Chương 35: Trên đường gặp cướp
Dưới cái nắng gay gắt, chiếc xe địa hình bọc thép lao đi trên đường phố. Dọc đường, ngoài việc thu hút vô số xác sống, còn có rất nhiều ánh mắt hoặc ghen tị, hoặc tham lam.
Nhưng bất kỳ ai có đầu óc bình thường, cũng sẽ không muốn đi tìm phiền toái với bọn họ!
Tất nhiên, trên thế giới này không bao giờ thiếu những kẻ đầu óc không bình thường.
“Dừng xe!”
Một đám người đứng hai bên đường, hơn mười chiếc xe chất chồng lên nhau giữa lòng đường chặn mất lối đi.
Giản Nguyệt lấy nỏ tên ra, ra hiệu cho mọi người đừng xuống xe vội.
Lục Trạch và Tang Du cũng rút vũ khí. Đại Hoàng cong người, phát ra tiếng gầm gừ, sẵn sàng lao lên bất cứ lúc nào.
“Thứ này trông cũng đáng sợ đấy.” Thái Phàm vung vẩy khẩu súng trong tay.
Rất nhanh, đám người đó xông tới, bao vây chặt chiếc xe địa hình. Một gã đàn ông đầy thịt, trên cánh tay xăm một con rồng, lảo đảo bước tới.
Thái Phàm không xuống xe, chỉ hạ cửa kính xuống một nửa. Đưa một hộp thuốc lá cho gã xăm trổ, cười nói: “Anh bạn, làm ơn cho tụi tôi đi nhờ một đường.”
Gã xăm trổ cầm lấy thuốc, không có ý định nhường đường, ngược lại còn tham lam quan sát chiếc xe địa hình trước mặt.
“Đám xác sống trên con đường này đều do anh em tôi dọn dẹp, muốn đi qua thì cũng phải có chút thành ý chứ!”
Thái Phàm thu lại nụ cười trên mặt, “Ý gì?”
“Ý là tao để ý chiếc xe của mày đấy!” Gã xăm trổ tham lam dùng tay vuốt ve đầu xe.
“Nếu tôi không cho thì sao?”
“Vậy thì không ai trong số chúng mày đi được cả!”
Gã xăm trổ vẫy tay một cái, đám đàn em phía sau lập tức giơ dao chém lên, không khí lập tức trở nên căng thẳng như muốn nổ tung.
“Ôi, đừng ai kích động!” Một gã đàn ông trông có vẻ thật thà vội vàng chạy ra đóng vai người hòa giải, “Chú em, anh thấy chúng tôi đông người như vậy, cậu để lại chiếc xe, sau này chúng ta làm bạn nhé.”
“Xấu mà còn mơ đẹp!” Giản Nguyệt sốt ruột mở cửa xuống xe. Giương nỏ, nhắm thẳng vào gã xăm trổ bắn một phát, trúng ngay con rồng trên cánh tay.
“Á!!”
“Đại ca!”
Một tiếng thét thảm thiết, gã xăm trổ ôm cánh tay ngã ngồi xuống đất.
Thái Phàm sau đó cũng xuống xe, rút súng lục ra chĩa vào thái dương hắn. Lục Trạch và Tang Du ở phía sau cũng cầm dao xuống xe. Đại Hoàng nhe răng bước đến bên chân Giản Nguyệt.
Gã xăm trổ lập tức thấy sống lưng lạnh toát, đám người này lại có cả súng!!
Chút thông minh ít ỏi cuối cùng cũng quay trở lại, kẻ có thể mở nổi loại xe này sao có thể là người thường được!
Nhìn dáng vẻ của những người này là biết không dễ chọc! Nhất là người phụ nữ cầm đầu kia! Bọn họ đúng là đầu óc có vấn đề mới đi cướp nhóm người này!
“Hiểu lầm! Đều là hiểu lầm cả! Các người hạ dao xuống hết đi!” Gã hòa giải hét về phía đám đàn em phía sau.
Đám đàn em không chút do dự hạ dao xuống! Nực cười, bọn chúng chỉ vì miếng cơm manh áo, chứ không muốn thật sự liều mạng.
Gã hòa giải vẻ mặt nịnh nọt xoa tay, “Thời buổi này ai cũng khó khăn, anh em chúng tôi cũng chỉ kiếm miếng ăn, xin cô lớn lượng bỏ qua.”
“Để lại hai xe hàng kia, các người có thể đi rồi!” Giản Nguyệt hất cằm về phía chiếc xe tải đang đỗ bên đường, bên trong toàn là các loại vật tư bọn chúng cướp được!
“Cô đừng có quá đáng!” Gã xăm trổ tức giận gầm lên! Đây quá đáng lắm rồi, bắn hắn một phát không nói, còn muốn cướp vật tư của hắn!
“Không đồng ý?” Giản Nguyệt giơ nỏ lên, cười như không cười nói.
“Cô thật sự nghĩ lão tử sợ cô……” Gã xăm trổ nhảy dựng lên gầm lên một tiếng.
“Á!” Lại một tiếng thét thảm thiết nữa.
Một mũi tên cắm phập vào đùi gã xăm trổ!
Đám người đối diện đều ngây người, khoan đã, nói còn chưa xong mà sao lại động thủ rồi! Trình tự không đúng mà!!
“Xin lỗi, tay trượt.”
“………”
Giản Nguyệt thong thả rút súng lục ra, “Cái này tôi dùng thành thạo hơn.”
Gã hòa giải vội vàng nói nhỏ với gã xăm trổ: “Mấy người này không dễ chọc đâu, quân tử không đứng dưới mái hiên nguy hiểm, phá của tránh tai họa đi.”
Gã xăm trổ hừ lạnh một tiếng, gật đầu. Tuy không phục, nhưng đúng là đánh không lại.
“Thưa cô, là chúng tôi có mắt không thấy núi Thái Sơn. Hai xe hàng kia coi như là tạ lỗi với cô vậy!”
Giản Nguyệt cầm khẩu súng lên khua qua khua lại trước mặt gã xăm trổ: “Chúng tôi là người của Bán Sơn căn cứ, đi không đổi tên, ngồi không đổi họ, tôi tên là Thẩm Giai Tuyết. Muốn báo thù thì cứ tùy thời hoan nghênh!”
Gã xăm trổ nghiến răng nghiến lợi nhìn chằm chằm Giản Nguyệt, không quên thả ra lời ngoan cố để gỡ gạc lại thể diện, “Được! Chúng ta đi!” Bán Sơn căn cứ phải không! Cứ chờ đó cho tao!
Đám đàn em nghe lệnh, chạy biến sạch không còn bóng dáng.
“Đỉnh thật!” Lục Trạch giơ ngón cái với Giản Nguyệt.
Giản Nguyệt bước tới, trực tiếp thu hai chiếc xe tải vào không gian, sau này nếu có thể gặp thêm vài kẻ dâng vật tư như vậy thì tốt quá.
“Xác sống kéo tới rồi, chúng ta mau rút thôi!”
Tiếng động vừa rồi đã thu hút một đám xác sống lớn, mọi người nhanh chóng lên xe, Thái Phàm đạp ga một cái, đám xác sống bị bỏ lại phía sau!
Rời khỏi khu vực thành phố, đường đi dễ dàng hơn nhiều. Xe cộ và xác sống cũng giảm đi rõ rệt.
Phía trước, trên đường cao tốc ra ngoài thành bị tắc nghẽn đủ loại xe. Ngay khi tận thế mới bùng nổ, người ta hoảng loạn chạy khỏi thành phố, vô số vụ tai nạn liên hoàn khiến tất cả mọi người tiến thoái lưỡng nan. Xác sống vừa kéo tới, gần như không ai sống sót.
Những người trong xe đó biến thành xác sống, chỉ có thể lang thang giữa những chiếc xe.
Còn phía đường vào thành, lại chẳng có mấy chiếc xe, chỉ có lác đác vài con xác sống qua lại.
Thái Phàm trực tiếp lái xe đi ngược chiều lên đường cao tốc, tiếng gầm rú lớn của chiếc xe địa hình làm kinh động lũ xác sống đang lang thang vô định bên đường.
Vốn đang chậm chạp di chuyển tại chỗ, đám xác sống bỗng trở nên linh hoạt, từ bốn phương tám hướng gào thét lao tới.
“Ngồi vững! Tôi xông qua!” Thái Phàm vừa hét lên đầy máu lửa, vừa định đạp mạnh ga, thì bị một giọng nói lạnh lùng cắt ngang!
“Xông cái gì mà xông! Nhiều tinh hạch trắng xóa như vậy không cần à?” Giản Nguyệt lên án mạnh mẽ cái hành vi phá của này!
“Xuống đánh à? Nhìn thế này chắc ít nhất cũng phải hơn hai trăm con!”
“Tôi đi giải quyết con xác sống đội mũ phía sau kia.” Theo hướng Giản Nguyệt chỉ, mọi người nhìn thấy một con xác sống nam đội mũ lưỡi trai.
Đó là xác sống hệ tinh thần cấp hai, đám xác sống bên ngoài rõ ràng là do nó khống chế.
Dị năng giả hệ tinh thần vốn đã hiếm, xác sống lại càng hiếm hơn. Cho nên dị năng càng hiếm thì tương đối càng khó thăng cấp.
Lần này để cô gặp được, sao có thể bỏ qua được chứ!
