập cửa. Anh ngẩng đầu nhìn lên cửa gió dạng lá chắn ở bên hông buồng lái. Phía sau cửa gió là một đường ống thông gió chật hẹp.

 

Anh rút lưỡi lê quân dụng, dùng lưỡi dao cạy mạnh vào mép cửa gió.

 

“Rắc.” Bốn đinh tán gỉ sét bị bật tung. Anh chống hai tay, luồn người vào bên trong nhanh nhẹn như một con mèo hoang.

 

Bên trong đường ống thông gió đầy bụi bặm và mùi dầu máy khó chịu. Anh bò về phía trước ba mét, nhìn xuyên qua tấm lưới sắt bên dưới, quan sát rõ tình hình trong buồng lái.

 

Ông Tôn với thân hình đồ sộ gần hai trăm cân đang co rúm dưới tay lái, tay nắm chặt một khẩu Desert Eagle mạ vàng. Hai tên vệ sĩ mặc vest đen đang giương súng tiểu liên, căng thẳng nhìn chằm chằm vào cánh cửa chống nổ.

 

Phó Trình Vũ một tay bám vào mép lưới sắt, tay còn lại cực kỳ chậm rãi rút khẩu súng tiểu liên đeo ở đùi.

 

“Ầm!”

 

Tấm lưới sắt bị anh đạp bay.

 

Phó Trình Vũ từ trên trời giáng xuống. Giữa không trung, khẩu súng tiểu liên trong tay anh đã nổ súng.

 

“Phụt! Phụt!”

 

Họng súng gắn nòng giảm thanh phun ra hai tia lửa yếu ớt. Trán hai tên vệ sĩ đồng thời nổ ra một mảng máu tươi, ngón tay chưa kịp bóp cò đã mềm nhũn ngã gục lên bàn điều khiển.

 

Phó Trình Vũ tiếp đất vững vàng. Đế giày quân đội giẫm nát mảnh kính vỡ của bảng điều khiển dưới sàn, phát ra tiếng “răng rắc” giòn tan.

 

Ông Tôn sợ hãi hét lên một tiếng thảm thiết như heo bị chọc tiết, luống cuống giơ khẩu súng mạ vàng lên.

 

Phó Trình Vũ không thèm nhìn, chân trái tung ra một cú đá. Phần mũi giày cứng cáp chính xác đá trúng cổ tay ông Tôn.

 

“Răng rắc.”

 

Tiếng xương cổ tay gãy vỡ nghe rợn người. Khẩu súng vàng “choang” một tiếng rơi xuống sàn tàu, trượt đi xa.

 

“Đừng giết tôi! Tôi có vật tư! Tôi có tiền! Anh muốn gì tôi cũng cho anh!” Ông Tôn ôm cổ tay gãy, lăn lộn điên cuồng trên sàn như một con lợn sắp bị làm thịt.

 

Phó Trình Vũ bước một bước dài, giẫm lên ngực ông ta, đè chặt ông ta xuống sàn. Nòng súng lạnh ngắt dí thẳng vào lớp thịt nọng cằm béo ngậy, ép xuống thành một vết lõm sâu.

 

“Vật tư của ông, giờ là của tôi.” Giọng Phó Trình Vũ lạnh lẽo như có băng vụn rơi.

 

Anh bấm tai nghe, nói nhỏ: “Đã khống chế. Qua đây đi.”

 

Chưa đầy hai phút. Chiếc du thuyền dưới sự điều khiển của Tần Chiêu Nhiên từ từ áp sát mạn tàu chính. Dây thừng được ném ra, quấn chặt vào cọc neo.

 

Tần Chiêu Nhiên xách khẩu súng trường 95, bước lên mạn tàu rồi nhảy thẳng xuống boong tàu hàng.

 

Gió sông thổi bay chiếc áo khoác gió màu đen của cô phần phật. Cô không thèm nhìn những thi thể nằm la liệt dưới sàn, thẳng tiến về phía buồng lái.

 

Một cú đạp cửa, Tần Chiêu Nhiên lập tức nhìn chằm chằm vào ông Tôn đang bị giẫm dưới chân.

 

“Ông là cái tên họ Tôn đó à?” Cô bước tới, đế giày quân đội không chút khách sáo giẫm lên bắp đùi mũm mĩm của ông Tôn, nhấn mạnh rồi xoay xoay.

 

“Nữ... nữ hiệp tha mạng...”

 

“Tha cái con khỉ!” Tần Chiêu Nhiên túm lấy cổ áo ông ta, nhấc bổng cả người béo ú lên khỏi mặt đất, mắt mở to trừng trừng, “Mày biết kính chống đạn của con Thịnh Thế Hiệu của tao đắt thế nào không hả!! Người của mày một loạt đạn làm vỡ ba tấm! Còn lan can titan ở mũi tàu nữa! Tất cả đều là tiền đấy!”

 

Ông Tôn bị cô quát cho ngẩn người. Đã đến thời tận thế này rồi, người ngoài kia vì nửa cái bánh quy mà có thể giết người, vậy mà cô gái này xách súng trường xông vào, lại cứ như một mụ đàn bà chanh chua đòi tiền sửa tàu với ông ta?

 

“Tôi... tôi không có tiền...” Ông Tôn đau đớn run cầm cập.

 

“Không có tiền thì lấy mạng mà trả!” Tần Chiêu Nhiên rút con dao găm chiến thuật từ đùi, lưỡi dao lạnh ngắt áp sát động mạch cổ ông ta, “Két sắt ở đâu? Mật mã bao nhiêu? Dám nói chữ “không” nửa lời, tao sẽ cho mày chảy máu trước!”

 

Lưỡi dao hơi hạ xuống, rạch rách lớp da, một dòng máu tươi chảy xuống cổ ông Tôn.

 

Ông Tôn sợ đến mức bàng quang co thắt, một dòng chất lỏng ấm nóng chảy xuống ống quần, mùi khai nồng nặc lan tỏa khắp buồng lái.

 

“Ở... ở dưới giường phòng nghỉ phía sau! Mật mã là sáu số tám! Tôi đưa hết cho cô!”

 

Tần Chiêu Nhiên nhăn mặt buông tay, lau vết máu trên lưỡi dao vào áo ông Tôn rồi ném ông ta trở lại sàn nhà. Cô quay sang nhìn Phó Trình Vũ.

 

“Trông chừng ông ta, tôi đi kiểm tra tài sản.”

 

Cô bước nhanh về phía phòng nghỉ phía sau. Một cú đạp cửa, cô nhấc tấm ván gỗ thật lên. Một chiếc két sắt âm tường cao nửa mét lộ ra.

 

Bấm sáu số tám.

 

“Cạch.” Cánh cửa két nặng nề bật mở.

 

Tần Chiêu Nhiên chiếu đèn pin cường độ mạnh vào bên trong.

 

Tầng trên cùng, xếp ngay ngắn hơn chục cây vàng óng ánh. Bên dưới là vài hộp xì gà Cohiba Cuba, cùng hai chai rượu vang Romanée-Conti còn nguyên tem.

 

“Cũng có chút gu đấy.” Cô bĩu môi, áp lòng bàn tay lên. Vàng, xì gà và rượu lập tức biến mất, chui tọt vào không gian riêng của cô.

 

Ngăn kéo dưới cùng được kéo ra.

 

Động tác của Tần Chiêu Nhiên khựng lại.

 

Một ngăn kéo đầy ắp những viên thuốc nhỏ không rõ tên. Trên hộp in dòng chữ tiếng Anh vô cùng bắt mắt “Viagra”.

 

“Xì!” Tần Chiêu Nhiên trợn mắt lên trời, “Đồ già dâm đãng, đến tận thế rồi mà còn muốn mở hậu cung. Cẩn thận ăn chết đấy.”

 

Cô khinh bỉ đóng ngăn kéo lại.

 

Quay trở lại buồng lái, Tần Chiêu Nhiên phủi bụi trên tay.

 

“Đồ trong két coi như tiền sửa tàu. Bây giờ chúng ta tính món lớn.” Cô bước tới cửa sổ, nhìn ra năm chiếc tàu lớn đang nối liền nhau bên ngoài, “Một tàu rưỡi vật tư, cộng thêm tấm pin năng lượng mặt trời, chia thế nào?”

 

Phó Trình Vũ giật một sợi dây rút nhựa to bản, trói chặt hai tay ông Tôn ra sau lưng.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi