Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Mạt Thế Thành Thần: Từ Tiểu Tinh Linh Đến Bá Chủ Tinh Hải > Chương 21

Chương 21

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 21 có bản audio.

Chương 21: Quỷ Oa Oa Chủ Động Đối Thoại

 

Linh Nhị Cường ngừng lăn, nảy người quay về "chỗ ngồi" bằng đá của mình. Nó ngồi ngay ngắn, còn chưa quên dặn dò Linh Bì Bì:

 

– Nghe giảng cho tử tế vào, đừng chọc Linh Tĩnh Tĩnh tức giận, đừng gây sự với Linh Đại Phúc, đừng để lỡ bữa cơm sau khi tan lớp.

 

Một lúc sau, đám nấm huỳnh quang đã mở linh trí vừa rồi tránh xa, lại luyến tiếc tụ về. Không còn cách nào khác, nghe giảng có thể trở nên thông minh hơn, có thể có được linh trí, dù việc nghe giảng có nguy hiểm đến "đời nấm", vẫn phải đến nghe. Chúng đâu phải loại Linh Bì Bì "ngồi trong phúc mà không biết phúc". Sau khi khai mở linh trí, dù là một cây nấm bình thường cũng sẽ có một "đời nấm" tươi đẹp của riêng mình. Chuyện tốt như trời ban thế này, dù có chút rủi ro cũng phải đến.

 

Linh Bì Bì nhảy lên "chỗ ngồi" bằng đá, miễn cưỡng đến mấy cũng biến thành tự nguyện. Nó hướng về phía Linh Nhị Cường, lầm bầm:

 

– Ăn, ăn, cả ngày chỉ biết ăn. Thần minh đại nhân rời đi lâu như vậy, cũng chẳng thèm đoái hoài. Vậy mà đã hơn một năm rồi.

 

– Bì Bì, cậu lẩm bẩm gì thế? Có phải đang nói xấu Nhị Cường không?

 

Linh Đại Phúc thấy Linh Bì Bì lầm bầm lẩm nhẩm, liền hỏi nó. Linh Bì Bì lập tức ngậm miệng, làm một động tác "tôi im rồi".

 

Đợi đến khi mọi người yên lặng trở lại, Linh Tĩnh Tĩnh ho khan vài tiếng, tiếp tục giảng bài:

 

– Lần trước tôi giảng đến đâu rồi? À phải, tôi đã nói về tri thức.

 

Vì Linh Bì Bì ngắt lời, nội dung trước đó cũng không nối tiếp được, Linh Tĩnh Tĩnh liền ứng biến, theo đề tài này nói tiếp:

 

– Tri thức là báu vật vĩ đại, là châu báu cần được tôn trọng, là nghệ thuật truyền thừa. Các cậu có thể chưa hiểu, nhưng khi thông minh hơn một chút sẽ nghe hiểu thôi. Học cách suy nghĩ sẽ khiến chúng ta trở nên mạnh mẽ. Thần minh ban cho chúng ta tri thức, chúng ta phải học được tri thức, hiểu được sức mạnh của việc vận dụng.

 

Linh Tĩnh Tĩnh nói rồi chỉ vào thân cây to sau lưng, dùng một cành gỗ cháy đen bắt đầu vẽ ký hiệu lên thân cây.

 

– Trong năm qua, nhờ sự dạy dỗ của tôi, mọi người đã hiểu về thời gian, tiết khí và nền văn minh của thần minh. Đầu óc của các cậu đã được khai phá, khả năng diễn đạt ngôn ngữ và tư duy đều được nâng cao. Tiếp theo, tôi sẽ dạy các cậu một ít Thần Ngữ, tiện cho việc giao tiếp với thần minh. Đứa nào nghe không hiểu thì tùy duyên nghe giảng cũng được.

 

Vừa dứt lời, cây huỳnh nguyệt phát sáng phía trên đầu Linh Tĩnh Tĩnh liền duỗi cành lá, che phủ thêm "lớp học" ngoài trời này, vui vẻ rung rinh những chiếc lá tựa vàng tựa ngọc. Hiển nhiên là nó rất kích động. Nó cũng vui vì được học Thần Ngữ. Linh Tĩnh Tĩnh vỗ về cái cây sau lưng, trấn an nó bình tĩnh lại. Cô đã khiến một cái cây bình thường giảng bài đến mức sinh ra thần trí, lúc này Linh Tĩnh Tĩnh cũng có chút tự hào. Quả nhiên trên thế giới này, ngoại trừ Linh Bì Bì là kẻ kỳ lạ, không có sinh vật nào không thích học tập.

 

Linh Tĩnh Tĩnh dùng móng vuốt cầm cành gỗ cháy đen, từng nét từng nét viết lên thân cây những chữ Thần Ngữ – thứ chữ vuông vắn.

 

– Linh linh, linh linh. (Bọn mình đọc hiểu đấy!)

– Linh linh, linh linh, linh linh. (Bọn mình học được đấy!)

 

Một đám tiểu tinh linh bé xíu – những tiểu tinh linh mới sinh ra từ Giếng Tinh Linh sau khi hấp thụ linh lực nơi đây – ngồi gần Linh Tĩnh Tĩnh nhất. Chúng cùng ngồi trên những tảng đá xếp vòng tròn, vây quanh Linh Tĩnh Tĩnh, cùng nhau nghe giảng. Chúng vươn cái chóp trên đầu, hướng về bãi đất trống, tập viết nắn nót những chữ Linh Tĩnh Tĩnh dạy. Có một số nấm huỳnh quang lanh lợi cũng học theo chữ, nhưng phần lớn nấm huỳnh quang có học thế nào cũng không vào. Những cây nấm học được thì toàn thân tỏa ra ánh sáng trắng, thân hình lớn hẳn một vòng, ngũ quan càng rõ ràng, cũng càng có can đảm, nhích dần vào giữa. Mấy cây nấm hơi thông minh một chút biết tránh xa Linh Bì Bì và Linh Nhị Cường, chúng thích chen vào bên cạnh Linh Đại Phúc. Linh Đại Phúc tính tình ôn hòa, đối xử với nấm rất ân cần. Có khi còn để chúng trèo lên đầu mình nghe giảng nữa.

 

Linh Bì Bì nhìn quanh một vòng, phát hiện ai cũng đang học, liền không tự làm mất mặt mình nữa. Nhị Cường va vào người đau thật đấy. Nó vươn cái chóp trên đầu, hướng về bãi đất trống, vẽ những chữ Linh Tĩnh Tĩnh dạy. Tại sao mọi người lại không nhớ thần minh nhỉ? Nó nghĩ vậy, nhưng nó không hiểu. Thần minh rời đi lâu lắm rồi, lần đầu tiên rời đi lâu như vậy. Khi chưa biết cách tính thời gian, nó chỉ biết là rất lâu rất lâu; sau khi biết thời gian, nó có thể tính được thời gian thần minh đã rời đi. Trước đây là ba tháng năm tháng, lần này đã hơn một năm không gặp. Nhớ thật đấy! Nhớ gương mặt dịu dàng của thần minh đại nhân.

 

Tô Tử Hàm không hề biết tộc nhân nhớ mình da diết, cũng không rõ rằng trong dòng chảy thời gian hỗn loạn, lũ trẻ ở nhà im lặng rồi lại quậy phá. Cô chỉ biết rằng trận chiến này thật khó đánh. Đây là lần đầu tiên cô đối chiến thông qua Thần Đài Chiến Tranh. So với chế độ thu thập, thứ này nhìn thì giống hệt nhưng thực chất khác nhau một trời một vực.

 

Chế độ thu thập giống như chế độ trẻ mẫu giáo do hệ thống dẫn dắt, được thiết kế với dịch vụ chu đáo như một người mẹ ở mọi nơi: trẻ con không làm được thì mẹ tự tay làm, cuối cùng dựa theo biểu hiện của trẻ mà thưởng một ít tiền tiêu vặt. Điểm chính là không cần sợ bất cứ bất trắc nào, mọi thứ đã có mẹ hệ thống (Chủ Thần) lo liệu.

 

Chế độ đối chiến trên Thần Đài Chiến Tranh lại thuộc về chế độ thanh thiếu niên. Ở đó, thần minh phải tự chọn mua dịch vụ, tức là thanh thiếu niên tự quyết định mẹ có giúp hay không, giúp bao nhiêu. Sau đó tự mình xông lên, một mình muốn làm gì thì làm. Thua thì bị ăn đòn, chỉ cần không bị đánh chết là có thể được mẹ cứu về; nếu thắng thì tất cả vui mừng, tiện thể còn chia cho mẹ một ít chiến lợi phẩm cướp được.

 

Một trò chơi thẻ bài, ở trạng thái thu thập từ chế độ thẻ bài đối kháng theo lượt đơn giản, phức tạp dần, giờ đây đã tiến hóa thành một trò chơi đẩy tháp rất phức tạp.

 

Tô Tử Hàm chớp chớp đôi mắt khô rát vì nhìn màn hình quá lâu. Cô chỉ huy đám Quỷ Oa Oa dưới sự yểm trợ của đại quân khô lâu, đi công chiếm một tòa thành quan trọng, còn mình thì dẫn các tộc nhân khác tấn công vương thành trung tâm, thu hút hỏa lực cho bọn chúng.

 

Đám Quỷ Oa Oa này là tộc nhân thật sự hữu dụng, phối hợp với cô rất ăn ý, nhanh chóng hiểu được ý của cô. Chỉ có con dẫn đầu, từ kiểu tóc hai đuôi ngựa đổi thành hai búi tóc tròn, không biết có phải con trước kia không.

 

Con Quỷ Oa Oa dẫn đầu đột nhiên nhảy ra một câu thoại:

 

– Hằng đại nhân, ta là Alice, ngài còn nhớ ta không?

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi