Chương 51: Lại một nam phụ bi kịch nữa
“Về sau quay lại, phải cảm ơn anh ấy.” Tôn Thủy nói.
“Tôi hiểu.” Dư Chi Ôn nghĩ đến Trầm Lương, ánh mắt khẽ động, “Tôi sẽ tự mình đến. À, cậu bảo họ để ý thêm cây cối và hạt giống ở đây, mang đến chỗ tôi đều có thể đổi lấy thức ăn ở tiệm của Trầm Lương.”
“Oa, rộng rãi thế.”
“… Giữ vẻ lạnh lùng của cậu đi được không?”
Hắc Nham Hẻm, Trầm Lương đang hoàn thiện những công đoạn cuối cho khu vườn. Hoạt động nhiều khiến anh dù trời lạnh cũng đổ mồ hôi đầy người.
Cuối cùng cũng xong, anh thưởng cho Từ Cường và hai anh em Dạ Ly, Dạ Lê đã giúp đỡ một ít đường trắng đổi từ cửa hàng, khiến ba người kia mắt đỏ lên.
“Lần sau ai cũng có phần, làm tốt sẽ có thưởng.” Trầm Lương cười nhìn ba người đang ôm đường phấn khích, “Đường thường để chỗ tôi, không được mang về. Muốn uống thì tự pha nước sôi, trong tiệm có cốc của các cậu.”
Cốc anh phát cho họ là thủy tinh, đặt ở khu nghỉ.
Môi trường trong tiệm thế này, nên trước khi đến, sáu người họ đều tìm dị năng giả hệ Thủy để xối sạch sẽ, trông khá hơn nhiều, nhưng vẫn còm cõi vì thiếu dinh dưỡng.
Trầm Lương làm vậy để ngăn họ bán đường, cũng lo hai đứa nhỏ không có sức chiến đấu ra khỏi tiệm sẽ bị cướp mất.
Trong ngày tận thế này, không thể tin ai. Ai dám bảo đảm không có kẻ đố kỵ ở đây?
Hai đứa trẻ hiểu rõ, cùng Từ Cường nói lời cảm ơn.
Lúc này, ánh sáng trước cửa tiệm bị một bóng người che khuất. Trầm Lương ngước lên, thấy một thiếu niên ăn mặc gọn gàng và có khí thế.
Hai thiếu niên vô tình chạm mắt, cả hai đều sững sờ.
Cậu nhóc non tơ thật! Cả hai cùng thầm nghĩ.
Thiếu niên bước tới tuy da hơi ngăm nhưng đường nét góc cạnh, xương hàm rất rõ, tướng mạo đáng lẽ phải hung dữ nhưng lại có đôi mắt mèo. Đôi mắt ấy khi nhìn về phía Trầm Lương, không thể phủ nhận, khiến lòng anh dâng lên nhiều thiện cảm.
Một thằng nhóc dễ thương!
Thiếu niên cũng nhìn thấy Trầm Lương, ngạc nhiên vì có người đẹp trai tinh xảo thế này, lập tức nảy sinh ý muốn cưa cẩm làm vợ.
Nhưng khi nhớ ra đây là đâu, cậu ta đành tạm thời dẹp ý định.
“Hoan nghênh.” Trầm Lương cười.
“À, hoan nghênh.” Thiếu niên vội đáp lại, nói xong mới thấy mình ngốc, lại ngượng ngùng gãi đầu, “Chào anh, xin hỏi ai là chủ tiệm ở đây?”
Trầm Lương nhướng mày, chắc chắn chưa từng gặp thiếu niên này, mới nói: “Là tôi.”
“À! Tốt quá!” Thiếu niên lộ vẻ mặt vui sướng, có thể chính thức bắt chuyện rồi!
“Tôi đã ăn đồ anh bán, hương vị tuyệt lắm! Muốn mua thêm ít.”
“Được, mời vào đây.”
Trầm Lương dẫn người vào khu nghỉ. Dạ Lê và Dạ Ly cũng biết ý tách riêng khu vực, không để ai làm phiền.
“Chào anh, tôi tên Bộ Lạc Lạc, tên thân mật là Lạc Lạc.” Thiếu niên nhiệt tình tự giới thiệu.
Bộ Lạc Lạc, đúng là cái tên đặc biệt mà cũng hơi quen tai…
“Chào Lạc Lạc, cậu có thể gọi tôi là chủ tiệm Trầm. Cậu muốn mua gì nào?”
“Là thế này, chủ tiệm Trầm, tôi khá thích bánh mì của anh, nhưng mùi vị mấy thứ khác tôi không rõ lắm, nhưng tôi tin chắc cũng không tệ đâu.”
“Cảm ơn lời khen.” Trầm Lương gật đầu, “Cậu muốn mua gì?”
Bộ Lạc Lạc tiếp tục: “Bố tôi là đội trưởng quân đội. Tôi muốn mua thứ gì dễ bảo quản cho ông ấy. Chủ tiệm có gợi ý không?”
Đội trưởng quân đội… Anh nhớ ra rồi, đây cũng là một nam phụ bi kịch trong sách.
Bộ Lạc Lạc, con trai độc nhất của quân trưởng quyền lực nhất căn cứ Bình Minh, cũng là dị năng giả hệ Lôi hiếm có, chỉ có điều cấp bậc hơi thấp, vì hệ Lôi khó thăng cấp.
Cuối cùng không thoát khỏi việc mê mẩn nữ chính xinh đẹp lương thiện không làm điệu, từ đó trở thành bia đỡ đạn.
Thê thảm hơn, cậu ta bị zombie cắn chết, không biết sai ở chỗ nào, cuối cùng biến thành một con zombie có dị năng hệ Lôi, bị một người phụ nữ giết rồi moi tinh hạch, chết không thể chết lại.
Quả nhiên nữ chính không thể đụng vào, đó là một họa khí di động, ai dính vào cũng chết.
Bộ Lạc Lạc cũng mơ hồ, không hiểu sao vừa nói mục đích đến, vị chủ tiệm đẹp trai kia nhìn cậu ta lại có chút… thương hại?
Hả? Cậu ta có gì đáng thương? Cậu ta là con trai quân trưởng!
“Bánh mì tạm thời không có nhiều hàng, nhưng tôi có một loại bánh quy sẽ hợp với cậu hơn.” Trầm Lương nói.
Gần đây trồng được khá nhiều lúa mì, đủ duy trì một thời gian, nhưng người mua cũng nhiều, không nói đến Long Dược đã đặt bao nhiêu suất, chỉ bán lẻ hàng ngày cũng không ít.
Người sống sót trong tận thế, cơ bản đều mang bản tính chuột túi: có đồ ăn là tích trữ. Vì vậy không bao lâu nữa Trầm Lương sẽ cân nhắc hạn chế mua bánh mì, mỗi ngày mỗi người chỉ được mua ba cái.
Anh hạ giá bánh mì là muốn dân căn cứ được no bụng, nhưng nếu cứ mua không giới hạn thế này, chẳng biết bao nhiêu kẻ sẽ sinh lòng dạ khác.
Ví dụ như buôn lậu, đầu cơ.
Anh dám mở tiệm công khai trong căn cứ thế này, phần lớn là vì thời tận thế thông tin bế tắc, truyền tin từ căn cứ này sang căn cứ khác mất rất nhiều thời gian. Nhưng nếu có người buôn lậu thì chưa chắc.
Thương nhân đen tối chỉ muốn mình lừa người, không thích bọn đầu cơ đen tối hơn mình.
May là Bộ Lạc Lạc không ép nữa, sau khi nếm thử bánh quy đã đặt một lượng lớn, thậm chí còn lăn lộn ăn vạ (trong mắt Trầm Lương) mua thêm ít nước cam và bánh mì, tiện thể lấy luôn mấy củ khoai lang nướng mới đi.
Đợi người đi rồi, Trầm Lương sờ số tinh hạch cậu ta trả, rất hài lòng. Chỉ còn hơn một tháng nữa là hết thời kỳ tân thủ. Anh bắt đầu thấy nguy cơ. Vốn dĩ điểm tích lũy trong nông trại đã tiêu nhiều, nếu mất ưu đãi giảm nửa giá…
Vẫn nên tích thêm hạt giống.
Có điểm trong tay, anh lại mua thêm ít hạt lúa mì, cuối cùng nhìn đống bông trong kho mà đau đầu.
Thấy đợt rét vẫn còn, hay là bán bông? Nhưng anh không biết nhu cầu thế nào, định giá khó quá.
Thôi, tạm thời cứ để đấy, thế nào cũng dùng đến.
Bộ Lạc Lạc đến chỉ là một chuyện nhỏ, không ảnh hưởng gì. Đến khi đóng cửa, Trầm Lương mới lấy hạt giống từ cửa hàng ra trồng ở sân sau. Để an toàn, anh chia làm nhiều chỗ: một chỗ tưới nước ao trời, một chỗ dùng dị năng hệ Mộc, chỗ còn lại chả làm gì, chỉ tưới nước thường.
Xong xuôi anh mới nghỉ ngơi, nhưng ăn cơm một mình thấy hơi lạnh, không khỏi nhớ đến Dư Chi Ôn đã đi.
Không biết anh ấy có thuận lợi không.
Sáng hôm sau anh ra xem hạt giống, phát hiện chỗ tưới nước ao trời đã nảy mầm, tuy mầm hơi héo. Chỗ dùng dị năng hệ Mộc không phản ứng, còn chỗ chả làm gì thì đã chết, anh không cảm nhận được chút sinh khí.
【Ký chủ, điều này rất bình thường. Đất đai ở đây khắp nơi đều tỏa ra chất độc hại, không trồng được thứ gì. Kể cả hạt giống từ nông trại cũng khó thích ứng.】
