Chương 43: Đến khu biệt thự
Khoảng bốn giờ chiều, Tô Niệm Cẩm và Ngô Hạo lái du thuyền đến Quế Thị. Trước khi vào thành, họ đã đổi chiếc du thuyền dễ thấy sang thuyền xung kích, vì ba nhà máy đều nằm ở vùng ngoại ô, dọc đường cũng không gặp ai.
Đầu tiên họ đến nhà máy rượu Nhị Hoa. Số rượu đã đóng gói thu được hai nhà kho lớn, chiếm trọn một mẫu đất.
Thật tình cờ, sau nhà kho họ còn tìm thấy năm silo chứa ngũ cốc dùng để dự trữ nguyên liệu nấu rượu của nhà máy.
Mỗi silo có đường kính khoảng mười mét, chiều cao khoảng mười sáu mét. Nhìn từ bên ngoài, Tô Niệm Cẩm không thể biết bên trong có bị ngập nước hay không, nên cô thu vào không gian trước. Nếu thật sự bị ngập, tệ lắm thì phơi khô rồi pha thêm nước giếng cho gà vịt trong không gian nhỏ uống.
Tô Niệm Cẩm thu cả năm silo một lúc, bỗng cảm thấy đầu đau dữ dội, cơn đau lan dọc theo dây thần kinh khắp toàn thân.
Không đủ sức bơi lên mặt nước, Tô Niệm Cẩm chỉ còn cách hít một hơi thật sâu rồi chớp mắt trở về không gian. Sắc mặt tái nhợt, cô đi đến không gian nhỏ uống một cốc nước giếng.
Cô dựa vào giếng từ từ ngồi xuống đất nghỉ ngơi. Xem ra không thể thu những vật có kích thước quá lớn cùng một lúc.
Nghỉ ngơi trong không gian nhỏ hai mươi phút, Tô Niệm Cẩm ra khỏi không gian, bơi ngược dòng lên trên, rồi lên thuyền xung kích đến nhà máy kế tiếp.
Nhà máy tiếp theo là Nhị Kim Dược Nghiệp. Tô Niệm Cẩm tìm hồi lâu dưới nước mới thấy kho thành phẩm. Trong kho chất đầy những thùng giấy vuông vức, nhưng chữ trên thùng đã bị nước làm nhòe không còn nhìn rõ.
Cô thu một thùng giấy vào không gian rồi cũng chớp mắt vào theo.
Xé lớp bìa cứng mềm nhũn ra, cô phát hiện thuốc bên trong vẫn còn nguyên vẹn, phần lớn bao bì vẫn mới tinh, chỉ có một phần nhỏ bị nước làm mềm. Nhưng khi mở bao bì ra, cô thấy những lọ thuốc bên trong được đậy kín, không ảnh hưởng đến việc sử dụng.
Thấy thuốc không bị ngấm nước, Tô Niệm Cẩm mới thở phào nhẹ nhõm. Trước khi xuống, cô cũng không chắc lắm, may mà không phí bình dưỡng khí.
Chớp mắt ra khỏi không gian, cô thu sạch toàn bộ thuốc thành phẩm trong kho.
Ra ngoài, cô thấy một nhà kho nhỏ bên cạnh, vào trong thì thấy cũng là một kho thuốc, bèn thu thẳng vào không gian.
Nghỉ ngơi nửa tiếng trên thuyền xung kích, cô tiếp tục đến nhà máy thứ ba, tìm thấy đủ loại băng vệ sinh và tã giấy các cỡ trong kho.
Trèo lên thuyền xung kích, Tô Niệm Cẩm mới để ý số băng vệ sinh vừa thu chiếm hai mẫu đất trong không gian, chắc dùng đến tận một nghìn năm sau cũng không hết?
Tô Niệm Cẩm thả mô tô nước ra, nhướng mày nhìn Ngô Hạo đang đứng ngẩn người: “Anh biết lái cái này không?”
“Chưa từng lái... Hay để tôi thử xem?” Ngô Hạo uống một ngụm nước cố gắng trấn tĩnh.
“Thôi bỏ đi, đang gấp. Mô tô nước tốc độ tối đa 120 km/h, khoảng ba tiếng nữa là đến khu biệt thự, vừa hay nghỉ một đêm ở đó.” Tô Niệm Cẩm ngồi lên mô tô nước, ra hiệu Ngô Hạo mau lên.
Cô thu chiếc thuyền xung kích bên cạnh vào không gian, đội mũ bảo hiểm có kính nhìn đêm, khởi động mô tô nước, vặn ga hết cỡ hướng về Quý Thị.
Không còn mũ bảo hiểm nào khác, Ngô Hạo ngồi sau chỉ có thể mặc áo mưa, chịu trận mưa như đạn bắn vào mặt đau rát.
Có lẽ lâu rồi không lái, tay lái không còn vững, mới đi được nửa tiếng, Tô Niệm Cẩm lỡ tay đâm vào sườn đồi, mô tô nước mắc cạn...
Cả hai bước xuống khỏi mô tô nước, Ngô Hạo với khuôn mặt đỏ ửng vì mưa, hỏi: “Lần trước cô đâm vào cây ở ngoại ô Phật Thị, có phải lái chiếc mô tô nước này không?”
“Ừm...” Tô Niệm Cẩm ngượng ngùng sờ mũi.
“Cô mau thu nó lại đi, lấy du thuyền ra.” Ngô Hạo bỗng tăng giọng.
Sợ lát nữa lại đâm lần nữa, làm hỏng luôn chiếc mô tô nước, Tô Niệm Cẩm đành ngoan ngoãn đồng ý.
Cô thu mô tô nước vào không gian, đổi sang thuyền xung kích đi đến chỗ nước sâu, rồi mới thả du thuyền ra, thu thuyền xung kích lại.
Đổ đầy xăng cho du thuyền, hai người tiếp tục lên đường đến Quý Thị.
Ba tiếng sau, họ đổi du thuyền sang thuyền xung kích từ sớm, rồi đến chân núi khu biệt thự.
Vì Tô Niệm Cẩm đeo kính nhìn đêm, cô mơ hồ thấy được cụm biệt thự ở lưng chừng núi, ước chừng leo thêm vài trăm mét nữa là tới.
Lên bờ, Ngô Hạo quan sát xung quanh xác nhận không có gì bất thường, mới ra hiệu cho Tô Niệm Cẩm thu thuyền xung kích lại. Hai người men theo con đường bê tông đi lên núi.
Hai bên đường là rừng cây tối đen như mực, trong đám cỏ rậm rạp thỉnh thoảng vọng ra tiếng kêu của một vài loài động vật không rõ tên, tạo nên cảm giác tĩnh mịch rùng rợn.
Tô Niệm Cẩm không nhịn được rùng mình, quay sang Ngô Hạo than vãn: “Khu biệt thự này định làm khu nghỉ dưỡng thật à? Môi trường âm u thế này.”
“Không biết, trong mơ không có mấy người ở. Sau đợt rét đậm mới bắt đầu có vài người sống sót chuyển lên đây để tiện lên núi đốn củi sưởi ấm.” Ngô Hạo cố nhớ lại.
“Khi nào thì căn cứ trưng dụng biệt thự?” Tô Niệm Cẩm chợt nhớ ra chuyện này.
“Cuối năm, lúc đó căn cứ không còn chỗ tiếp nhận người sống sót nữa, nên mới trưng dụng các loại kiến trúc xung quanh.” Ngô Hạo dừng lại một chút.
Chẳng mấy chốc, hai người đã đến cổng khu biệt thự.
Thấy cánh cổng sắt lớn ở lối vào bị khóa vài ổ khóa to, phòng bảo vệ bên cạnh cũng không thấy bóng người, Tô Niệm Cẩm cân nhắc một hồi rồi quyết định trèo tường vào, bảo Ngô Hạo tìm quanh xem có chỗ nào thích hợp không.
Ngô Hạo tìm thấy một đoạn hàng rào thấp hơn, khoảng một mét sáu, cách cổng chính chừng hai trăm mét, bèn quay lại dẫn Tô Niệm Cẩm đến đó.
Tô Niệm Cẩm dựa vào sự đỡ của Ngô Hạo, trèo lên tường rồi nhảy thẳng vào bên trong biệt thự.
Ngô Hạo chỉ cần nhún một cái là đã leo lên tường, nhẹ nhàng hạ cánh.
Họ tìm thấy bảng chỉ dẫn mặt bằng của khu biệt thự gần lối vào, lúc này mới hiểu sơ bộ tình hình của khu biệt thự.
Khu biệt thự này mới hoàn thành vào cuối tháng sáu năm nay, tổng cộng có một trăm căn biệt thự được trang bị nội thất cao cấp.
Khu biệt thự có ba khu A, B, C. Khu A nằm sâu nhất, khu B ở giữa, khu C gần lối ra.
Hai người đeo kính nhìn đêm đi về phía căn biệt thự nằm sâu nhất trong khu A. Trước khi đến, họ đã lên kế hoạch trước là tránh xa đám đông nhất có thể.
Đến trước cửa biệt thự, họ mới phát hiện đó là một căn biệt thự độc lập có sân trước và sân sau.
Tường rào của mấy căn biệt thự ở đây không cao, hai người trực tiếp trèo vào.
Mặt bằng tầng một là nhà để xe và một nhà kho. Bên cạnh nhà để xe có cầu thang dẫn lên tầng hai, đi lên là cửa chính của tầng hai.
Tô Niệm Cẩm không muốn làm hỏng cửa, đành tìm chìa khóa vạn năng thu được ở triển lãm, cắm vào ổ khóa rồi lắc lên xuống trái phải suốt nửa tiếng mới mở được cửa...
Bước vào trong, họ thấy tầng hai là phòng khách, bếp mở, phòng ăn, nhà vệ sinh chung và một phòng làm việc.
Cạnh phòng làm việc là cầu thang dẫn lên tầng ba và tầng bốn. Tầng ba có phòng ngủ chính với nhà vệ sinh riêng, hai phòng ngủ phụ, một nhà vệ sinh chung, và một phòng khách nhỏ có ban công ngoài trời. Tầng bốn là sân thượng.
Mặt bằng tầng hai và tầng ba của biệt thự
Phía sau biệt thự là một khu rừng trải dài đến tận chân trời. Phía trước bên trái và phía trước bên phải mỗi bên có một căn biệt thự, khoảng cách giữa ba căn đều khoảng ba mươi mét, sự riêng tư cũng tạm ổn.
