Chương 20: Cô Giang chơi trò gì sau lưng mọi người vậy?
Con gấu đen ngủ phát ra tiếng ngáy ọc ọc, Giang Mãnh cũng chẳng kém cạnh, tiếng ngáy của một người một gấu vang như sấm.
Úc Khả Tinh: “!!!”
Khung hình như đứng lại ở khoảnh khắc này, bình luận trong phòng livestream lăn nhanh như bay, nhiều người thấy cặp sao và fan sống động này rất thú vị.
[Haha không nhịn được, hai chị em này buồn cười quá]
[Cho bé Úc Khả Tinh một chút rung động nho nhỏ]
[Ơ, nữ minh tinh ngủ mà ngáy à? Kinh quá]
[Thấy kinh thì đi chết đi!]
[Chẳng qua ngáy một tiếng, lên gân lên cốt gì chứ, cô không ngáy à? Cả nhà cô không ngáy à? Tám đời tổ tông nhà cô không ngáy à? Người ta ngủ ngáy thì đã sao, chọc đến cô à?]
[Cũng từng thấy người ngáy, nhưng chưa từng thấy người ngáy to hơn gấu]
[Ừm... chứng tỏ Manh Manh còn khỏe hơn gấu?]
[Haha vậy cũng đáng yêu đấy]
[Ơ, giờ còn rảnh mà tám chuyện, bên Tiểu Phan Thần có hai tên tội phạm liên minh lại đây, đang định cướp Giang Manh và Úc Khả Tinh kìa!]
[Cái gì? Lại có chuyện này!]
[Giang Bạch Liên đáng đời! Ngồi chờ Giang Bạch Liên bị giết]
[Người trên lầu bệnh à? Là phụ nữ mà lại thốt ra lời nguyền độc ác với đồng giới như vậy, theo trai đến mức não mọc... à?]
[Giờ còn cãi nhau à, mau gọi họ dậy đi! Manh Manh dậy mau, có chuyện lớn!]
[Bỏ đi, thí sinh chương trình này không xem được bình luận đâu]
[Thấy Giang Manh bình thường chẳng có tí hình tượng ngôi sao nào, chắc cô ấy còn không biết mình đang bị phát sóng trực tiếp đâu]
Mặc kệ phòng livestream có gọi thế nào.
Giang Mãnh vẫn ngủ ngon lành.
Úc Khả Tinh ban đầu còn thấy ồn, nhưng ồn mãi cũng quen, chẳng bao lâu cũng chìm vào giấc ngủ.
Nửa đêm, bên ngoài hang đột nhiên vang lên tiếng “bịch bịch bịch” như domino đổ, nghe rất có nhịp điệu.
“Ơ? Động đất à?”
Giang Mãnh đang ngủ bỗng giật mình tỉnh dậy.
Cô đưa tay đẩy Úc Khả Tinh trong túi ngủ, “Đừng ngủ nữa! Động đất rồi, mau chạy thôi.”
Úc Khả Tinh dụi mắt, mơ màng nói: “Động đất? Không phải chứ?”
“Tôi vừa nghe thấy mấy tiếng đá rơi, không phải động đất thì là gì!”
Giang Mãnh vẻ mặt nghiêm túc nói, thấy Úc Khả Tinh vẫn chưa chịu dậy, liền kéo cậu ra khỏi túi ngủ như nhổ củ cải.
Bị Giang Mãnh làm phiền như vậy, Úc Khả Tinh coi như tỉnh hẳn, cậu vừa khóc vừa cười nói: “Giáo sư Giang, cô quên chúng ta đặt bẫy trước khi ngủ à? Tiếng đó chắc là bẫy bị chạm phải đấy.”
Nghe vậy, vẻ lo lắng trong mắt Giang Mãnh được thay thế bằng vui mừng, “Nghĩa là bẫy bắt được con mồi rồi?”
“Đặt nhiều bẫy như vậy chắc ít nhất cũng bắt được một con chứ...”
Trước khi thấy tình hình thực tế, Úc Khả Tinh không dám chắc chắn, cậu không như một số người chỉ biết nói mồm, thực tế chẳng có tí bản lĩnh nào.
Khiêm tốn là châm ngôn sống của cậu.
Như thợ săn theo dõi con mồi, phải nhẹ nhàng tiến lại gần, chờ thời cơ ra đòn một phát chí mạng!
Sư tử bắt thỏ cũng dùng hết sức, đến giây phút cuối cùng, không bao giờ biết mình là thợ săn hay là con mồi.
“Vậy còn chờ gì nữa, mau đi nhặt con mồi thôi!”
Giang Mãnh tỏ ra còn sốt ruột hơn cả lúc tưởng động đất, cô không màng Úc Khả Tinh có muốn ra ngoài hay không, trực tiếp xách cậu lên vai.
Sau đó, lao vun vút ra khỏi hang, chỉ để lại con gấu đen trong hang.
Úc Khả Tinh: “...” Thôi, cậu thừa lời rồi.
Dù là nửa đêm, vẫn có ánh trăng mờ xuyên qua tán cây, chiếu sáng con đường xung quanh.
Giang Mãnh vác Úc Khả Tinh phóng nhanh về phía sườn đồi đặt bẫy.
Chưa đến nơi, Úc Khả Tinh không nhịn được lên tiếng: “Giáo sư Giang, hay là cô thả tôi xuống, để tôi tự đi.”
Giang Mãnh nhấc nhẹ vật trên vai, tự tin cười: “Cậu nhẹ lắm, tôi vác nhẹ nhàng.”
Úc Khả Tinh mấp máy môi, nhỏ giọng nói: “Giáo sư Giang, tôi không lo cô vác không nổi tôi, tôi lo cho tôi... cô gầy quá, xương cô cấn tôi đau bụng.”
Giang Mãnh: “...”
[Haha! Manh Manh lại bị chê là cò hương rồi]
[Nhìn xem! Tôi phát hiện ra cái gì? Cò hương lực lưỡng Manh Manh!]
[Đừng cười ngốc nữa, một tiếng trước Tiểu Phan Thần và Đao Ba Lý đã xuất phát, giờ chắc họ đến nơi rồi chứ?]
[Để tôi qua phòng livestream của Tiểu Phan Thần xem!]
Đúng như khán giả trong phòng livestream đoán, phòng livestream của Tiểu Phan Thần đang phát sóng hành tung của cậu và Đao Ba Lý.
Hai người lén la lén lút đến cửa hang.
Lửa trại trước cửa hang đã tắt, chỉ còn lại vài làn khói đen bay lơ lửng, trong hang tối om không nhìn rõ tình hình bên trong.
Khác với Đao Ba Lý hăng hái chỉ biết xông vào, Tiểu Phan Thần đang do dự không biết có nên theo vào hang không.
Cho đến khi tiếng quát của Đao Ba Lý vang lên từ phía trước: “Đứng ngây ra đó làm gì, còn không mau đi!”
Tiểu Phan Thần mặt đầy rối rắm nói: “Tôi đã nghe lời anh đến đây rồi, còn lại chắc không cần tôi làm gì nữa nhỉ? Nói trước nhé, tôi thật sự không giỏi đánh nhau!”
“Hừ, đồ vô dụng!” Đao Ba Lý khinh bỉ nói.
Tiểu Phan Thần gật đầu lia lịa, “Ừ, tôi vô dụng, vậy tôi không vào cùng anh được không?”
Làm người nổi tiếng trên mạng, quan trọng nhất là không biết xấu hổ.
Trước đây để xin các anh em tặng quà, cậu còn tự xưng là thằng ngốc.
Bây giờ chỉ bị gọi là đồ vô dụng thì đã sao?
Huống chi, làm đồ vô dụng còn hơn làm tội phạm, cậu sợ chương trình kết thúc là bị bắt vào đồn, lỡ bị đánh giá là có giá trị định hướng xấu, thì mất cơm internet rồi.
“Cũng được, vậy mày đứng ngoài canh chừng cho tao,” Đao Ba Lý không biết nghĩ đến điều gì, hiếm khi không ép Tiểu Phan Thần nữa, mà lui một bước dặn dò, “Nhớ đấy, nghe thấy gì cũng đừng vào, không thì đừng trách tao đánh mày!”
Tiểu Phan Thần do dự một chút, gật đầu đồng ý: “Được.”
Nhìn vẻ mặt sốt ruột của Đao Ba Lý, cậu mơ hồ đoán được điều gì đó.
Đều là đàn ông, Đao Ba Lý muốn làm gì, thật ra cũng không khó đoán.
Nhận ra điều này, Tiểu Phan Thần cuối cùng cũng tỉnh ngộ, chẳng trách trước đó Đao Ba Lý chịu đổi mục tiêu.
Công bằng mà nói, Giang Manh đúng là xinh hơn Tiểu thư họ Triệu nhiều, chưa kể cô ấy còn là nữ minh tinh, đây là tồn tại mà người thường không thể tiếp cận.
Cũng khó trách Đao Ba Lý động lòng.
Chỉ là... chuyện có phát triển như ý Đao Ba Lý không?
Tiểu Phan Thần vẻ mặt phức tạp nhìn Đao Ba Lý đi vào hang.
Trong hang tối om.
Không nhìn rõ có gì, chỉ nghe thấy từ góc phát ra tiếng thở dốc “hừ hừ” nặng nề.
Đao Ba Lý cười gian, “Không ngờ minh tinh này nhìn thì yếu ớt, tiếng thở cũng ra trò, lát nữa chắc tao sướng chết mất?”
Trong lòng càng thêm sốt ruột.
Đao Ba Lý đi theo tiếng động, đưa tay sờ vào vật phát ra âm thanh.
Sờ vào... nhiều lông quá, kỳ lạ.
Cảm giác như lông thú.
Minh tinh đó mặc lông thú à?
Đao Ba Lý cuối cùng cũng nhận ra có gì đó không ổn, nhưng đã muộn.
“A!”
Một tiếng thét thảm thiết vang lên từ trong hang.
Ngoài cửa hang, Tiểu Phan Thần nghe thấy, theo bản năng muốn vào, nhưng nghĩ đến lời dặn của Đao Ba Lý không cho vào, lại cố kìm lại.
Cậu lẩm bẩm: “Đây là... đang chơi trò gì à? Cô Giang chơi trò gì sau lưng mọi người vậy?”
Vừa lẩm bẩm xong, trước mặt cậu đã xuất hiện hai bóng người.
Chính là Giang Mãnh và Úc Khả Tinh mà cậu tưởng đang ở trong hang.
Giang Mãnh một tay xách một con chuột khô, vì quá vui nên cười đến mức mắt híp thành một đường.
Úc Khả Tinh thì suốt quá trình nhìn Giang Mãnh cười đầy cưng chiều.
Tiểu Phan Thần trợn mắt há mồm.
Hai người này không ở trong hang, vậy ai ở trong hang?
