Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Mạt Thế Trọng Sinh: 7 Ngày Cuối Cùng, Ta Điên Cuồng Tích Trữ Vật Tư > Chương 58

Chương 58

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 58 có bản audio.

Chương 58: Không uống thì ném mày ra ngoài

 

“Hôm nay cứu một con chó con, nó muốn dùng để đổi đồ ăn với tôi. Trông giống giống chó Đức, cậu ở nhà cũng chán, hay là nuôi đi?” Ngô Hạo gãi gãi đầu.

 

Thấy Tô Niệm Cẩm không nói gì, anh liền ném con chó con cho cô, rồi nhanh chóng cầm bát canh chạy về phòng.

 

Tô Niệm Cẩm nghe tiếng đóng cửa mới hoàn hồn, gầm lên: “Là anh muốn nuôi chứ gì!”

 

Cô ném con chó lên sofa, vỗ cửa phòng Ngô Hạo ầm ầm: “Tôi sợ chó lắm, nuôi cái gì!”

 

“Nuôi một thời gian là hết sợ thôi!” Ngô Hạo không dám mở cửa.

 

Tô Niệm Cẩm đứng trước cửa mắng vài phút: “(Nội dung ở đây được lược bỏ)”

 

Nhíu mày, vẻ mặt không tình nguyện, cô xách gáy con chó về phòng ngủ, đặt lên bàn, rồi tìm trong không gian đống đồ dùng cho thú cưng thu được từ tòa nhà mua sắm, lôi ra một cái ổ chó, sữa bột cừu, bình sữa...

 

“Uống nhanh đi, không uống thì ném mày ra ngoài...” Tô Niệm Cẩm pha sữa xong, đưa bình sữa đến bên miệng chó con, đe dọa.

 

Con chó con đói cả ngày, liền ừng ực bú, no nê nhả ra một bong bóng, nằm trên đệm ổ chó ngủ thiếp đi...

 

Phòng ngủ cũng có lò sưởi, cô đặt ổ chó cạnh lò sưởi, tiện tay tìm một chiếc khăn đắp lên bụng chó con, rồi mới lên giường nghỉ.

 

Hồi mới ra trường đi tìm việc, Tô Niệm Cẩm sống trong một căn nhà ở khu làng trong thành phố. Mỗi lần đi qua tòa nhà bên cạnh, cô đều bị con chó Alaska to lớn bị xích ở cửa đuổi theo sủa...

 

Sau này hễ thấy nó là cô chạy thục mạng. Dù rất thích xem video về chó trên Douyin, nhưng ngoài đời thực lại không dám lại gần, nhất là mấy con chó to không xích, cô càng không dám động đậy...

 

Sáng hôm sau, Ngô Hạo gõ cửa phòng Tô Niệm Cẩm từ sớm, xin một hộp sữa bột, lại từ tủ bếp lấy năm sáu gói bánh quy nén bỏ vào túi, xách đi làm luôn.

 

Anh đưa đồ cho cậu bé, trao đổi ngắn với mẹ cậu bé, mới biết cả đoàn người của họ trên đường gặp bọn cướp. Mẹ con chó con để che chở cho họ chạy thoát, đã chủ động chạy lên núi, rồi bị người ta bắt ăn thịt.

 

Cả đoàn người nhờ vậy mới thoát thân. Ai ngờ tối qua trời đột nhiên trở lạnh, mọi người đều không kịp phản ứng...

 

Ngô Hạo nghe xong an ủi vài câu rồi rời đi, đi tìm Chu liên trưởng báo cáo tình hình cứu viện hôm qua.

 

“Cao Lộ, cậu và Ngô Hạo cùng đi, dẫn thêm nhiều người. Xe và đồ chống rét tôi sẽ xin cấp trên ngay. Mấy ngày nay chủ yếu tìm kiếm người sống sót trên các tuyến đường di cư gần căn cứ.” Chu liên trưởng nghe báo cáo xong, vẻ mặt nặng nề.

 

“Nhớ mang theo vũ khí, đạn dùng hết thì kịp thời xin cấp. Ngoài đường di cư, trung đội 19 phụ trách tìm vật tư, mấy hôm trước ở thành phố Quý cũng bị một thế lực xấu tấn công, chết bị thương hơn hai mươi người.”

 

“Tuy các cậu đi tìm người sống sót, nhưng cũng có thể gặp bọn cướp đó, nên cẩn thận.” Chu liên trưởng dừng lại, rồi bổ sung thêm hai câu.

 

“Rõ.” Cao Lộ và Ngô Hạo nhận lệnh, cầm giấy phê duyệt của Chu liên trưởng đi lĩnh vũ khí.

 

Chẳng bao lâu, cấp trên đã phê duyệt đơn xin vật tư của Chu liên trưởng. Cao Lộ và Ngô Hạo dẫn hơn hai mươi người, lái ba xe tải quân sự tiến về phía đường di cư gần căn cứ.

 

Trong một tòa nhà dân cư độc lập gần quốc lộ ngoại ô thành phố Quý, hơn hai mươi gã đàn ông vây quanh đống lửa ồn ào, góc phòng còn có ba bốn người phụ nữ co ro.

 

“Anh, chúng ta phải canh ở đây bao lâu nữa? Hôm qua mới có hơn mười người sống sót đi qua, trên người chẳng có đồ gì.” Gã đàn ông vẻ mặt dâm đãng ngồi cạnh người đàn ông trung niên lẩm bẩm.

 

“Không phải đã cướp được hai con đàn bà rồi sao? Chưa đủ cho mày chơi à?” Người đàn ông trung niên mặt không cảm xúc nhìn tên em họ bất tài này.

 

“Nhưng vẫn không no bụng, chi bằng canh gần căn cứ mà cướp, bên đó đông người hơn.” Gã đàn ông vẻ mặt dâm đãng xoa cái bụng rỗng.

 

“Mày không thấy xác của bọn Hà Thăng à? Kho hàng nhiều đồ như vậy mà một đêm dọn sạch, người thường sao làm được? Mười phần là bọn căn cứ làm.”

 

“Nếu chúng ta còn lảng vảng gần đó, sớm muộn cũng bị xử. Ở đây cướp bóc còn sống thêm được vài ngày, hiểu chưa?” Bạch thúc kìm nén bực bội trong lòng, giải thích.

 

Hơn nữa, lúc kiểm tra xác, ông ta còn phát hiện vết thương trên người Hà Thăng giống hệt vết thương khi bọn họ bị tập kích lúc cướp thuyền ở nhà máy rượu Tôn Thị...

 

Chẳng lẽ hai người đó là người của căn cứ?

 

“Biết rồi, anh. Mà thịt chó hôm kia ngon thật, mong hôm nay lại có thêm một con.” Gã đàn ông vẻ mặt dâm đãng tấm tắc lưỡi.

 

Bạch thúc lườm một cái, không thèm để ý đến tên em họ đầu óc đơn giản này.

 

Thời điểm này, còn có mấy người nuôi chó? Hoặc là không thiếu lương thực, hoặc là chưa đến đường cùng, có tình cảm không nỡ ăn thịt.

 

Hôm trước con chó đó vì che chở cho đám người kia chạy thoát, mới chủ động chạy vào rừng bên cạnh quốc lộ, chạy được một lúc thì hết sức, nếu không bọn họ lấy đâu ra thịt chó mà ăn.

 

“Bạch thúc, phía trước có hàng đến, khoảng mười mấy người, trên người còn đeo túi.” Gã đàn ông tên Triệu Đống phụ trách quan sát trên lầu hét xuống chân cầu thang.

 

Bạch thúc nghe vậy, nhanh chân lên sân thượng xác nhận: mười một người lớn, hai đứa trẻ, có thể ra tay.

 

Ông ta xuống lầu gọi anh em cầm vũ khí, trốn sẵn sau đống tuyết hai bên đường.

 

Ngô Hạo nhìn thấy bóng người mờ mờ phía trước, thò đầu ra ngoài cửa sổ lấy ống nhòm nhìn.

 

Phát hiện là hai nhóm người đang đối đầu, anh nhớ lại lời mẹ cậu bé nói, liền vội vàng cho xe dừng lại, xuống xe ra hiệu cho Cao Lộ ở xe sau.

 

“Tình hình phía trước không ổn, chúng ta đi vòng ra phía bên xem.” Ngô Hạo nói với Cao Lộ vừa xuống xe.

 

“Hạo, cậu đi bên trái, tôi đi bên phải, mỗi người dẫn bảy người. Tiểu Đường dẫn số còn lại ở lại giữ xe.”

 

“Được.”

 

Cao Lộ và Ngô Hạo dẫn người, lợi dụng đống tuyết và kiến trúc bên đường làm vật che chắn, nhanh chóng di chuyển đến gần đám người.

 

Lúc này, Bạch thúc cũng không muốn chịu lạnh ngoài tuyết nữa. Ban đầu ông ta còn khuyên đối phương ngoan ngoãn giao đồ thì tha cho một mạng, ai ngờ mười mấy người đối diện cứng đầu, còn từ trong túi đeo sau lưng rút ra đủ loại vũ khí.

 

“Đã không muốn sống, vậy để anh em tôi giúp các người một tay.” Bạch thúc vẻ mặt u ám nói xong, liền giơ tay ra hiệu cho đàn em động thủ.

 

“Đoàng——”

 

Gã đàn ông vạm vỡ xông lên đầu tiên bị Ngô Hạo bắn trúng, con dao rựa trong tay rơi xuống đất, thân thể từ từ ngã xuống.

 

Chưa kịp để Bạch thúc phản ứng, Cao Lộ và số binh lính còn lại đã đồng loạt nổ súng.

 

Chẳng mấy chốc, hơn hai mươi tên do Bạch thúc mang đến đều ngã trong vũng máu.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi