Chương 34: Đánh chết nó, cũng không để Giang Mãnh vào cửa!
“???”
Giang Mãnh nhíu mày, tự hỏi không biết mình có nghe nhầm không.
Nếu không thì tại sao cô đang chuẩn bị giết người ở đây, mà bên cạnh lại có người tỏ tình với cô chứ?
Úc Khả Tinh cũng không nhịn được, hét về phía Triệu Lân Lân: “Cậu nói bậy gì thế! Chị Giang sẽ không đồng ý lời tỏ tình của cậu đâu, chị Giang hiện tại chỉ muốn tập trung vào sự nghiệp, tạm thời không có ý định yêu đương!”
Nói xong, Úc Khả Tinh nhìn Giang Mãnh, liên tục xác nhận: “Đúng không chị Giang? Chị mau nói đi! Từ chối cậu ấy đi!”
Bình thường dù tình huống nguy cấp đến đâu, Úc Khả Tinh vẫn giữ vẻ thản nhiên, nhưng chỉ riêng lúc này cậu đỏ hoe mắt, sắp khóc đến nơi.
Sự lo lắng của cậu không giống giả vờ.
Có vẻ như cậu sợ thần tượng của mình biến thành một kẻ chỉ biết yêu đương, vì một mối tình không ổn định mà hy sinh sự nghiệp tốt đẹp. Khụ khụ! Mặc dù sự nghiệp cậu lo lắng hiện tại cũng không tốt lắm.
Nhưng dù tệ đến đâu cũng còn hơn là đi lấy chồng!
Hào môn dễ vào lắm sao?
Huống chi chị Giang đang vướng đầy tin đồn xấu, nhà họ Triệu lại là gia tộc danh giá, cậu chủ nhỏ theo đuổi nữ minh tinh chơi bời thì được, chứ cưới thật về nhà chẳng phải sẽ bị người ta làm khó đến chết sao?
Đám anti-fan vốn ghét Giang Mãnh, giờ cũng nhảy nhót khắp phòng livestream.
[Tôi nói tại sao Giang Bạch Liên lại đăng ký tham gia chương trình Sinh Tồn Hoang Dã? Thì ra là đến để câu trai đây mà!]
[Cái gì mà bị anti-fan lộ địa chỉ nên phải tham gia? Bọn anti chúng tôi không rảnh vậy đâu, tôi thấy chính là Giang Bạch Liên đang tự đánh bóng.]
[Ghê tởm! Khó trách chuyện này lại lên hot search! Thì ra là Giang Bạch Liên đang bán thảm!]
[Nhìn bộ dạng giả vờ trong sạch của Giang Bạch Liên là thấy mất hứng.]
[Cậu chủ nhỏ họ Triệu đúng là ngây thơ, lại bị loại nữ minh tinh một lòng muốn gả vào hào môn này nhắm trúng, cậu chủ nhỏ đúng là đáng thương o(╥﹏╥)o]
[Nhà họ Triệu: !!! Nhà họ Triệu chúng tôi không cần loại con dâu này! Đánh chết Triệu Lân Lân cũng tuyệt đối không để cô ta vào cửa!]
Đối mặt với sự nghi ngờ, Giang Mãnh đã làm gì?
Cô không hề giải thích.
Cũng không hứa hẹn điều gì.
Giang Mãnh chỉ mỉm cười, cong ngón tay ra hiệu với Triệu Lân Lân, giọng nói rất nhẹ, tựa như lời thì thầm của người tình: “Cậu lại đây.”
Mãnh Mãnh chưa bao giờ nói chuyện dịu dàng với cậu như vậy!
Triệu Lân Lân ngây thơ tưởng rằng Giang Mãnh đã đồng ý theo đuổi cậu, sớm chuyển sang chế độ bạn gái, khuôn mặt tươi cười rực rỡ như hoa: “Mãnh Mãnh, tôi biết cô cũng thích tôi mà…”
Tuy nhiên, lời cậu chưa nói hết, Giang Mãnh đã vươn một trảo Cửu Âm Bạch Cốt, bóp chặt cổ Triệu Lân Lân.
Rầm!
Triệu Lân Lân cũng bị dí vào gốc cây.
Giang Mãnh một tay một người.
Tay trái một chị, tay phải một em.
Một nhà phải được chỉnh tề.
“…”
Hai chị em song sinh dựa lưng vào thân cây, ngây người ra.
Họ bị Giang Mãnh bóp đến mức trợn trắng mắt, có vẻ như giây tiếp theo sẽ rời khỏi thế gian.
Đám anti-fan vừa nãy còn huyên náo trong phòng livestream, giờ im lặng như gà.
[…]
[Đây là tình tiết gì vậy?]
[Không phải Giang Mãnh bị làm sao à? Người ta tỏ tình với cô, cô lại muốn giết người ta?]
[Những ai vừa nãy khẳng định chắc nịch rằng Giang Mãnh đang muốn thả thính, mau ra đây xin lỗi đi!]
[…Xin lỗi cái gì! Giang Bạch Liên rõ ràng muốn cố tình gây sự chú ý của cậu chủ nhỏ họ Triệu, khiến cậu chủ nhỏ càng thêm yêu mà không có được, dù sao bình thường cũng có nhiều cô gái chủ động theo đuổi cậu chủ nhỏ, Giang Bạch Liên càng tỏ ra không thèm để ý đến cậu chủ nhỏ, thì càng tỏ ra khác biệt.]
[Người ở trên đọc truyện tổng tài nam nhiều quá rồi à? Đọc đến mất cả trí não rồi?]
[Ha ha ha, cách gây chú ý của nhà cậu là bóp Triệu Lân Lân gần chết à? Không thấy Triệu Lân Lân bị bóp đến nỗi gân xanh trên trán nổi hết lên à?]
[Thẩm Minh Châu không được đu đưa trong nhà!]
[Triệu Lân Lân không được làm mặt quỷ!]
[Người nhà họ Triệu (bản đã đỏ mặt): Giang Mãnh, đồ ác phụ, mau thả đại tiểu thư và tiểu thiếu gia nhà chúng tôi ra!!!]
Giang Mãnh không nghe lời mà buông tay, ngược lại càng siết chặt cổ hai người hơn.
Cổ Triệu Lân Lân đau.
Nhưng đau hơn vẫn là trái tim cậu.
Cậu gắng gượng cười, khó khăn nặn ra từng chữ từ cổ họng: “Mãnh Mãnh… cô, cô, nếu cô thực sự muốn chơi trò nghẹt thở với tôi, thì cũng đừng làm trước mặt nhiều người như vậy chứ.”
Ẹc~
Giang Mãnh có cảm giác ghê tởm như hàng trăm con zombie đang liếm lưỡi vào người mình, khiến cô suýt nữa thì đập đầu Triệu Lân Lân vào cây, mở hộp sọ ngay tại chỗ.
Giết loại người này còn sợ làm cậu ta sướng.
Cô hơi nới lỏng tay, cho hai người không gian để thở.
“Mạng của hai người bây giờ nằm trong tay tôi, hai người định dùng thứ gì để chuộc mạng đây?”
Triệu Lân Lân nhìn cô đầy sâu lắng: “Một trái tim chân thành của tôi.”
“Ọe! Tôi không ăn tim người.”
Giang Mãnh khinh bỉ.
Người giàu theo đuổi phụ nữ sao cũng toàn cho mấy thứ vô giá trị vậy?
Không thể dùng tiền nện vào người ta à?
Tất nhiên, cô không đồng ý là một chuyện, còn tiền thì cô vẫn tiêu không chút do dự.
“Còn cô?”
Giang Mãnh siết chặt tay đang bóp cổ Triệu Lân Lân, khiến cậu không thể nói ra một chữ ghê tởm nào, sau đó nhìn sang Triệu Kỳ Kỳ nhắc nhở: “Cân nhắc kỹ rồi hãy trả lời.”
“Khụ khụ khụ…”
Triệu Kỳ Kỳ cố gắng đè nén mối hận thù đầy lòng đối với Giang Mãnh xuống đáy lòng, không dám lộ ra chút nào trên mặt nữa: “Tôi, tôi một tháng tiền tiêu vặt là mười triệu, nếu cô đồng ý, tháng sau tiền tiêu vặt của tôi vừa vào tài khoản tôi sẽ chuyển cho cô.”
Cô ta cũng không muốn biết điều như vậy đâu.
Chỉ là vào chương trình mấy ngày rồi mà vẫn chưa gặp được ảnh đế Lâm, không muốn chết sớm như vậy.
Đợi ra khỏi chương trình, Giang Bạch Liên chẳng phải sẽ để mặc cô ta muốn làm gì thì làm sao?
Cứ để Giang Bạch Liên kiêu ngạo thêm vài ngày nữa!
Đợi ra khỏi chương trình sẽ là sân nhà của cô ta.
“Mười triệu…”
Giang Mãnh nhướng mày.
Cô vẫn chưa hiểu rõ sức mua của đồng tiền ở thế giới này, chỉ biết rằng giải thưởng của nhà vô địch chương trình cũng là mười triệu, vậy mà lại thu hút được nhiều người đăng ký tham gia như vậy, có thể thấy số tiền này chắc cũng khá nhiều.
Nguyên chủ tuy là minh tinh có độ nổi tiếng khá cao, nhưng vì đã lâu không nhận được lịch trình, phim cũng chỉ đóng vài bộ, tiền cát-xê kiếm được phần lớn lại rơi vào túi công ty quản lý.
Thêm vào đó, ở trong khu chung cư cao cấp có tính riêng tư tốt, thuê người giúp việc giá vài trăm nghìn, tài năng không lớn nhưng phô trương thì không nhỏ.
Làm minh tinh thu nhập cao nhưng chi tiêu cũng nhiều, trong thẻ ngân hàng chỉ còn ba nghìn tệ.
Mấy tháng liên tiếp ăn không ngồi rồi, tháng này Giang Mãnh mà không kiếm được tiền, tháng sau chắc phải ngủ ngoài đường.
Giang Mãnh hỏi ra câu hỏi cô quan tâm nhất:
“Mười triệu có thể mua được bao nhiêu gói chân gà ngâm ớt?”
Cô vẫn còn nhớ mãi túi chân gà ngâm ớt hết hạn mười năm mà trước khi xuyên không cô chưa kịp ăn.
Triệu Kỳ Kỳ im lặng một chút, rồi cũng hỏi ra thắc mắc của mình: “Chân gà ngâm ớt là gì?”
Là đại tiểu thư tôn quý nhất nhà họ Triệu, cô ta ăn thịt bò A5 cao cấp vận chuyển bằng đường hàng không, ngay cả rau dùng để bày biện cũng là rau hữu cơ.
Chưa bao giờ ăn mấy món đồ ăn vặt chứa chất gây ung thư vượt mức như chân gà ngâm ớt.
Nhớ lại mùi thơm tỏa ra khi mở túi trước khi xuyên không, Giang Mãnh không kìm được mà nuốt nước bọt, vẻ mặt kích động: “Là chân gà! Đóng gói chân không, xé ra là ngửi thấy mùi cay cay thơm thơm, chắc chắn ngon lắm! Còn giá bao nhiêu một gói…”
Giang Mãnh thực sự không biết.
Nguyên chủ suốt ngày ăn rau, gần như không bao giờ ăn vặt, trong đầu không có ký ức liên quan.
Bên cạnh, Úc Khả Tinh vừa mới trưởng thành, từng ăn đủ loại đồ ăn vặt, bổ sung: “Một tệ một gói.”
Bản năng sinh tồn khiến toán học của Triệu Kỳ Kỳ tiến bộ vượt bậc: “Vậy mười triệu có thể mua được mười triệu gói chân gà ngâm ớt!”
