Chương 41: Thì ra lời cô nói có thể bị nghe thấy
【Chỉ huy đáng kính, sau nhiều chiến dịch thắng lợi, ngài đã có chút danh tiếng trong Tinh Hải Vũ Trụ. Chiến lực ↑, uy danh ↑, ngày càng nhiều chủng tộc biết đến danh xưng của ngài.】
Trận chiến bước vào giao diện kết toán.
Tô Tử Hàm thoát khỏi cơn đau, thở phào một hơi.
Cô suy nghĩ kỹ về những gì đã xảy ra trước khi tên Ngoại Thần kia tự bạo.
Vừa rồi trong lúc chiến đấu, ngay khi sắp đánh thủng thanh máu của Ngoại Thần, cô đã cảm thán vài câu.
Ví dụ như, nếu có thể ký kết khế ước gì đó để kéo cô ta về nhà làm ruộng cho mình thì tốt quá.
Cô còn tự lẩm bẩm hỏi hệ thống, làm sao đào trọn được Thần Cách của cô ta ra. Không biết vật liệu chứa Thần Lực hệ Thủy như thế có dùng để xây dựng được không.
Tô Tử Hàm cũng không phải loại biến thái thích tàn sát đối thủ.
Sở dĩ cô có suy nghĩ này là vì cô vẫn luôn muốn xây dựng Nông Điền Tự Nhiên, thứ mà cô chưa hề quên. Công trình thần cấp đặc biệt đó cần Thần Lực của hệ Tự Nhiên, hệ Thủy, hệ Quang và hệ Mộc tưới xuống mới có thể xây dựng được.
Trước đó cô từng thử cướp lấy Thần Cách – bên trong Thần Cách có Thần Lực – nhưng trên giao diện game cô vẫn chưa biết phải thao tác thế nào.
Mỗi lần chiến đấu kết thúc, Thần Cách của đối phương đều bị hệ thống xử lý theo mặc định: rút Thần Lực ra, ngưng tụ thành Thần Tệ để kết toán; còn Thần Cách đã bị rút cạn, bên trong ẩn chứa sức mạnh pháp tắc, sẽ được phân chia cho các tộc nhân tham chiến theo cống hiến, giúp chúng thăng cấp.
Đây cũng chính là một trong những động lực khiến các chủng tộc nguyện ý tham chiến.
Tô Tử Hàm phát hiện tộc Quỷ Oa Oa có độ thiện cảm với cô rất cao, có lẽ bởi vì đi theo cô thì cơ hội được phân chia mảnh vỡ Thần Cách sẽ nhiều hơn.
Tóm lại, cô không thao tác được, nên chỉ tự nói một mình vài câu.
Vẫn là câu nói đó – biết đâu Ý thức Lam Tinh nghe được thì sao.
Nếu cứ giấu kín trong lòng, Ý thức Lam Tinh – người cùng lúc đang dìu dắt bao đứa trẻ (người chơi) – thì làm sao biết được con cái mình muốn gì?
Rồi tên Ngoại Thần bên kia bỗng lên tiếng: “Ta thà vĩnh viễn tiêu vong cũng không làm nô lệ cho các ngươi, cùng chết đi!”
Không phải tên Ngoại Thần đó nghe thấy rồi đấy chứ? Nghe thấy thật rồi à?
Loại bỏ hết những khả năng không thể, mạnh dạn liên tưởng, rất có thể chính là như vậy – chúng cảm nhận được thái độ và lời nói của mình ở hiện thực.
Cũng có nghĩa là, ngoài việc thao tác ở hiện thực sẽ ảnh hưởng đến nhân vật trong game, thì động tác, biểu cảm và lời nói của cô có lẽ cũng sẽ được tái hiện gần như y hệt ở một thế giới khác.
Đầu cô như muốn nổ tung.
Tô Tử Hàm suy nghĩ một hồi, hồi tưởng xem trước giờ mình có hành vi gì không đứng đắn hay không. Nghĩ đi nghĩ lại, cuối cùng lại thấy may mắn.
May mà cô chơi game lúc nào cũng tập trung và nghiêm túc, không hề làm ra chuyện gì mất mặt ảnh hưởng đến hình tượng cao sang.
Về đến Ám Đảo, trận đấu kết toán xong, các tộc nhân đang rời đi.
Giun Biển Sâu với số lượng khổng lồ là những kẻ về đầu tiên. Chỉ thấy hai con Giun Biển Sâu có trí tuệ, một con dẫn đường phía trước, một con thúc giục phía sau, đang dẫn theo đồng tộc xuyên qua cổng truyền tống.
Giun Biển Sâu có màu nâu, khi xuống nước sẽ trở nên hơi trong suốt, thân mềm như thạch.
Kích thước của chúng không đồng đều, con nhỏ chỉ bằng ngón tay, con lớn dài tới một hai mét. Cấp độ càng tăng, thân hình càng trở nên to lớn.
Mấy con Giun Biển Sâu có trí tuệ kia được tính là những kẻ to lớn trong tộc.
Cả một đám giun dày đặc, lớp chồng lớp, ùa vào cổng truyền tống, nhìn bằng mắt thường khiến người ta thấy rất khó chịu.
Màn hình game của Tô Tử Hàm thuộc thể loại đồ họa siêu chân thực.
Cảnh tượng này quả là có thể khiến những ai mắc chứng sợ dày đặc phát bệnh, nhất là khi lũ giun di chuyển trên đất liền, còn để lại một lớp chất nhầy.
May là mọi thứ vẫn nằm trong mức chịu đựng của Tô Tử Hàm.
Cô không thích lũ giun, nhưng cũng chưa đến mức ghê tởm.
Tô Tử Hàm hơi có ý muốn thử nghiệm.
Cô nhìn những tộc nhân khác. Đám Quỷ Oa Oa lơ lửng giữa không trung, đang ở trạng thái hồn thể, không con nào đáp xuống đất, xem ra là không muốn chạm vào lũ giun.
Đôi song sinh sắc mặt không mấy dễ chịu, cả hai ngồi trên con chiến mã xương cao lớn, chân giơ cao, tỏ vẻ không muốn dính vào đám giun.
Còn nhân vật game của cô thì đang đứng trên thần đài trung tâm.
Tô Tử Hàm ngồi trước máy tính, nhẹ giọng gọi: “Alice.”
Cô quan sát đám Quỷ Oa Oa, cô bé có mái tóc chải gọn gàng nhất – cô vẫn nhớ con bé từng nói với cô rằng tên nó là Alice.
Con Quỷ Oa Oa có phản ứng, quay sang nhìn về phía cô.
Xem ra là nghe thấy thật.
Gã Kỵ Sĩ Hắc Ám đang ngồi trên ngựa xương vắt chân lên cao cũng nhìn về phía Tô Tử Hàm.
Chỉ có đám Giun Biển Sâu là như không nghe thấy gì, chẳng hề để tâm.
“Alice, lại đây nói chuyện với ta.” Tô Tử Hàm nói tiếp.
Cô bé tóc búi hai búi bay tới, đến gần Tô Tử Hàm rồi nói: “Hằng đại nhân, là người đang gọi con đúng không ạ?”
“Hình như con cảm nhận được người gọi con đó.” Con Quỷ Oa Oa đáp.
“Hôm nay con làm rất tốt, ta xoa đầu con có được không?” Tô Tử Hàm nói tiếp.
