Chương 48: Chu Tước hóa hình
Khuôn mặt cô bé trắng nõn nà, còn có chút bầu bĩnh, nhìn là muốn véo. Trên đầu còn có hai cọng tóc mái dài, lắc lư qua lại. Đôi mắt linh động khiến Giản Nguyệt cảm thấy vô cùng quen thuộc!
“Tiểu Tước?” Giản Nguyệt cẩn thận gọi một tiếng.
“Chủ nhân~~”
Mãi đến khi giọng nói mềm mại quen thuộc vang lên bên tai, Giản Nguyệt mới nhận ra!
Ơ?
Đây thật sự là...
Cục cưng của cô sao?
“Chủ nhân~ Chủ nhân~ Nhìn dáng vẻ của con này~”
Cô bé lao vào lòng Giản Nguyệt, vòng tay ôm lấy eo cô, ngẩng khuôn mặt nhỏ lên. Hai cọng tóc mái vui vẻ lắc lư.
Giản Nguyệt không ngờ rằng, cục cưng của cô ngủ hai ngày, lại biến thành một cô bé!
Đột nhiên có cảm giác con gái mình lớn rồi.
Không nhịn được véo khuôn mặt nhỏ nhắn non mềm của Chu Tước.
“Tiểu Tước, sao con đột nhiên biến thành người vậy?” Giản Nguyệt vẫn chưa quen với thân phận mới của cô bé.
“Con cũng không biết nữa, chỉ là hôm đó con cảm thấy chủ nhân gặp nguy hiểm, nhưng con lại không thể giúp được gì! Vội quá nên mất ý thức. Khi tỉnh lại, thì phát hiện mình đã có nửa thực thể.”
Tiểu Tước nhớ lại tình cảnh lúc đó, gãi đầu, cô bé cũng không hiểu rõ lắm.
Giản Nguyệt vuốt tóc Tiểu Tước. Sao lại mượt mà thế này ~ không nhịn được vuốt thêm vài cái.
“Chủ nhân, con thấy rất nhiều mảnh hình ảnh! Là ký ức đến từ không gian này.”
“Ồ? Ký ức gì?” Giản Nguyệt cũng rất tò mò.
“Không gian này vốn là một tiểu thế giới cách đây hơn trăm triệu năm. Có rất nhiều núi cao, biển lớn, rừng rậm. Hồ nước, rất rất lớn.
Chỉ là vụ nổ đó, đã nổ vỡ tiểu thế giới thành hai nửa, một nửa là không gian Chu Tước, còn một nửa không biết ở đâu. Nếu tìm được, thì sẽ là tiểu thế giới hoàn chỉnh.”
Còn tưởng không gian hiện tại đã rất lớn, hóa ra chỉ là một phần nhỏ như vậy. Bất quá cô không tham lam. Chỉ cần tìm được Hắc Thạch, để Tiểu Tước tu luyện ra thực thể. Còn những thứ khác, tùy duyên thôi.
“Tước à, con hóa hình rồi, có thể ra khỏi không gian được chưa?”
“Vẫn chưa được đâu chủ nhân…” Chu Tước thất vọng lắc đầu. Hai cọng tóc mái cũng rũ xuống.
“Hiện tại con chỉ có thể duy trì nửa thực thể trong không gian. Bên ngoài linh khí mỏng manh, không thể ra ngoài.”
Đại Hoàng và Tiểu Hoa vẫn đang kinh ngạc, cuối cùng cũng hoàn hồn. Đại Hoàng cẩn thận tiến lại gần, ngửi ngửi bên chân Chu Tước. Ừm! Không sai! Là mùi của con chim to!!
Vui vẻ chạy quanh Chu Tước hai vòng.
“Này! Con chó ngốc! Tao vẫn còn trên người mày đấy! Dừng lại mau!!” Tiểu Hoa quấn trên người Đại Hoàng sắp nôn đến nơi, không nhịn được hét lớn.
Rất nhanh, ba con vật nhỏ đã đùa giỡn thành một đám.
Giản Nguyệt nhìn cảnh tượng yên bình trước mắt!
Đây chính là cuộc sống hưu trí mà cô luôn mong muốn!
Trồng trọt, nuôi vịt
Một con chó, một bông hoa
Một đứa nhỏ có thể làm việc nhà
Nếu không có ba con vật nhỏ luôn ở bên cạnh, chờ cô trở về Cục Thời Không, nói không chừng cũng phải làm tâm lý trị liệu.
Ôi! Vì cuộc sống hưu trí vui vẻ, vẫn phải tiếp tục làm người làm công khổ cực!
Những ngày sau đó, Giản Nguyệt vẫn luôn bế quan tu luyện trong không gian.
Trong đống tinh hạch mà dây leo “nhặt” được có một viên tinh hạch không gian cấp ba. Sau khi Giản Nguyệt thăng cấp, thời gian sử dụng không gian chiếu đã tăng lên 12 phút.
Dị năng tinh thần tuy có thể khống chế hơn nghìn xác sống, nhưng do quy tắc thế giới áp chế, vẫn không thể khống chế hành vi của con người quá lâu.
Nhìn thời gian bên ngoài đã là bảy giờ sáng, Giản Nguyệt mang theo Đại Hoàng ra khỏi không gian.
Mới bảy giờ sáng mà mặt trời đã chói chang khiến người ta không mở nổi mắt. Cả đường chân trời mờ ảo trong làn sóng nhiệt. Thành phố đổ nát bị nhiệt độ cao nuốt chửng sức sống.
Ngay cả xác sống cũng trở nên lười biếng. Trên đường phố càng không một bóng người. Thời tiết này ra ngoài, không bị xác sống cắn chết, thì cũng bị mặt trời nướng chín.
“Cốc cốc cốc!”
Nghe tiếng gõ cửa, Lục Trạch tiện tay mặc quần áo, vừa ngáp vừa ra mở cửa.
“Tổ tông ơi! Xin tha mạng!”
Anh thật sự khâm phục sức lực của Giản Nguyệt sao tốt vậy. Không biết mệt sao?
“Lát nữa gọi hai người họ lại đây, tôi có chuyện muốn nói.”
Giản Nguyệt lười phản ứng anh ta, trước khi quay về còn nói thêm một câu.
“Mười lăm phút!”
Giọng nói rất nhẹ, nhưng áp lực rất lớn!
Lục Trạch tỉnh táo ngay lập tức! Lập tức đi gõ cửa phòng hai người.
“Dậy đi! Dậy đi! Chị Nguyệt gọi các cậu lên triều!”
Mười bốn phút sau, ba người ngồi ngay ngắn trên sofa trong phòng Giản Nguyệt.
Thấy Giản Nguyệt đi tới, Thái Phàm lên tiếng. “Chị Nguyệt, tôi cũng vừa có chuyện muốn tấu trình!”
“Được, vậy tôi nói trước.” Giản Nguyệt không vòng vo, nói thẳng. “Tôi muốn đi thành phố Y.”
“Thật trùng hợp. Tôi cũng định đi thành phố Y.” Thái Phàm sửng sốt, không kìm được bật cười.
“Giản Nguyệt, cô đi bao lâu?” Lục Trạch tò mò hỏi.
“Không biết.” Giản Nguyệt nói thật.
“Cô đi báo thù?” Thái Phàm nói ra suy đoán của anh ta.
“Ừm.” Giản Nguyệt chỉ gật đầu, không nói gì thêm.
“Hay là tôi đi cùng cô nhé!” Lục Trạch có chút lo lắng.
“Không cần, cậu vướng chân quá.” Giản Nguyệt nói không chút nể nang, mấu chốt là hiện tại cô không thể để Lục Trạch xuất hiện trước mặt Giản Thần.
“Trước khi đi tôi sẽ trả lại vật tư cho các người.” Giản Nguyệt ngẩng đầu nhìn Thái Phàm. “Tôi nói xong rồi, đến anh.”
“Ồ, tôi muốn hỏi mọi người, có hứng thú đến căn cứ thành phố Y sinh sống không.” Thái Phàm nhìn quanh mọi người rồi lên tiếng.
“Chúng ta đều không phải người ngoài, tôi cũng nói thẳng luôn. Thật ra bố tôi trước đây là người đứng đầu thành phố Y, hiện tại là cơ trưởng căn cứ thành phố Y.”
Ba người đều sửng sốt, tin tức này quả thực quá choáng váng!
“Hạ Quốc Bình?” Giản Nguyệt có chút bất ngờ.
Cô tuy biết gia đình Thái Phàm không đơn giản. Chỉ là không ngờ, lại là con trai của cơ trưởng Hạ kia.
Trong ký ức của nguyên thân, cơ trưởng căn cứ thành phố Y là Hạ Quốc Bình. Thời mạt thế, các căn cứ lớn nhỏ đều đang bận tranh quyền đoạt lợi.
Hạ Quốc Bình cũng coi như một dòng nước trong trong số đó. Chỉ là trong thời mạt thế này, người tốt khó làm, người tốt cũng là người chết nhanh nhất.
Chỉ là Giản Nguyệt không có hứng thú đi căn cứ nào, dây dưa quá nhiều với họ. Đối với cô mà nói, chỉ muốn hoàn thành nhiệm vụ rồi rời đi.
Bất quá để Lục Trạch tạm thời ở căn cứ thành phố Y, chờ cô giải quyết xong Giản Thần và Thẩm Giai Tuyết, rồi đến đón anh ta rời đi là được.
