Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Mạt Thế Xuyên Nhanh: Không Gian Thần Cấp, Đạp Nát Thiên Mệnh > Chương 14

Chương 14

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 14 có bản audio.

Chương 14: Phá nhà kiểu mua sắm zero đồng

 

Mười hai giờ đêm, đêm khuya thanh vắng, bốn bề tĩnh lặng. Một bóng đen phóng qua tường rào, lẻn vào khu biệt thự.

 

Chẳng mấy chốc, Giản Nguyệt đã đứng trước biệt thự nhà Tôn lão bản.

 

Quan sát camera xung quanh, ồ, đúng là biến thái mà. Trong ngoài biệt thự, kể cả nhà vệ sinh, mà có hơn ba mươi cái camera!

 

Giản Nguyệt búng tay một cái, tất cả đều biến vào không gian.

 

Lấy dây thép cạy khóa cửa, bước vào, một luồng khí xa hoa ập đến, khiến Giản Nguyệt tròn mắt há hốc. Cả căn phòng được trang trí đúng nghĩa “lộng lẫy vàng son”.

 

Tường, trần, sàn nhà, thậm chí cả đồ nội thất, đều theo phong cách lâu đài châu Âu. Còn có cả mấy cây cột La Mã.

 

Cạnh cửa chính còn đặt một bức tượng thần Vệ Nữ cụt tay! Trong khoảnh khắc, có cảm giác như lạc vào một trung tâm massage cao cấp nào đó.

 

Giản Nguyệt rón rén lên tầng hai, đến phòng Tôn lão bản, nhẹ nhàng đẩy cửa bước vào. Không ngoài dự đoán, phòng ngủ của ông ta còn “vàng” hơn nữa. Từ ga trải giường đến rèm cửa, từ đồ nội thất đến đồ trang trí, không thứ gì không phải màu vàng chóe!

 

Đối diện với phong cách trang trí này, Giản Nguyệt cảm thán, ông vàng này... không phải, ông Tôn này rốt cuộc yêu vàng đến mức nào vậy?

 

Mặc dù gu thẩm mỹ của ông ta khiến Giản Nguyệt chê, nhưng vàng mà, cô thích mà ~~

 

Tôn lão bản trên giường ngủ như chết, trong lòng còn ôm chặt một người phụ nữ, nhìn có vẻ không phải người lúc sáng. Hai thân thể trần trụi quấn lấy nhau như hai sợi dây thừng xoắn vào nhau...

 

Không muốn nhìn... quá chói mắt!

 

Giản Nguyệt lôi từ không gian ra một cây gậy bóng chày, không chút do dự đập thẳng vào đầu Tôn lão bản.

 

Chỉ nghe “bụp” một tiếng trầm đục, Tôn lão bản thậm chí không kịp kêu lên một tiếng, đã mềm nhũn ngất đi.

 

Người phụ nữ bên cạnh giật mình tỉnh giấc, chưa kịp phản ứng, số phận tương tự cũng ập xuống đầu cô ta.

 

Hai người này chắc phải ngủ mê hai ba ngày, lực đạo này vừa đẹp ~ choáng nhưng không tổn thương não.

 

Giản Nguyệt nhìn quanh, ánh mắt quét qua. Bất kể là đồ nội thất, quần áo hay những thứ linh tinh khác, đều bị cô không chút do dự thu vào không gian.

 

Hai phút sau, căn phòng vốn lộng lẫy kiểu Âu đã biến thành nhà thô, chỉ còn lại một chiếc giường cô đơn.

 

Giản Nguyệt tinh mắt phát hiện, sau lớp vữa bong tróc, có thứ gì đó màu vàng. Bước tới, đập mạnh một cái vào tường. Liền thấy từng khối vàng được xây kín trong cả một bức tường!

 

Cái tên này đúng là có chút mưu mẹo đấy! Ai mà ngờ được, lại có người giấu nhiều vàng như vậy trong tường chứ!

 

Giản Nguyệt chợt nảy ra ý tưởng, bước tới giường, đá mạnh hai người xuống đất. Háo hức lật nệm lên, thôi, cô nghĩ nhiều rồi, dưới gầm giường chẳng có gì cả...

 

Bắt chước y như vậy, phòng ngủ, phòng khách, phòng ăn, ngoại trừ bồn cầu trong nhà vệ sinh. Tất cả đều bị cô tháo dỡ thành nhà thô, tường ngăn thì gỡ, tường chịu lực cũng đập đến lộ cả sắt thép!

 

Ai mà biết trong tường còn giấu bảo bối gì không. Ép dầu ép mỡ, ai nỡ bỏ qua, chính là một con ốc vít cũng không chừa!

 

Sau khi phá xong, lối vào tầng hầm cũng lộ ra, dù trước đó có giấu kín đến đâu, dưới loạt thao tác điên rồ này cũng phải hiện nguyên hình.

 

Giản Nguyệt không khỏi tò mò, bên trong rốt cuộc giấu bao nhiêu thứ tốt đây. Chỉ nghĩ thôi đã thấy phấn khích!

 

Cẩn thận bước xuống cầu thang, chẳng mấy chốc trước mắt xuất hiện một cánh cửa, nhưng cánh cửa này có cấp độ chống trộm khá cao, Giản Nguyệt đành thu luôn cả cánh cửa vào không gian.

 

Cảnh tượng sau cánh cửa khiến cô lại phải bái phục Tôn lão bản. Trong phòng chất đầy vàng như núi, lấp lánh ánh vàng rực rỡ!

 

Ôi ôi ôi! Mắt lại sắp bị chói mù rồi!

 

Không chỉ có vậy, bên cạnh núi vàng, còn có một núi tiền mặt chất cao, ước chừng ít nhất cũng phải cả trăm triệu!

 

Tôn lão bản này đúng là ác thật đấy! Xem ra số tiền này cũng không phải từ đường chính đạo. Nếu bị mấy chú công an tóm được, đủ để lĩnh án chung thân rồi.

 

Cô tốt bụng như vậy, vì lợi ích của Tôn lão bản, vẫn quyết định giúp ông ta chuyển đi!

 

Tôn lão bản à ~ tiền của ông không hề biến mất, chỉ là đổi cách khác, chảy đến tay những người cần nó hơn – ví dụ như bên cạnh tôi.

 

Ngẩng đầu lên, liền thấy trên tường treo ngay ngắn sáu cây nỏ composite đặc chế. Giản Nguyệt bị mấy cây nỏ này thu hút, cẩn thận gỡ xuống.

 

Cây nỏ này được làm từ vật liệu sợi carbon cường độ cao, cầm trên tay, cảm nhận trọng lượng của nó. Ngoài dự đoán, không quá nặng, dù cầm lâu cũng không thấy quá mỏi tay.

 

Trên cánh nỏ, gắn một bộ kính ngắm tinh xảo, thiết kế rất khéo léo. Giản Nguyệt không khỏi tán thưởng thiết kế và tay nghề chế tạo của cây nỏ này.

 

Không chỉ vậy, dưới đất còn để sẵn mấy thùng tên. Những mũi tên này cũng được làm từ vật liệu chất lượng cao, đầu tên sắc bén vô cùng.

 

Bên cạnh cây nỏ, còn có một thanh đao đường màu đen. Đường nét thân đao mượt mà tự nhiên, nhìn là biết do bậc thầy tài hoa nào đó tỉ mỉ rèn giũa.

 

Mắt Giản Nguyệt sáng lên, nóng lòng rút đao ra. Lưỡi đao mỏng như cánh ve, nhưng lại rất cứng cáp. Dưới ánh nắng, lóe lên ánh xanh lạnh lẽo, toát lên một sát khí khó tả.

 

Đây tuyệt đối là một thanh đao tuyệt thế, độ sắc bén đủ để chém bay đầu lũ zombie một cách dễ dàng ~ Có thanh đao này, trong thế giới zombie hoành hành, quả là hổ mọc thêm cánh.

 

Tôn lão bản chơi nguy hiểm thật đấy? Nguy hiểm như vậy, đừng để tự làm mình bị thương, cô vẫn nên tốt bụng giúp ông ta cất đi thì hơn!

 

Giản Nguyệt lại phát hiện một chiếc két sắt trong góc. Trực tiếp phá khóa, mở ra bên trong có bảy cuốn sổ đỏ. Còn có cả hợp đồng mua biệt thự của bà ngoại hôm nay.

 

Giản Nguyệt cất hợp đồng vào không gian, cầm mấy cuốn sổ đỏ lên xem. Mấy căn nhà này cách biệt thự cũng không xa. Dù sao cũng đến rồi, vậy thì phá luôn một thể!

 

Đi đến cửa biệt thự, tiện tay tháo luôn cánh cửa lớn, thứ này sau này để lại đập zombie cũng không tệ.

 

Nhân lúc trời còn tối, Giản Nguyệt lại lén lút đến mấy căn nhà khác của Tôn lão bản. Cái tên này cũng không quá ngu, còn biết “thỏ khôn ba hang”, không bỏ tất cả trứng vào một giỏ.

 

Trong hai căn nhà, lại thấy những núi vàng cao ngất. Những căn còn lại không phải tiền mặt thì châu báu! Không thì là mấy bức tranh chữ cổ, có thật có giả, nửa thật nửa giả.

 

Vài giờ sau, Tôn lão bản lại vui vẻ nhận thêm bảy căn nhà thô, chỉ còn lại loại có mỗi tường chịu lực với sắt thép.

 

Đợi đến lúc ông ta tỉnh dậy cũng đã tận thế rồi, dù có đoán ra là cô làm thì cũng làm gì được cô?

 

Giản Nguyệt không biết rằng, sau khi cô rời khỏi biệt thự của Tôn lão bản, một bóng đen lặng lẽ lẻn vào.

 

Tay đao vung lên, giây tiếp theo, đầu Tôn lão bản đã lìa khỏi cổ.

 

Bóng đen nhún người nhảy lên, biến mất trong màn đêm...

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi