Chương 57: Tổng cộng có bao nhiêu Quỷ Oa Oa?
Tô Tử Hàm mở phần thông tin. Thẻ bài Quỷ Oa Oa quen thuộc hiện ra trong mục nhận đơn. Cô bé dẫn đầu với khuôn mặt nhợt nhạt thoáng chút hồng hào, trông vô cùng vui vẻ. Như thể chỉ qua màn hình cũng cảm nhận được niềm hân hoan của cô bé. Người nhận đơn chính là nhóm Quỷ Oa Oa do Alice dẫn đầu.
Trong tộc Quỷ Oa Oa, trước bia mộ, bóng quỷ chập chờn. Bọn Quỷ Oa Oa con này chồng lên con khác, ồn ào không chịu nổi. Alice kích động muốn phát điên. Hằng đại nhân chủ động thuê họ cơ đấy! Vui quá, sướng quá, Hằng đại nhân còn cố ý ghi chú, đánh dấu cả tên Alice nữa. Hằng đại nhân thật sự nhớ đến Alice. Cứ coi như vậy, Hằng đại nhân yêu cô ấy chết đi được. Alice hạnh phúc muốn chết. Cô – con quỷ xuất sắc nhất của tộc Quỷ Oa Oa, lại có thể gần gũi với Hằng đại nhân hơn nữa. Vui chết quỷ đi được!
Trong khu rừng cách đó không xa, Ariel đang dựa vào thân cây lau thanh trường kiếm, bỗng khẽ động đôi tai. Động tác lau kiếm dừng lại, cô rướn cổ nhìn về phía bọn Quỷ Oa Oa đang ồn ào. Bọn Quỷ Oa Oa này, chắc có tin vui gì nhỉ? Chẳng lẽ nhận được đơn lớn? Kiểu đơn của Hằng đại nhân ấy? Cô lập tức mở màn hình ra kiểm tra, không thấy đơn thuê nào dành cho bọn mình cả... Chẳng lẽ Hằng đại nhân chỉ đặt đơn cho lũ nhóc đó, mà không có phần bọn mình sao? Ariel không bình tĩnh nổi, ngừng lau kiếm, len lén đi ra xa vài bước, dỏng tai nghe ngóng xem bên kia nói gì. Âm thanh phía xa lẫn lộn tiếng thét, tiếng cười, hỗn loạn nghe không rõ, chỉ biết rằng bên đó đang vui sướng đến phát rồ. Ngược lại, tiếng xương khớp của con ngựa bên cạnh cọ vào nhau, lách cách càng lúc càng rõ, thật là ồn ào. Cô khẽ vỗ con ngựa xương bên cạnh, nói: “Yên nào.”
Con ngựa vừa rồi còn há miệng nhai cỏ ảo dưới đất bèn ngậm miệng lại, vẻ mặt đầy u oán nhìn chủ nhân, ngọn lửa linh hồn trong hốc mắt lay động. Nó không ăn được thì liếm vài cái cũng không cho sao? Ariel liếc con ngựa xương bên cạnh với vẻ chán ghét. Con ngựa đã thành bộ xương mà vẫn không quên gặm cỏ, nhưng nó chỉ là một con ngựa xương, làm sao ăn nổi cỏ xanh, thế mà còn dùng linh lực hóa thành cái lưỡi ra sức đánh vào đám cỏ dưới đất. Một con ngựa ngay cả việc để lại chút nước bọt cho đám cỏ cũng không làm được, thì còn làm được gì.
Nghe một hồi, cuối cùng cô cũng nghe rõ đại khái: hình như bên kia đang ăn mừng vì Hằng đại nhân chỉ đích danh thuê họ. Nghe đến đây, cô vén rèm lều gỗ, gọi em trai: “Allen, mau ra đây!”
Trong lều gỗ, một người đàn ông đang ngồi may quần áo, một tay cầm kim chỉ, một tay cầm vải, nghe vậy ngẩng đầu lên, gương mặt tuấn tú đầy vẻ khó hiểu: “Chị, gọi em làm gì?” Cậu nghiến răng, cố kìm cơn bực bội: “Chẳng phải đã nói với chị rất nhiều lần rồi sao? Lúc em may đồ thì đừng làm phiền em. Cứ thế này em may không được đẹp đâu.”
Người chị lúc này đã bước tới trước mặt em trai, giật phăng tấm vải may dở: “Ôi chao, em ơi, có việc quan trọng hơn may đồ nhiều. Bọn Quỷ Oa Oa nhận được đơn lớn rồi, mau ra xem cùng chị, xem có thể đi ké được không. Đi muộn là bọn họ đi hết đấy.”
Thần Quốc Hắc Ám Vô Tận. Bọn Quỷ Oa Oa kéo nhau tụ tập lại, bắt đầu báo số. Đây là vùng đồng bằng bên ngoài vòng hai của Thần Quốc Hắc Ám. Vì là lãnh địa vừa được thần minh mở rộng, nơi này không có nhiều dấu vết sinh hoạt của tinh linh. Chỉ có những khóm Nấm Huỳnh Quang mới mọc khắp nơi, cùng với Đảo Mặt Trăng nơi chân trời, tỏa sáng giao hòa. Có một nét lãng mạn khó tả.
Tô Tử Hàm đứng dưới ánh trăng, trên đầu là Thần Hoàn, mái tóc ngắn màu bạc trắng ngang vai tỏa ra ánh sáng nhạt, kết hợp với bộ váy trắng trên người, trông cô chẳng có chút khí thế nào của một vị thần hắc ám, ngược lại còn giống thần minh quang minh hơn...
Tô Tử Hàm cũng không rõ vì sao, sau khi tiến vào Thần Quốc, cô dung hợp với phân thân hai chiều của mình, mái tóc vốn đen nhánh biến thành màu bạc trắng, khí chất cũng thêm chút lạnh nhạt mang màu sắc thần tính. Hoàn toàn khác với ấn tượng của cô về thần hắc ám. Cô hỏi Lam Lam, Lam Lam kiểm tra hệ thống xong thì trả lời rằng đây là hiện tượng khi Thần Lực tinh khiết đến mức cực hạn. Bóng tối đến cùng cực chính là sẽ phát sáng. Bảo cô không cần lo lắng.
Bọn Quỷ Oa Oa lần lượt báo số trước mặt thiếu nữ: “1, 2, 3... 22, 25, 24... 17...” Khóe miệng Tô Tử Hàm co giật dữ dội nhưng cô nhịn lại. Cô sợ nếu mình nói ra bọn họ đếm sai sẽ làm tổn thương lòng tự trọng của mấy đứa nhỏ, rồi kế hoạch thu phục của cô tan tành. Đây là lần đầu tiên họ gặp mặt trong cùng một không gian, ấn tượng đầu tiên rất quan trọng với cả hai phía.
Con Quỷ Oa Oa cuối cùng báo ra con số “8”. Alice đứng ra, nói: “Tộc Quỷ Oa Oa, tổng cộng 8 vị.”
Nói đến đây, cô cũng nhận ra có gì đó sai sai, không kìm được thốt lên một tiếng “Ơ?” Cô ngờ vực nhìn đám tộc nhân đang đứng xiêu vẹo thành một hàng. Sao lại là 8 được chứ? Kết quả khác hẳn so với lần trước là 26! “Chúng ta không chỉ có 8 đâu.” Cô tự lẩm bẩm.
“Xin lỗi, thần minh đại nhân.” Alice ngại ngùng cười, vết sẹo trên mặt hơi biến dạng theo nụ cười. Cô quay người nhìn một hàng Quỷ Oa Oa, làm khẩu hình miệng: (Tất cả nghiêm túc lên!)
Quay lưng về phía thần minh đại nhân, vẻ mặt Alice trông dữ tợn đến đáng sợ. Bọn quỷ nếu không vì nể nang hình tượng trước mặt thần minh đại nhân thì nhất định đã sợ tới mức tan tác đội ngũ, chạy tán loạn.
“Toàn thể chú ý, chuẩn bị, bắt đầu!” “Bắt đầu báo số lại, 1!”
“1, 2, 3... 7, 6, 7... 34.” “Tổng cộng 34 vị, Hằng đại nhân, Quỷ Oa Oa đã tề tựu đông đủ!”
Trên ngọn núi của vòng hai, từng đám tiểu tinh linh chen chúc nhau nhìn xuống loài mới kỳ lạ dưới chân núi. Theo lời thần minh đại nhân, đây là những người bạn được thuê đến để bảo vệ họ, tộc Quỷ Oa Oa – họ có thể thay các tiểu tinh linh chiến đấu chống lại lũ quái vật Hư Không xấu xa, bảo vệ Thần Quốc. Hằng đại nhân thuê họ ba năm và cho họ sống ở khu vực bên ngoài vòng hai. Các tiểu tinh linh tí hon hễ có chút thời gian rảnh là đều kéo lên ngọn núi vòng hai mới nhô lên để xem náo nhiệt.
Dưới chân núi vòng hai. Nhóm chủng tộc có tên gọi Quỷ Oa Oa kia – họ lơ lửng nhẹ như những cái bóng trong suốt, khí thế rất mạnh mẽ, toàn thân tràn đầy linh lực hắc ám dồi dào. Bọn Quỷ Oa Oa từ cổng truyền tống chui ra là lập tức xếp hàng báo số. Nhưng rất rõ ràng, lần đầu báo sai số, đến lần thứ hai hình như vẫn đếm không rõ. Không ít tiểu tinh linh bắt đầu đếm theo, muốn xem rốt cuộc có bao nhiêu Quỷ Oa Oa.
Bạch Nhĩ Đóa, để tiện đếm quỷ, duỗi cả bốn chân ra, nằm lăn ra đất, bụng hướng lên trời, bắt đầu đếm đầu quỷ: “34, 35, 36... 41.”
Hắc Bạch Hoa cùng đám tiểu tinh linh tí hon cười rộ, cười nhạo đám quỷ đếm mãi không ra mà còn ra vẻ ta đây. Bạch Nhĩ Đóa chợt quên mất mình đã đếm đến đâu: “Bốn mươi mấy, bốn mươi mấy nhỉ?”
Đúng lúc Hắc Bạch Hoa lướt ngang qua trước mặt: “Hắc Bạch Hoa, mày ngứa da rồi đúng không, lại muốn ăn đòn à?”
“Bạch Nhĩ Đóa, ở đây có bao nhiêu tiểu tinh linh, mày đếm không ra số, sao lại đổ lên đầu tao chứ?”
“Tổng cộng 42 vị.” “Không tin thì mày tự đếm lại đi.”
