Chương 90: Vui vẻ hòa thuận
Lâm Thu Vũ và Tề Diệp vừa đến tặng quà, chúc mừng ngày khai trương đầu tiên của cửa hàng, thì đã bị Trầm Lương túm lại làm lao công.
"Đây là đá bào, cậu là hệ băng, giao cho cậu vừa đúng, khỏi cần tôi bổ sung đá viên." Trầm Lương thấy họ đến thì vui mừng khôn xiết, "Ở đây có đủ loại nước hoa quả làm kèm, mỗi người một phần, cậu có thể ăn thoải mái."
Lâm Thu Vũ vốn không muốn, nhưng nghe nói ăn thoải mái liền đổi ý: "Ăn bao nhiêu cũng được hả?"
"Ừ, nếu bán hết được, về tôi còn làm sữa chua hai lớp cho cậu, thế nào?" Vừa hay mấy hôm trước đậu đỏ và đậu xanh đã được làm ra, sữa chua hai lớp cũng dễ làm, Trầm Lương dụ trẻ con chẳng có áp lực gì.
"Được! Thỏa thuận!" Lâm Thu Vũ lập tức đồng ý, nhanh đến nỗi Tề Diệp muốn ngăn cũng không kịp.
Nhìn hai người đẩy xe đá bào ra ngoài bán, Trầm Lương và Dư Chi Ôn mới rảnh rỗi vào tiệm kiểm tra.
Vì mỗi lần chỉ cho ba mươi người vào, nên bất kỳ động tĩnh gì bên trong cũng có thể thấy rõ mồn một, không sợ ai trộm đồ hay phá hoại, cũng không sợ ai lén bỏ đồ vào không gian.
Con hoa ăn thịt người nhỏ ở cửa thấy anh thì rất phấn khích, suýt chút nữa thò cái miệng lớn ra khỏi những cánh hoa mẫu đơn, bị Trầm Lương dùng một ngón tay ấn trở lại.
Vốn dĩ chỗ này để dành cho Quỷ Tiêu và cây đậu Hà Lan biến dị, nhưng Quỷ Tiêu tính khí quá nóng nảy, còn cây đậu Hà Lan biến dị là pháo đài lớn của nông trại, không thể dễ dàng rời đi, nên anh đã di chuyển hai cây hoa ăn thịt người non đến trông tiệm.
Dù sao tiệm của anh nằm trong Hiệp hội Thợ săn, lại có Long Dược và các dị năng giả khác trấn giữ, an toàn lắm. Chính Trầm Lương muốn vào tiệm làm gì cũng phải tốn công sức.
Trong khoảng thời gian bán tào phớ, Dư Chi Ôn cũng coi như đã xem xét hầu hết các dị năng giả tầng trong đang trú tại căn cứ của anh. Các dị năng giả tầng trong rất quan trọng đối với sự phát triển của căn cứ, họ là lực lượng nòng cốt của căn cứ.
Trước đây, anh không biết căn cứ mình có nhiều dị năng giả cấp cao đến vậy, hôm nay tất cả đều ra ngoài, số lượng cũng khá đáng kinh ngạc.
Một khi giữ chân được những dị năng giả này thực sự ở lại căn cứ, thì căn cứ của họ sẽ không còn sợ các căn cứ lớn khác nữa.
"Chào quản lý tiệm, chào quản lý căn cứ." Các nhân viên lần lượt chào hỏi, khiến các khách hàng khác thường xuyên ngoái nhìn.
"Suỵt, doanh thu buổi sáng thế nào?" Trầm Lương nhỏ giọng hỏi.
"Quản lý tiệm..." Cô gái nhân viên nói thầm vào tai anh một con số.
Trầm Lương nhướng mày, không ngờ chỉ một buổi sáng, anh đã thu vào mười vạn điểm, mà đó còn là sau khi hạn chế số lượng.
"Có vẻ tôi nên cân nhắc việc xin được anh bao nuôi rồi." Dư Chi Ôn cười nói.
"Được thôi, bao nuôi một quản lý căn cứ, nói ra cũng rất oách."
Hai người nói cười rồi rời đi. Hiện tại chỗ này đã ổn định, trong thời gian ngắn, nhiệt tình của nhân viên căn cứ sẽ duy trì, tạm thời không cần lo lắng.
Về đến nhà, Trầm Lương như đã hứa đi nghiên cứu làm sữa chua hai lớp, còn Dư Chi Ôn thì tất bật bị Tôn Thủy mặt nặng mày nhẹ kéo đi xử lý văn kiện bắt buộc.
Sáu giờ chiều, cửa hàng tạp hóa đóng cửa đúng giờ, thẳng tay đuổi những người còn đang xếp hàng, và dán thông báo giờ mở cửa ngày hôm sau.
Có người định lén lúc đóng cửa đập cửa vào, nhưng vừa động tay đã bị một dị năng giả của Hiệp hội Thợ săn tóm gọn, bị đưa vào danh sách đen của hiệp hội, và bị tước tư cách vào tầng trong.
Mọi người biết, đây là giết gà dọa khỉ, nhưng cũng không ai dám động đến ý đồ xấu xa nữa.
Hiệp hội Thợ săn vốn không dễ bắt nạt, đó là câu trả lời bằng máu và nước mắt của vô số người.
Phía bên kia, Lâm Thu Vũ cuối cùng cũng bán hết đá bào. Anh và Tề Diệp tổng kết lại, phát hiện bán cái này còn nhẹ nhàng hơn việc tự mình ra ngoài giết zombie mệt chết đi được, mà thu nhập cũng xấp xỉ.
Lâm Thu Vũ trầm ngâm: "Tề Diệp, tôi nghĩ sau này..."
Tề Diệp bịt miệng anh lại: "Không, Tiểu Vũ, anh không nghĩ gì cả, chúng ta đi tìm Trầm Lương đi, anh ấy còn phải làm sữa chua hai lớp cho anh đấy."
"Được!"
Lúc này Trầm Lương đang ở trong sân cùng Dư Chi Ôn đào hố trồng cây đào.
Khi anh lôi cây đào trưởng thành từ trong không gian ra, ánh mắt Dư Chi Ôn quả thực khó tả, may mà anh không hỏi làm sao cây đào lại vào được không gian, nếu không Trầm Lương cũng khó giải thích.
Nhưng luôn có cảm giác chuyện này sớm muộn gì cũng không thể che giấu được...
Hai người hợp lực trồng cây dưới bệ cửa sổ, cây đào vừa kết một đợt quả, bây giờ hoa mới chỉ ra nụ, chưa nở.
Sau khi trồng xong, Trầm Lương dùng dị năng ôn dưỡng một lúc, xác nhận cây đào phát triển bình thường mới tiếp tục trồng hạt cỏ.
"Đây là gì?" Dư Chi Ôn nhìn nắm hạt dày đặc trong tay anh, hỏi.
"Đây là hạt cỏ, có thể cải thiện chất đất, hơi giống loại cỏ trồng ở bồn hoa trước đây." Trầm Lương nói, đây là anh cố tình đổi từ cửa hàng hệ thống, không đắt, nhưng thực sự hữu ích, "Loại cỏ này sức sống mạnh, rất dễ trồng."
Nói rồi, anh cùng Dư Chi Ôn rắc hạt cỏ xuống đất. Lúc hai người đang bận rộn với đầy bùn đất thì Lâm Thu Vũ và Tề Diệp tìm đến.
"Mọi người đang làm gì vậy? Ồ, cây đào!" Lâm Thu Vũ thấy hai người đầy bùn thì có chút chê, nhưng nhanh chóng nhìn thấy cây đào lớn trong sân, "Mọi người đang trồng cây à, chỗ này cũng trồng sống được ư?"
"Được chứ." Trầm Lương đáp, "Tụi tôi đi tắm trước, sữa chua hai lớp cho cậu ở trong tủ lạnh, tự lấy nhé."
Lâm Thu Vũ ra hiệu OK, cùng Tề Diệp lao về phía tủ lạnh.
Trầm Lương mới cùng Dư Chi Ôn đi tắm, tất nhiên, một người tắm trên lầu, một người tắm dưới lầu.
Tắm sạch đất cát, Trầm Lương mặc đồ ngủ, nhìn vào gương thấy bộ đồ ngủ kiểu Tung Của, anh chợt nghĩ đến Dư Chi Ôn, không biết liệu anh ấy có cũng mặc cái này không?
Mặc kệ đi, đồ ngủ này thoải mái thế, mặc thì mặc.
Xuống lầu, Dư Chi Ôn đã ngồi nói chuyện với hai người kia, trên người quả nhiên mặc bộ đồ ngủ lụa đen kiểu Tung Của.
"Thì ra hai người..." Lâm Thu Vũ mặt đầy ngộ ra, "Chúc mừng nhé."
Trầm Lương chỉ nghe thấy mấy chữ cuối, mặt mờ mịt, chúc mừng gì cơ? Còn Dư Chi Ôn thì điềm tĩnh gật đầu: "Cảm ơn. Sữa chua hai lớp ngon không?"
"Ngon! Còn nữa không?" Lâm Thu Vũ nhìn ly thủy tinh cao đã vơi đáy thì tiếc nuối.
"Nếu cậu ở Căn cứ Tân Sinh, ngày nào cũng có." Trầm Lương lại lấy ra một bát và một cái túi trữ không gian đưa cho anh, "Củ cải đường lần này đều ở đây, mang về luôn nhé."
"Được." Tề Diệp nhận lấy, đồng thời đưa lại cho anh một túi trữ không gian, "Tinh hạch."
"Còn bia không? Bia của tôi hết rồi." Trầm Lương hỏi.
"Đã để vào cho anh rồi." Tề Diệp nói.
"Được, à đúng rồi, hai người có muốn thêm một phi vụ không?" Trầm Lương vốn định giao phi vụ này cho Căn cứ Tân Sinh, nhưng Dư Chi Ôn nói không nên để một nhà độc quyền, anh liền nghĩ đến Căn cứ Thu Vũ.
"Gì cơ?"
"Chắc hai người cũng biết, Căn cứ Tân Sinh đã bắt đầu tự trồng cây nông nghiệp rồi, lúa mì đang được chế biến thành bột mì, đó đều là lương thực tương lai. Vậy hai người có hứng thú với dầu lạc không?"
"Tôi cho hạt giống, các cậu trồng, sau khi ép dầu thì lợi nhuận chia tôi chỉ lấy bốn phần, hạt giống không thu tinh hạch, giống như Căn cứ Tân Sinh, thế nào?"
