Chương 12: Đại Phúc, mình sẽ dạy cậu
Nhớ lại mấy vị thần minh “kỳ quái” từng bắt cặp cùng trước đây, cùng cách chỉ huy “kỳ quái” của họ, đã khiến các nàng chinh chiến chẳng được chút lợi lộc gì, còn tiêu tan mất vài tộc nhân. Cứ như vậy, cả tộc Quỷ Oa Oa của các nàng sẽ dần dần tiêu tán hết sạch mất.
Alice trầm ngâm. Giá mà có thể đi theo đại nhân cùng chinh chiến thì hay biết mấy. Chỉ cần thắng thêm vài trận, được chia thêm tài nguyên tu luyện, đợi khi ta trở nên mạnh hơn, nói không chừng còn có cơ hội tấn thăng Thần Giai.
Lần trước, ta cùng tộc nhân đã không ngừng cầu nguyện với chủ thần trong lúc nghỉ ngơi, mong có thể gặp lại đại nhân.
Lát nữa quay về, ta sẽ tiếp tục dẫn các tộc nhân cùng cầu nguyện, hy vọng có thể đi theo vị thần minh này. He he, như vậy là có cơ hội mãi mãi được đi theo đại nhân chinh chiến rồi.
Ta đúng là một tiểu quỷ lanh lợi.
*
Gió nổi lên.
Gió thổi qua bộ lông mềm mại của Linh Đại Phúc, khiến nó giật bắn cả người.
Cụ thể là, thân hình tròn như cục bột của tiểu tinh linh, lớp lông tơ bên ngoài trong gió đều dựng đứng lên.
Trông như một quả cầu lông xù đang xù lông.
Một chú nhím con tròn vo.
Linh Đại Phúc nhổm người dậy, ánh mắt nhìn về hướng gió thổi tới.
Nó duỗi ra từ trong cơ thể mấy cái móng vuốt ngắn ngủn, không ngừng khép rồi mở ra, cảm nhận cơn gió trong Thần Quốc.
Cảm giác này, là mùi vị trước đây chưa từng được nếm trải.
Không khí trong Thần Quốc đang lưu chuyển.
Trước đây Thần Quốc không hề nổi gió.
Nó chăm chú cảm nhận.
Ở nơi mắt không nhìn thấy.
Nó cảm nhận được những đốm sáng, đang bị đám cây nó trồng hấp thụ. Càng hấp thụ, những đốm sáng này càng lưu động, mang theo gió.
Giống như thứ năng lượng vốn có trong thế giới, ngày thường nằm yên bất động.
Khi thứ năng lượng này lay động, nó có thể ảnh hưởng đến thế giới, mang đến những biến hóa khác thường.
Linh Đại Phúc biết, trong cơ thể mình cũng có loại năng lượng như thế.
Linh Đại Phúc không hề biết, đây là linh khí đang lưu động, kéo theo không khí cùng chuyển động.
Nó vận dụng năng lượng trong cơ thể, mô phỏng theo dòng chảy của gió mà lưu chuyển.
Nó cảm thấy toàn thân ngưa ngứa, đỉnh đầu nóng ran, một cảm giác dễ chịu đến mức muốn nhảy dựng lên.
“Linh linh.”
Nó phát ra tiếng kêu vui sướng, theo cảm nhận của thân thể, nhún nhảy mấy cái một cách hoạt bát.
Nó cảm thấy cơ thể nhẹ bẫng.
Khi nhảy nhót, Linh Đại Phúc cũng chẳng quên tránh đám cây mình trồng.
Nhất là đám nấm nhỏ phát sáng kia, chúng mọc vừa mảnh vừa dày đặc, chỉ cần ấn nhẹ một cái là rất dễ bẹp.
Nếu mà bẹp mất, phải một lúc lâu đám nấm cứng cỏi này mới có thể đứng thẳng trở lại.
Lỡ mình đè bẹp sẽ ảnh hưởng đến việc sinh trưởng của chúng.
Linh Đại Phúc chẳng nỡ làm chậm trễ việc sinh trưởng, sinh sôi của chúng.
Thần đã dặn rồi, phải để cây cối mọc thật nhiều.
Thật nhiều.
Tốt nhất là chỗ nào cũng đầy nấm.
Linh Đại Phúc nhìn hai bên bờ sông.
Những cây được trồng dọc hai bên bờ dần lớn lên, hấp thụ linh khí trong thế giới, tỏa ra ánh huỳnh quang nhàn nhạt.
Tô điểm cho thế giới này, từ chết chóc tĩnh lặng trở nên phong phú, rực rỡ hơn.
Dưới cơn gió thổi, bào tử nấm bay về phương xa.
Trong tầm mắt của Linh Đại Phúc, Thần Quốc u tối vốn đã tràn đầy tốt đẹp kia, giờ lại càng tươi đẹp hơn.
Tràn trề nhiều sức sống hơn.
Yêu quá, yêu quá.
Đằng xa, một tiểu tinh linh nhảy tới, cơ thể tròn như cục bột nảy lên nảy xuống trên mặt đất, nhưng so với Linh Đại Phúc, mỗi cú nhảy của tiểu tinh linh ấy đều nhẹ nhàng hơn hẳn.
Tiểu tinh linh đang đến chính là Linh Tĩnh Tĩnh.
Linh Tĩnh Tĩnh khẽ bật lên một cái, tựa như cưỡi gió bay vụt qua mấy chục mét, tốc độ rất nhanh.
“Linh Đại Phúc.”
Linh Tĩnh Tĩnh từ xa gọi vọng.
Gọi tên Linh Đại Phúc.
Nghe thấy bạn đồng hành gọi tên mình, Linh Đại Phúc đang nhảy liền xoay người tại chỗ.
“Linh linh (Mình ở đây).”
Linh Đại Phúc đáp lại tiếng gọi của bạn đồng hành.
“Linh linh (Mình ở đây chăm sóc đám cây).”
Nó nhìn Linh Tĩnh Tĩnh ở đằng xa, cứ thấy người bạn này có gì đó khác trước.
Nhưng rốt cuộc khác ở chỗ nào, nó lại không nói ra được.
“Ngợi ca thần minh vĩ đại, khiến thế giới này nổi lên ngọn gió linh lực, có thêm thật nhiều sự sống, ngợi ca sự sống.”
Linh Tĩnh Tĩnh dùng ngôn ngữ tiểu tinh linh, nói với Linh Đại Phúc một tràng dài.
Nếu Tô Tử Hàm có mặt ở đây, cô ấy sẽ nghe thấy một tràng “linh linh” và nhìn thấy những bong bóng phiên dịch của hệ thống.
Linh Đại Phúc có chỗ nghe hiểu, có chỗ không hiểu, nhưng nó đại khái hiểu rằng Linh Tĩnh Tĩnh đang tán dương thần minh, khen ngợi thế giới tươi đẹp này.
“Linh linh linh linh (Thần minh rất tốt, nơi này rất tốt, he he he he).”
Linh Tĩnh Tĩnh lượn quanh Linh Đại Phúc, nói không ngừng, cố giải thích cho nó về linh lực, về tín ngưỡng.
Việc này rất quan trọng, vì Linh Đại Phúc là tinh linh thông minh nhất ngoài nàng ra.
Trí tuệ tăng trưởng, Thần Ngữ được thần minh truyền dạy, giúp Linh Tĩnh Tĩnh có được không ít tri thức.
Thần Ngữ không chỉ là ngôn ngữ của thần minh, mà còn là cầu nối đến thế giới ở chiều không gian cao hơn.
Gồm có tri thức về trời đất, một phần tri thức về Lam Tinh, cùng những hiểu biết học được từ thần minh, khiến Tĩnh Tĩnh không còn là Tĩnh Tĩnh trước kia nữa.
Linh Tĩnh Tĩnh tìm thấy ý nghĩa sinh mệnh của mình, chính là toàn tâm toàn ý phụng sự thần minh.
Linh Tĩnh Tĩnh muốn truyền dạy những gì mình biết, dạy cho thêm nhiều bạn đồng hành, tin tưởng thần minh, yêu quý thần minh, truyền bá tín ngưỡng, xây dựng Thần Quốc.
Đây là nỗi ưu tư của vị thần minh vĩ đại mà nàng cảm nhận được trong tín ngưỡng.
Linh Đại Phúc là người bạn đồng hành đầu tiên nàng chọn ra để dạy dỗ.
“Đồ ăn cho cậu đây.”
Linh Tĩnh Tĩnh từ vòng tròn trên đỉnh đầu lấy ra một đống cơm nắm, đây là thức ăn nàng lấy được từ kiến trúc đặc biệt – Nhà Ăn Thần Thuật.
Nàng đưa đồ ăn cho Linh Đại Phúc.
Linh Tĩnh Tĩnh nói.
