Chương 31: Người Đàn Ông Không Trả Tiền Đã Bỏ Đi
Dòng hot search này đang từ từ leo lên, rất nhanh đã chốt lại ở vị trí top 3.
Xếp ngay dưới hot search thứ hai: #Khắp Thế Giới Bất Ngờ Tự Động Tải Game Thần Quốc, là công nghệ đen hay trò đùa dai, có nên nhảy hố?
Hot search số một: #Tổng Hợp Hướng Dẫn Tạo Tài Khoản Game Thần Quốc.
Đến lúc này, ba vị trí hot search đầu bảng của những trang web hàng đầu đã bị các chủ đề liên quan đến Thần Quốc phủ kín.
Trên diễn đàn Game Thần Quốc, không ít người chơi đang bàn luận về nội dung game.
"Mọi người xem thông báo của Game Thần Quốc chưa? Người chơi đầu tiên thức tỉnh thần minh đẳng cấp hai đã xuất hiện, hệ thống thưởng cho tất cả người chơi một món quà ngẫu nhiên. Người chơi này đỉnh thật đấy."
"Tôi còn chẳng tìm ra cách thăng cấp."
"Cảm ơn đại thần, mở gói quà hệ thống là tôi có thêm một Thần Tệ."
"Tôi có thêm một lần thu thập, nhưng chẳng để làm gì. Mỗi lần thu thập tôi chỉ đánh được tới thành trì cấp hai, rồi vì tổn thất quân lực đạt đến mức nhất định nên phải rút khỏi chiến đấu. Vật tư thu được quá ít, xây dựng công trình thì còn xa vời vời."
"Game này chán thật, nếu không phải hot search liên miên, nhà nước không cấm, ai cũng chơi, thì tôi đã bỏ game từ lâu rồi. Giờ tôi chỉ sợ mình không chơi sẽ lỡ mất thứ gì đó."
"Chơi nhanh đi, lỡ đâu sau khi kết thúc thử nghiệm nội bộ lại mở ra một đợt Lam Tinh online thì sao."
Reng reng reng, tiếng chuông điện thoại làm Tô Tử Hàm giật mình.
Cả người cô từ trong game trở về hiện thực.
Vừa nãy Tô Tử Hàm còn đang chỉ huy trận chiến rất đã, nhìn thấy số lạ liền cúp máy, tiếp tục trận chiến.
Cô sắp đẩy tới thành trì cuối cùng.
Vị thần minh hệ Hỏa cấp thần đang dẫn theo tộc nhân của mình điên cuồng phản công.
Reng reng reng reng reng, lại là tiếng chuông điện thoại. Liếc nhìn một cái, vẫn là số máy đó.
Tô Tử Hàm cau mày, vặn nhỏ âm thanh trận chiến, nhấn nút trên vòng tay nghe máy.
Vừa thao tác cho nhân vật tung kỹ năng, vừa nghe điện thoại.
"Xin chào, có chuyện gì không?" Cô mở lời.
Đầu dây bên kia truyền đến một giọng nói xa lạ nhưng lại pha chút quen thuộc.
"Tử Hàm, cuối cùng cũng gọi được cho cậu rồi. Cậu biết mấy ngày nay tớ không liên lạc được với cậu, lo cho cậu đến mức nào không? Tim tớ đau sắp vỡ ra rồi. Đừng cứ dày vò tớ bằng cảm xúc của cậu như thế nữa."
"Cậu đang rất khó chịu phải không? Tớ biết cậu bị bịa đặt chuyện bẩn thỉu, đồng nghiệp đồn cậu ngủ với người ta khiến cậu rất khó chịu, nhưng cậu phải nhìn về phía trước."
Nghe đến đây, Tô Tử Hàm nhận ra, thì ra là Vương Náo.
Đúng là phong cách Vương Náo.
Nhìn như đang an ủi, thực chất là châm dầu vào lửa.
Vương Náo đã làm một chiếc sim mới để gọi cho mình đây.
Cô ta không liên lạc được với mình là đúng rồi, vì mình đã chặn hết mọi phương thức liên lạc của cô ta, còn bật cả chặn số lạ.
Mình không có hơi đâu nói nhảm với cô ta, phí thời gian, phí cảm xúc.
"Tử Hàm, cậu đồng ý lời mời kết bạn của tớ nhé?"
"Tớ có chuyện quan trọng muốn nói với cậu."
"Tử Hàm, tớ đâ..."
Tô Tử Hàm nhấn nút trên vòng tay, cúp máy, rồi kéo ra màn hình ánh sáng, chọn bật chế độ riêng tư, bật chặn cuộc gọi từ số lạ.
Cô xác định mình không cần người bạn này, cũng không định qua lại với cô ta nữa, đương nhiên sẽ không lằng nhằng với cô ta để ảnh hưởng đến tâm trạng.
Mình không đi tìm cô ta báo thù vì chuyện kiếp trước cô ta lừa mình đã là nhân từ lắm rồi.
Kỳ thực kiếp trước mình tâm trạng u uất, không ngừng tự chứng minh bản thân, cũng có liên quan rất lớn đến Vương Náo.
Cô ta nhìn như đứng về phía mình mà phán xét, nhưng mỗi câu đều ngầm chỉ trích mình làm chưa đủ tốt, nào là quá phô trương, nào là khi ưu tú lại không cẩn thận phòng kẻ tiểu nhân.
Còn có cả ăn mặc quá xinh đẹp, mặc quá hở hang khiến người ta nghĩ bậy bạ.
Hơn nữa cô ta còn không ngừng lặp lại những lời đồn khó nghe, nhìn thì như đang thu thập các lời đồn làm bằng chứng cho mình, nhưng đồng thời lại liên tục tăng thêm kích thích tinh thần.
Đây là một cô gái rất giỏi giả nhân giả nghĩa và thao túng bạn bè.
Kỳ thực bình tĩnh lại mà phân tích kỹ, thì Vương Náo xưa nay vẫn luôn không thấy vui khi mình khá hơn cô ta.
Kết giao với cô ta, ngoài chuyện chiếm chút lợi ra, trong đó cũng ẩn chứa sự ghen tị.
Tô Tử Hàm nhanh chóng không nghĩ đến chuyện này nữa, tập trung nhìn vào giao diện game.
Giờ cô chỉ muốn tập trung làm tốt chuyện của mình, rèn luyện bản thân trở nên cường đại hơn.
Trong quán cà phê.
Vương Náo chỉ tay vào vòng tay, lắc đầu với người đàn ông ngồi đối diện.
Nở một nụ cười khổ sở.
Làm ra vẻ như: anh xem, tôi đã cố hết sức rồi.
Cô mặc chiếc áo sơ mi nữ màu trắng ôm sát người, chiếc váy chữ A màu đen che đi đôi chân dài mang tất đen, dưới chân đi đôi giày cao gót bảy phân.
Một bộ dáng phụ nữ công sở.
Nhưng theo từng động tác, cô vô tình hay cố ý khoe đôi chân dài, qua lớp tất đen, trên chân phản chiếu một màu da thịt óng ánh.
Lúc này cô hơi khom người, chỗ cúc áo không cài kỹ để lộ một vùng trắng muốt.
Một lọn tóc cũng rũ xuống đúng lúc, tăng thêm vài phần quyến rũ, kết hợp với khuôn mặt trang điểm kiểu "mộc tự nhiên" hoàn hảo, cả người tỏa ra khí chất trong trẻo pha chút quyến rũ.
Vương Náo khống chế biểu cảm, cố gắng thể hiện ra mặt đẹp nhất.
Chính kiểu hấp dẫn vô thức như có như không này mới câu dẫn được đàn ông.
Cô tuy không xinh bằng cái đồ ngốc Tô Tử Hàm kia, nhưng cô biết cách câu đàn ông. Đàn ông đa số đều háo sắc, trong đầu quan tâm đến thân hình phụ nữ hơn là khuôn mặt.
Chỉ cần dùng chút thủ đoạn nhỏ, người thường đều sẽ không bỏ qua cơ hội chiếm chút lợi, nhất là khi không cần chịu trách nhiệm.
Người đàn ông trước mắt này, trong số những người cô quen biết, là một món hàng cực phẩm, đáng để cô dùng chút thủ đoạn.
"Anh Hạo Nhiên, hay là chúng ta lên lầu uống một ly trước, cùng bàn xem nên an ủi Tử Hàm thế nào."
Cô cân nhắc giọng điệu.
Giọng có vẻ rất tùy tiện, nhưng biểu cảm thì đứng đắn hết mức có thể.
"Thôi."
Người đàn ông cụp mắt xuống, đẩy nhẹ tách cà phê trước mặt ra.
Giọng hắn trầm thấp.
"Tôi đi trước đây, hẹn gặp lại lần sau."
Người đàn ông đứng dậy, bộ vest được cắt may khéo léo ôm lấy thân hình, dần dần đi xa, chỉ để lại bóng lưng đẹp trai.
Đi rồi?
Cứ đi thẳng vậy sao?
Không nghe hiểu lời gợi ý của cô à?
Lên lầu đến nhà cô uống một ly, an ủi lẫn nhau một chút, chẳng phải rất thích hợp sao?
Vương Náo cau mày, biểu cảm vô tội trên mặt không giữ được nữa, cô nhấc tách cà phê lên, uống cạn một hơi.
Gã đàn ông tự xưng là sếp công ty của Tô Tử Hàm này tìm đến cô, nói muốn quan tâm đến người bạn Tô Tử Hàm của cô, thay mặt công ty xin lỗi và bồi thường cho cô ấy, cô liền biết cơ hội đã đến.
Con mồi béo bở tự dâng đến cửa.
Chuyện duy nhất khiến cô đau đầu là không biết vì sao Tô Tử Hàm đột nhiên xóa kết bạn với cô, thái độ cũng trở nên cực kỳ lạnh nhạt.
Rõ ràng cô là người bạn duy nhất, tốt nhất của Tử Hàm.
Để đạt được kết quả này, cô đã phải bỏ ra rất nhiều đấy, loại bỏ tất cả những kẻ cố gắng tiếp cận cô ấy.
Tuy sau khi có được Tử Hàm rồi, thì cũng không còn khiến cô thấy ấn tượng như trong tưởng tượng, nhưng không sao, cô rộng lượng ban ơn, vẫn nguyện ý tiếp tục làm bạn với cô ấy.
Sự lạnh nhạt của Tô Tử Hàm với cô, chẳng lẽ là do phát hiện ra những chuyện cô từng làm, phát hiện ra chuyện của Tiểu Thi? Nhưng chuyện của Tiểu Thi cô cũng không cố ý, Tiểu Thi đáng đời thôi.
Đây là cái giá phải trả để làm bạn với Tử Hàm sao? Tử Hàm nên hiểu cho cô mới đúng, cô ấy vốn dĩ nên hiểu.
Dù sao thì Tử Hàm cũng không nên có người bạn nào khác ngoài cô.
Vương Náo trang điểm tỉ mỉ, hẹn người ta đến quán cà phê dưới lầu.
Quả nhiên thấy một anh chàng đẹp trai có tiền lại rảnh rỗi, cô liền biết lần này trực giác của mình không sai.
Là con mồi béo bở tự dâng đến cửa.
Nhưng con mồi trông có vẻ dễ dụ này, mới nói có hai câu đã bỏ đi.
Làm hỏng việc rồi sao?
Vương Náo chìm vào suy nghĩ.
Một lúc sau, Vương Náo nhấc túi xách, đứng dậy rời đi.
Nhân viên phục vụ tiến lại gần.
"Cô ơi, bàn của cô vẫn chưa thanh toán ạ."
