Chương 37: Học phòng thân
Tiếng chuông báo thức trên đầu giường vang lên, Tô Niệm Cẩm mơ màng tỉnh giấc, mái tóc xõa tung, mặc bộ đồ ngủ bước ra khỏi phòng ngủ.
“Chào buổi sáng, em muốn ăn gì?” Ngô Hạo đang đứng trước bếp, tay cầm tạp dề, chuẩn bị làm bữa sáng.
Nhìn thấy trong nhà có thêm một người, Tô Niệm Cẩm lập tức tỉnh ngủ hẳn. Bữa sáng? Lúc này cô mới nhớ đến những món ngon trong không gian của mình. Chẳng lẽ sau này chỉ có thể lén lút ăn trong không gian nhỏ thôi sao?
Trời ơi, bây giờ đổi ý có kịp không?
Tô Niệm Cẩm ủ rũ trả lời Ngô Hạo hai chữ “tùy anh”, rồi vừa ngáp vừa đi vào phòng vệ sinh rửa mặt.
Nhìn chính mình trong gương với mái tóc dài, Tô Niệm Cẩm hạ quyết tâm, lấy từ không gian ra một cây kéo, nghiến răng tự cắt cho mình một mái tóc ngắn.
Tô Niệm Cẩm bước ra từ phòng vệ sinh với mái tóc ngắn lộn xộn, khiến Ngô Hạo đang nấu mì trong nồi giật mình.
“Đừng hỏi, hỏi thì tại tiết kiệm nước.” Tô Niệm Cẩm đi ngang qua bếp với vẻ mặt chán chường, ném lại một câu, chặn họng Ngô Hạo đang định mở lời hỏi.
Tô Niệm Cẩm ngồi vào bàn ăn, nhìn bát mì trứng nước trong veo trước mặt, cô thở dài não nề. Cô thèm bánh bao thịt, hoành thánh, bánh cuốn, bánh khoai môn, bún ốc, bún gà Việt Lan, xôi lạp xưởng trong không gian biết bao...
“Hửm? Khó ăn lắm à? Anh thấy cũng bình thường mà.” Ngô Hạo thấy Tô Niệm Cẩm thở dài, nghi hoặc nếm thử bát mì của mình, không có vấn đề gì, mặn nhạt vừa miệng.
“Anh nói trước đây anh biết phòng thân?” Tô Niệm Cẩm cam chịu cầm đũa ăn mì, thuận miệng hỏi một câu.
“Ừm, nhưng anh khuyên em nên học môn cầm nã thuật của quân đội. Con gái dễ học hơn, chỉ cần biết cách tấn công vào những chỗ yếu chính trên cơ thể người, mượn lực đánh lực, là có thể hạ địch trong một chiêu.”
“Nó linh hoạt, thích hợp để lấy tĩnh chế động. Phần lớn các chiêu thức đều nhắm vào các khớp trên cơ thể người, vừa thực dụng lại dễ thành thạo nhanh.” Ngô Hạo vừa ăn mì vừa nói, giữa chừng còn dừng lại một chút.
“Vậy thì học môn đó đi, bắt đầu từ hôm nay nhé?” Tô Niệm Cẩm ăn xong lau khóe miệng.
“Anh thế nào cũng được, xem lịch của em.” Ngô Hạo đứng dậy cầm bát không trước mặt Tô Niệm Cẩm, gom tất cả chén đũa nồi niêu vừa dùng lại một chỗ, rồi mang lên sân thượng rửa.
Tô Niệm Cẩm nhìn gian bếp sạch sẽ, không cần mình phải động tay, đành ngồi xem phim trên ghế sofa với chiếc máy tính bảng.
Chăn gối của Ngô Hạo được xếp gọn gàng đặt cạnh ghế sofa, ba lô hành quân dựa vào tường đặt dưới đất.
“Anh ra ngoài kiểm tra tường ngoài một chút, tối qua trời tối quá không nhìn kỹ.” Ngô Hạo xuống lầu lấy áo mưa và thuyền cao su, nói với Tô Niệm Cẩm một tiếng, thấy cô gật đầu thì chui ra ngoài từ cửa sổ phòng tập.
Tô Niệm Cẩm thay bộ đồ thể thao, duỗi người rồi chạy bộ trên máy chạy bộ, định đợi Ngô Hạo về rồi mới bắt đầu học cầm nã thuật.
Cửa sổ phòng tập mở hé, bầu trời vẫn còn mù mịt, mưa lớn ngoài trời vẫn không biết mệt mỏi mà rơi, như những viên bi đập xuống mặt nước, bắn tung tóe.
Nghe thấy tiếng động từ ngoài cửa sổ, Tô Niệm Cẩm mới từ từ bước xuống máy chạy bộ, nhìn Ngô Hạo đang ngồi xổm trên cửa sổ xả hơi cho thuyền cao su, cất tiếng hỏi: “Tường thế nào? Có vết nứt không?”
“Tường bên phải có vết nứt rõ ràng, dài hơn một mét, đại khái ở vị trí bên dưới phòng tập. Bên trái thì không, nhưng bị đập lõm thành một vết lõm rõ rệt.”
“Cửa sổ hai bên vẫn bình thường, nhưng thanh chống trộm bị biến dạng.”
Ngô Hạo cởi áo mưa, nhảy từ bệ cửa sổ xuống, thấy Tô Niệm Cẩm không nói gì, dừng lại một chút rồi hỏi: “Hay là đổi chỗ khác? Nếu mực nước dâng lên đến tầng năm, sau đợt rét đậm thì căn nhà này sẽ thành miếng mồi ngon.”
“Đi đâu?” Tô Niệm Cẩm nhướng mày. Ngô Hạo phân tích không sai, mực nước bây giờ đã vượt quá dự đoán ban đầu của cô.
“Ở ngoại ô thành phố Quế có một khu biệt thự, sau đợt rét đậm được quốc gia đưa vào phạm vi căn cứ Tây Nam. So với hai căn cứ kia, căn cứ Tây Nam gần chúng ta hơn.”
“Hơn nữa địa thế thành phố Quế khá cao, nước lụt chỉ ngập đến tầng bốn. Chất lượng biệt thự cũng khá, lại nằm trên sườn núi, không bị ngập, lúc động đất cũng không sập.” Ngô Hạo nhớ lại tình hình trong mơ.
“Vậy không có ai ở à?” Nghe nói đến động đất cũng không sập, Tô Niệm Cẩm động lòng.
Thị trấn nhỏ chỉ là nơi dừng chân tạm thời, cô chưa từng nghĩ sẽ ở đây cho đến khi thiên tai kết thúc.
“Vốn định xây khu nghỉ dưỡng, vừa mới trang trí xong, còn chưa mở cửa kinh doanh. Sau đó bị căn cứ trưng thu, trả tiền thuê là có thể ở.” Ngô Hạo gấp thuyền cao su lại.
“Còn gia đình anh thì sao?” Tô Niệm Cẩm cầm cốc nước uống một ngụm, đưa tay lau mồ hôi trên mặt.
“Bố mẹ anh hy sinh khi làm nhiệm vụ lúc anh còn học cấp ba, chỉ còn lại một người cô, ở bên Kinh thị.” Ngô Hạo nói một cách bình thản.
“Vậy sao anh không đi tìm cô ấy?” Tô Niệm Cẩm nghi hoặc quay đầu nhìn Ngô Hạo vẻ mặt không cảm xúc.
Phản ứng đầu tiên của người bình thường sau khi trọng sinh chẳng phải là đi tìm người thân sao?
“Anh và cô ấy gặp mặt không được mấy lần. Sau khi bố mẹ hy sinh không lâu thì anh nhập ngũ, hơn nữa trong mơ cô ấy sống rất tốt. Vì là chuyên gia nghiên cứu nông nghiệp, cả nhà ba người được quốc gia cứu đến căn cứ từ rất sớm, không chịu khổ gì.” Ngô Hạo nhún vai vẻ mặt không quan tâm.
“Còn gia đình em?” Ngô Hạo hỏi ngược lại.
“Bố mẹ em chết trong một vụ tai nạn xe hơi, chỉ còn lại mình em.” Tô Niệm Cẩm xoa xoa mũi.
Ngô Hạo nghe xong cũng không biết nói gì, đưa tay khóa cửa sổ chống trộm và cửa sổ lại. Phòng tập yên tĩnh vài phút.
“Học cầm nã thuật cần chuẩn bị những gì?” Tô Niệm Cẩm bất đắc dĩ đổi chủ đề, phá vỡ bầu không khí lúc nãy.
“Chỉ cần chuyển cái ghế sofa đơn và đống vật tư trong phòng này ra phòng khách là được, dọn ra một khoảng trống. Em về phòng ngủ trước đi, anh chuyển xong sẽ gọi em.” Ngô Hạo nhìn tình hình phòng tập, nhấc ghế sofa đi về phía phòng khách.
Tô Niệm Cẩm rảnh rỗi không có việc gì làm đành quay về phòng ngủ trước, nhìn mực nước ngoài cửa sổ, lại dâng lên thêm 10 cm.
Đếm ngày tháng, còn một tuần nữa mưa sẽ tạnh. Tô Niệm Cẩm nhớ đến biệt thự ở thành phố Quế mà Ngô Hạo vừa nói, bắt đầu cân nhắc tính khả thi.
Nếu muốn đi, thì phải đến trước khi đợt rét đậm ập xuống, không thì e rằng sẽ chết cóng trên đường mất.
“Chuyển xong rồi.” Ngô Hạo đến trước cửa phòng ngủ của Tô Niệm Cẩm, gõ cửa.
“Được.” Tô Niệm Cẩm đi theo Ngô Hạo đến phòng tập.
Ngô Hạo trong phòng tập biểu diễn các chiêu thức cầm nã thuật cho Tô Niệm Cẩm xem, vừa biểu diễn vừa giảng giải.
“Nghiêm nghị chuẩn bị chiến đấu, đấm thẳng đá ngang...”
“Chiêu này cần chú ý, nắm chặt tay phải đặt dưới cằm, mắt nhìn thẳng về phía trước, khi ra đòn phải nhanh và mạnh.”
“Ôm chân vật ngã, bước chân trái lên sau chân phải...”
“Chiêu này có thể tấn công trực diện kẻ địch, cũng có thể đánh lén từ phía sau...”
“Khi em đánh lén từ phía sau, có thể bỏ qua động tác đá, chỉ cần tiến lên ôm chân là được...”
Xem liền một mạch 16 chiêu thức được biểu diễn, Tô Niệm Cẩm trợn tròn mắt. Mẹ ơi, sát thương của môn cầm nã thuật quân đội này quả thực không phải dạng vừa.
“Được rồi, chiêu thức em đều đã xem qua. Kế hoạch hôm nay là làm quen và học thuộc mười sáu chiêu này. Nào, chiêu đầu tiên, em biểu diễn thử một lần.”
Tô Niệm Cẩm: ????
Mất ba ngày Tô Niệm Cẩm mới từ từ nắm được các chiêu thức cầm nã thuật, trong thời gian đó cô và Ngô Hạo cùng bàn bạc về lộ trình và sắp xếp đến thành phố Quế.
Ăn tối xong, Tô Niệm Cẩm nhìn Ngô Hạo, nghiêm túc nói: “Anh biết lái du thuyền và trực thăng không?”
