Chương 55: Anh có muốn quay về không?
Sáng hôm sau, Tô Niệm Cẩm dậy từ sớm, cất hết những thứ không nên xuất hiện trong biệt thự, chỉ để lại một ít đồ đạc và dụng cụ nhà bếp đơn giản, bát đũa cũng được cô đổi sang loại inox.
Lò sưởi ở phòng khách tầng ba vẫn giữ nguyên, còn ở phòng ăn và bếp tầng hai, cô đặt thêm hai cái lò gang cỡ lớn, một cái để sưởi ấm, một cái để nấu nướng.
Nồi niêu xoong chảo cũng được thay hết bằng loại đơn giản, đúng chất phong cách ngày tận thế.
Ngô Hạo thấy Tô Niệm Cẩm chạy lên chạy xuống cất đồ, cũng chẳng giúp được gì, đành cố gắng thu mình lại để không vướng chân vướn tay...
Thấy cũng gần 10 giờ, Tô Niệm Cẩm từ trong không gian lấy ra nửa cân lạp xưởng Quảng Đông, một cân giá đỗ, hai cân khoai tây, hai gói lạc rang bia, một gói rong biển, một chai rượu Nhị Hoa, đặt lên bệ bếp.
Giá đỗ là do Tô Niệm Cẩm rảnh rỗi tự ủ từ đậu xanh trong không gian, nhưng hình thức không được đẹp lắm, vì cô chưa căn đúng thời gian và lượng nước.
Suy nghĩ một lát, cô lại lấy thêm lá giấp cá và lê gai đã đào ở núi sau trước đó.
Bốn món một canh, thêm tráng miệng bằng hoa quả, chắc là ổn rồi nhỉ...
“Anh xem thế này đã đủ chưa? Thời tiết thế này, cũng chẳng lấy được gì nhiều hơn.” Tô Niệm Cẩm gọi Ngô Hạo lại.
“Đủ rồi, chỉ có hai người thôi mà.” Ngô Hạo nhìn đống thực phẩm trên bàn, gật gù.
“Vậy được, anh tự nấu đi.” Tô Niệm Cẩm nói xong, phủi bụi trên tay rồi đi lên lầu.
Nấu bằng gì à? Tất nhiên là củi rồi, than đá thì cô không dám lấy ra đâu.
Tầng hai bị ám khói đen thì kệ, dù sao cô cũng không ở tầng hai.
Tầng hai: Cảm ơn nhé.
Đặt báo thức một tiếng, Tô Niệm Cẩm lách vào không gian nhỏ, hái hai quả cà chua chín, định thử xem có thể để giống thành công không.
Theo quy trình trong video trên ổ cứng, cô rửa sạch cà chua, cắt ngang một nhát ở giữa, rồi móc hạt và cùi ra, cho vào hộp nhựa, không thêm nước, đậy nắp và để 2-3 ngày.
Tô Niệm Cẩm làm xong lại cho gà vịt lợn ăn, cũng gần đến giờ, liền ra khỏi không gian sớm một chút.
Định bụng ngày kia sẽ kiểm tra xem trong hộp có xuất hiện lớp màng trắng không, khi hạt và cùi có thể tách rời dễ dàng là được...
Từ tầng ba đi xuống, Ngô Hạo đã nấu cơm xong, đang xào rau.
Tô Niệm Cẩm ra sân trước mở cổng sắt.
Quay lại phòng khách, cô lấy từ trong không gian ra một cái bình giữ nhiệt lớn, bên trong có nước sôi tích trữ trước đó, bỏ thêm ít lê gai khô đã sấy vào hãm, rồi lấy ra bốn cái cốc dùng một lần, đặt sẵn lên bàn ăn.
Rảnh rỗi, cô ngồi bên bếp lửa, mở máy tính bảng xem chương trình giải trí hài hước.
Ngô Hạo vừa bày xong đồ ăn lên bàn, ra cửa sổ nhìn thấy Chu liên trưởng và Cao Lộ sắp đến cổng biệt thự, liền báo với Tô Niệm Cẩm một tiếng, rồi vội vàng cởi tạp dề xuống đón người.
Tô Niệm Cẩm đang xem vui vẻ, thấy người đến, đành cất máy tính bảng vào không gian, đứng ở cửa tầng hai chờ.
“Chu liên trưởng...” Ngô Hạo nhìn Chu liên trưởng đang đi về phía mình, thấy ông như già đi mười tuổi, hai bên thái dương đã mọc tóc bạc.
“Thằng nhóc Ngô Hạo nhà cậu, đi một tháng không thấy tăm hơi...” Chu liên trưởng giả vờ không vui, trừng mắt nhìn Ngô Hạo.
Ba người vừa hàn huyên vừa đi lên cửa tầng hai.
Tô Niệm Cẩm lấy lại tinh thần, chào hỏi một tiếng, rồi dẫn mọi người vào bàn ăn.
Sau khi mọi người ngồi xuống, Tô Niệm Cẩm mới bắt đầu rót trà, và qua sự giới thiệu của Ngô Hạo, ba người mới dần quen biết nhau.
Chu liên trưởng và Cao Lộ nhìn bốn món một canh trên bàn, thầm nghĩ thằng nhóc Ngô Hạo này sống sướng thật, đồ ăn còn ngon hơn cả khẩu phần quân đội ở căn cứ...
Tô Niệm Cẩm vừa ăn vừa nhìn ba người đàn ông nâng chén đổi ly, qua lại qua lại, một bàn đồ ăn nhanh chóng bị giải quyết sạch, rượu cũng hết.
Cô lặng lẽ đứng dậy, bưng đĩa lê gai đã sơ chế lên bàn.
“Tiểu Tô, đây là gì thế?” Chu liên trưởng tò mò hỏi.
“Đây là quả lê gai, tuần trước lúc tuyết chưa dày, cháu hái ở núi sau biệt thự, định ăn như hoa quả để bổ sung vitamin, nhưng để hơi lâu nên không còn tươi nữa.” Tô Niệm Cẩm giải thích.
“Ồ, vậy phải nếm thử mới được, tôi cũng hơn một tháng chưa được ăn hoa quả rau xanh rồi.” Chu liên trưởng cảm khái.
“Trên lầu vẫn còn, cháu lên lấy, lát nữa chú và anh Cao Lộ về thì mang theo luôn.” Tô Niệm Cẩm nói xong, không đợi họ ngăn cản đã đi lên lầu.
“Ngô Hạo này, cô Tô đúng là người tốt, cậu đúng là có phúc đấy.” Cao Lộ thấy Tô Niệm Cẩm lên lầu, vội trêu chọc.
“Cậu đừng nói linh tinh, tôi và cô ấy chỉ là bạn thôi.” Ngô Hạo vội giải thích.
“Vẫn chưa cưa đổ được à?” Chu liên trưởng cười hỏi.
“Không có chuyện đó đâu, bọn cháu thực sự chỉ là bạn, hơn nữa, thời buổi này còn nghĩ đến chuyện yêu đương gì nữa.” Ngô Hạo bất lực, nghiêm túc giải thích với lãnh đạo cũ.
“Cậu có muốn quay về không? Bây giờ căn cứ Tây Nam đang rất thiếu người, nhất là người có quân hàm như cậu, căn cứ sẽ ưu tiên trọng dụng.” Chu liên trưởng nói ra lời đã giấu trong lòng bấy lâu.
Ông tính thời gian, hôm nay đúng là ngày cuối cùng trong tháng nghỉ phép của Ngô Hạo, gặp được nhau ở đây, vậy thì Ngô Hạo đúng là lính của ông, dù có phải năn nỉ mãi cũng phải kéo cậu ấy về.
“Liên trưởng, chuyện này hiện tại cháu chưa trả lời được, để cháu suy nghĩ một chút, ngày mai sẽ trả lời chú.” Ngô Hạo có vẻ do dự, cũng không muốn từ chối thẳng, định bàn với Tô Niệm Cẩm.
“Được, cậu nhanh lên nhé.”
“Cậu biết đấy, thời buổi này, có một nguồn thu nhập vật chất ổn định là chuyện khó khăn đến mức nào, mấy vị trí trong căn cứ đều là biên chế cố định, thời tiết cực lạnh này vẫn còn tiếp diễn, sau này biết đâu còn thiên tai khác, cậu và cô Tô sống sao đây?” Chu liên trưởng dừng lại, nhìn Ngô Hạo, nói bằng giọng tâm tình.
“Còn thiên tai khác nữa á?” Ngô Hạo kinh ngạc, sao liên trưởng biết ngoài cực lạnh còn có thứ khác...
“Lần trước tôi đi ngang qua văn phòng Vương phó liên trưởng, thấy ông ta liên lạc với người bên Kinh thị qua bộ đàm, nói là có người gửi email nặc danh cho Trung tâm Giảm nhẹ thiên tai quốc gia trước trận mưa lớn, nói là cả nước sẽ mưa suốt một tháng, vùng ven biển Hoa Nam là nặng nhất, sau khi mưa tạnh sẽ còn giảm nhiệt, sau giảm nhiệt có thể còn thời tiết cực đoan khác, bảo quốc gia chuẩn bị trước công tác vớt vật tư và cứu hộ...” Cao Lộ kể lại chi tiết cuộc nói chuyện mà mình nghe lén được.
“Không thì sao Vương phó liên trưởng lại chạy thẳng về Kinh thị, may mà lãnh đạo quốc gia ngày thứ ba đã phát hiện ra email đó, sau khi bão tan liền bắt đầu điều động quân đội gần đó khẩn trương vớt vật tư ở tỉnh Quảng, trước khi giảm nhiệt đã đưa những người sống sót di tản đến căn cứ Tây Nam và căn cứ Kinh thị...”.
“Mà thời gian mưa lớn, thời gian bão, thời gian giảm nhiệt, đều chuẩn không sai một ly, cậu nói có phải là thần tiên gửi email không?” Cao Lộ nói xong còn đùa một câu.
“Nói bậy, thời buổi này làm gì có thần tiên, hôm qua đám quản lý căn cứ Tây Nam có nhắc qua một câu, nói bây giờ mất mạng lại mất điện, bên Kinh thị cũng không tìm ra email được gửi từ đâu, trừ khi vệ tinh liên lạc mới phóng lên tầng khí quyển thành công, sửa xong trạm mặt đất.” Chu liên trưởng vừa nói vừa ăn từng quả lê gai.
Tô Niệm Cẩm lặng lẽ đứng ở góc cầu thang nghe hết cuộc trò chuyện của ba người, trong lòng thở phào nhẹ nhõm...
