Chương 20: Tránh bão
Người phụ nữ đi sau người đàn ông sốt ruột nói: “Lâm Sảng, mất điện đã ba ngày rồi, bão lại sắp đến, chúng ta không nghĩ cách gì sao? Chẳng lẽ cứ đứng đây chờ chết?”
Lâm Sảng đang phả khói thuốc, cười khẩy: “Trương thủ tịch, cô cũng biết mất điện ba ngày rồi, tôi cũng liên lạc không được với ông chủ, bất lực thôi. Còn bão thì xem tòa nhà này có chịu nổi không.”
Người phụ nữ được Lâm Sảng gọi là Trương thủ tịch chính là thủ tịch của đoàn ballet tư nhân do ông Lưu - đại lão bản của tập đoàn Đản Đản - sáng lập, tên là Trương Thanh.
“Anh nghiêm túc chút được không? Anh có biết cả đoàn múa gồm cả anh là 30 người, thức ăn trên tầng 20 không trụ được bao lâu, nhiều nhất là cầm cự thêm hai ngày, hai ngày nữa chúng ta sẽ hết lương thực!” Trương Thanh gào thẳng vào mặt Lâm Sảng.
“Không cần hét to vậy đâu, tôi biết. Tôi cũng nói thật với cô, không có đồ ăn thì ra ngoài tìm, cả tòa nhà 30 tầng, thế nào cũng tìm được chút gì đó.” Lâm Sảng dùng chân giẫm mạnh đầu lọc thuốc lá trên sàn.
Trương Thanh chưa từng nghĩ đến việc để người trong đoàn ra ngoài tìm vật tư: “Anh muốn để người trong đoàn ra ngoài tìm à? Chúng tôi còn phải tập luyện đấy! Lấy đâu ra thời gian làm mấy chuyện này?”
Lâm Sảng nghe xong nhìn Trương Thanh với vẻ không thể tin nổi, không ngờ người phụ nữ này đến lúc này vẫn còn nghĩ đến chuyện tập luyện: “Đói thì tự đi tìm, chẳng lẽ trông chờ một mình tôi đi kiếm đủ lương thực cho 30 người? Cô mơ à? Tôi không phải thần tiên.”
“Sao anh có thể như vậy? Ông Lưu đã sắp xếp anh bảo vệ đoàn múa chúng tôi mà.” Trương Thanh hết cách đành đem ông chủ ra đè.
“Hừ, vậy cô đi tìm ông Lưu đi, tôi xin nghỉ, được chưa?” Lâm Sảng nói xong kéo cửa cầu thang thoát hiểm bước ra ngoài. Đám nhảy múa này ở trong lồng chim lâu ngày càng ngày càng ngây thơ.
Để lại Trương Thanh đầy vẻ oán hận. Thấy Lâm Sảng bỏ đi, Trương Thanh tức giận, đứng trong cầu thang chửi bới om sòm một lúc, sau đó chỉnh trang lại dung nhan rồi đẩy cửa bước ra ngoài.
Tô Niệm Cẩm trốn ở tầng 22 nghe hết toàn bộ cuộc cãi vã, thầm thưởng cho Lâm Sảng một like.
Nước sắp dâng đến tầng 4 rồi mà vẫn còn nghĩ đến chuyện tập luyện, tinh thần trách nhiệm này có hơi quá đáng không nhỉ?
“Rầm——”
Chỉ nghe một tiếng động lớn từ phía dưới, không biết từ lúc nào cơn bão bên ngoài đã bắt đầu hoành hành, cuốn một tấm biển quảng cáo khổng lồ đập vào tường kính tầng 20 của tòa nhà, may mà kính không vỡ.
Tô Niệm Cẩm đành phải nhanh chân tiếp tục đi lên trên, cầu thang thoát hiểm cách tường kính quá gần.
Thở hồng hộc lên đến tầng cao nhất - tầng 30 (tầng dành riêng cho tổng giám đốc), nhìn thấy một mảng trần kính lớn phía trên, Tô Niệm Cẩm chỉ muốn chửi người...
Tức giận cạy cửa kính ra, lao thẳng vào phòng tổng giám đốc, thu cả cánh cửa phòng làm việc vào không gian.
Thu toàn bộ bàn làm việc, ghế, sofa, bàn trà, giá trưng bày, két sắt, giá sách trong phòng tổng giám đốc vào không gian.
Rời khỏi phòng tổng giám đốc, cô đi dạo quanh một vòng ở tầng này.
Ở phòng trà, cô thu một đống hạt cà phê, sữa tươi, gói đường, và cả trà lá đóng gói sang trọng, cùng với hai bộ ấm trà chưa bóc tem trong tủ, tất cả đều thu vào.
Tìm thấy phòng nghỉ, lại thu thêm một đống dụng cụ thể dục, đồ dùng cá nhân, và một thùng thuốc tăng cường sinh lý...
Cạnh phòng nghỉ có một khu ăn uống, Tô Niệm Cẩm chui thẳng vào, mở chiếc tủ đông lớn trong bếp ra xem, chao ôi, bít tết, cá hoàng, trứng cá tầm, bò wagyu Nhật, cá ngừ vây xanh, giăm bông Parma, nấm cục trắng Alba, nấm tùng nhung, tôm hùm đỏ, gan ngỗng, toàn là những nguyên liệu đắt tiền.
Tô Niệm Cẩm thu luôn cả tủ đông vào không gian.
Mở tủ bếp ra, lại thấy một đống thuốc bổ...
Kìm nén cảm giác đố kị với người giàu dâng lên trong lòng, thu một tủ nhân sâm hoang dã vào không gian, rồi mở tiếp tủ bên cạnh...
Tô Niệm Cẩm với vẻ mặt hớn hở dọn sạch tất cả các tủ trong bếp, thu được một đống nhung hươu, ngưu hoàng, xạ hương, đông trùng hạ thảo, yến sào, vi cá mập, hải sâm, bào ngư...
Còn cả các loại bộ đồ ăn cao cấp, rượu bia trong phòng ăn, tất cả đều thu vào không gian.
Lại đi dạo một vòng, xác nhận không bỏ sót thứ gì, cô đi xuống tầng 29.
Cạy cửa kính một cách thô bạo, sau khi vào trong, Tô Niệm Cẩm lấy bốn tảng đá lớn chặn cửa lại thật chặt.
Tìm thẳng đến văn phòng trong cùng, thu hết bàn ghế, giá sách vào không gian, dùng đá chặn cửa lại, dựa vào tường lấy ra từ không gian một chiếc giường và một bộ bàn ghế bày biện cho ngay ngắn.
Ngoài cửa sổ tối đen như mực, tiếng mưa hòa lẫn với từng trận cuồng phong gào thét.
Lấy từ không gian ra một bát ốc vịt om và một cốc trà chanh đá, đặt lên bàn ăn, bắt đầu thưởng thức.
Thịt ốc dai ngon, vị tươi ngọt, chân vịt chiên giòn rồi hầm tiếp nên mềm nhừ, thấm vị, vừa cho vào miệng là tan, kết hợp với măng chua, tía tô và các loại gia vị, hương vị thật tuyệt vời.
Uống ngụm trà chanh cuối cùng, Tô Niệm Cẩm hài lòng ợ một cái.
Thu đá chặn cửa phòng làm việc lại, định đi dạo quanh tầng 29.
Đến phòng trà, thu mười mấy thùng nước khoáng và vài thùng trái cây, còn lại không động đến.
Quay sang các phòng làm việc khác, nhặt nhạnh một đống đồ lặt vặt, đủ loại thuốc bổ, bộ sơ cứu, chăn mỏng, đồ ăn vặt, thu thêm hai cái két sắt ở phòng kế toán.
Cảm thấy bụng không còn quá no nữa, cô quay lại văn phòng trong cùng, chặn cửa lại, xem giờ, rồi chợt biến vào không gian nhỏ.
Sân nhỏ trước đây giờ đã biến thành một tứ hợp viện nhỏ, đất đen cũng đã rộng thêm thành ba mẫu, chuồng gà vịt cũng rộng và dài hơn.
Tứ hợp viện có ba phòng ngủ, một phòng khách, một phòng vệ sinh, một bếp, giếng nước nằm ngay giữa sân, trên bếp có một cái nồi sâu để đun nước và một cái chảo nông để xào nấu.
Ba ngày chưa tắm, Tô Niệm Cẩm không chịu nổi nữa, tìm trong không gian lớn ra bể nước và than không khói, đổ một thùng nước vào nồi, cho than vào bếp, tìm một xấp giấy nháp và bật lửa, loay hoay một lúc mới nhóm được lửa.
Nước sôi, Tô Niệm Cẩm bưng nước sang nhà vệ sinh cạnh bếp, lại lấy một cái thùng lớn, pha thêm nước lạnh, định tắm rửa sạch sẽ từ đầu đến chân.
Ba mươi phút sau, Tô Niệm Cẩm với mái tóc ướt sũng bị đẩy ra khỏi không gian, xuất hiện trong văn phòng, may mà đã tắm xong...
Cúi nhìn đồng hồ trên tay, chỉ riêng việc đun nước tắm rửa đã mất một giờ, ban ngày hôm nay dưới nước cũng đã vào không gian mấy lần, tính ra mỗi ngày có thể ở trong không gian hai giờ.
Tô Niệm Cẩm lấy từ không gian ra một chiếc khăn tắm khô, lau sơ nước trên tóc, rồi ngồi xuống bàn ăn, cầm iPad lên nghiên cứu lộ trình về nhà.
Bão còn phải kéo dài đến chiều mai, vậy thì tối mai mới lên đường về nhà, đường chim bay 400 km, đi mô tô nước phải vòng qua nội thành, đi vòng ngoại ô là 450 km, tính theo tốc độ của mô tô nước thì 4 giờ là về đến nơi.
Đã nắm rõ lộ trình, Tô Niệm Cẩm thay một chiếc khăn tắm khác, lau khô tóc rồi nằm lên giường nghỉ ngơi.
