Chương 67: Liễu Liễu đại nhân thật sự quá lợi hại
Ái Lili nhéo chị mình một cái.
“Chị Alice, là quái vật Hư Không xâm lấn, chúng ta phải bắt tay vào việc thôi.”
“Trên cây kia là Hắc Bạch Hoa và bạn của nó. May mà Liễu Liễu đại nhân phản ứng nhanh, kịp thời cứu được chúng.”
Ái Lili vừa nói vừa mừng rỡ.
Không cần Ái Lili nhắc, Alice cũng nhanh chóng phản ứng lại.
Cần nhanh chóng tổ chức phản kích.
Hư Không xâm lấn là chuyện thường gặp ở mọi thế giới.
Bao gồm cả thế giới của Chủ Thần hệ thống mà họ đang sống, thỉnh thoảng cũng xảy ra tình trạng như vậy.
Sinh vật Hư Không sống sâu trong Hư Không, lúc nào cũng lượn lờ tìm kiếm hơi thở của Thần Quốc, hễ tìm thấy là chui vào săn mồi.
Dù thành lũy Thần Quốc có kiên cố đến đâu cũng có chỗ sơ hở.
Chỉ cần một con sinh vật Hư Không lang thang nào đó tình cờ phát hiện ra chỗ sơ hở, nó sẽ phá vỡ thành lũy Thần Quốc, xâm nhập Thần Giới, tạo nên một cuộc xâm lấn Hư Không.
Về mặt xác suất, đây là điều khó tránh khỏi.
Giới vực Thần Quốc mỗi phút mỗi giây đều ít nhiều bị Hư Không tấn công, thỉnh thoảng có chỗ nào đó thủng ra, tạo thành lỗ hổng không gian, cũng là hiện tượng bình thường.
Dù sống ở đâu, giúp thần minh chống lại quái vật Hư Không, bảo vệ Thần Quốc, đều là trách nhiệm của thần dân sống trong thế giới.
Chỉ cần cầm cự được đến khi thần minh trở về, giết sạch quái vật Hư Không, nhiệm vụ của tộc nhân coi như xong.
Huống chi, Hằng đại nhân thuê tộc Quỷ Oa Oa chủ yếu là để phòng chống xâm lấn Hư Không, bây giờ đến lúc bọn họ phải chiến đấu.
Gương mặt đang đùa cợt của Alice lập tức nghiêm lại.
“Lập đội, bắt đầu chiến đấu, giúp Liễu Liễu đại nhân chặn giữ phòng tuyến.”
“Ái Lili, em dẫn một tiểu đội đi theo Linh Bì Bì đại nhân, mau về Tinh Linh Thành, thông báo cho các tiểu tinh linh dưới cấp 6 tìm chỗ trú ẩn và bảo vệ an toàn.”
“Số Quỷ Oa Oa còn lại, theo tôi, đi cùng Liễu đại nhân, giữ vững phòng tuyến, chờ thần minh đại nhân trở về.”
Vừa ra lệnh xong, Alice lao lên.
Phải nhanh lên mới được, chậm thêm chút nữa là Liễu đại nhân sẽ giết sạch lũ sinh vật Hư Không trước mắt mất.
…
Liễu Liễu giết rất đã, vừa giết vừa ăn, khoái trá vô cùng.
Càng ăn, động tác của nàng càng nhanh nhẹn, tốc độ càng lúc càng nhanh.
Vô số quái vật Hư Không chết queo trước mặt nàng.
Chiến tuyến không ngừng được đẩy lên, chẳng bao lâu Liễu Liễu đã tiến sát tới biên giới Thần Quốc, nơi có lỗ thủng.
Sau khi nhận được Thần Tệ của thần minh, Liễu Liễu cảm thấy mình đã lớn hơn, có thể làm được nhiều việc hơn.
Liễu Liễu không có khái niệm gì về thực lực. Nàng chỉ nghe sinh vật bán trong suốt kia nói nàng có tu vi Bán Thần đỉnh cấp, là nửa bước thần minh, nhưng nàng chẳng hiểu gì.
Nàng chỉ biết mình là một cây Liễu Huỳnh Quang đói khát, từ khi giác tỉnh linh trí đã luôn bị cơn đói bám theo, kiểu sắp đói đến ngất.
Nàng cần săn mồi.
Trước mắt có bao nhiêu là thức ăn!
Hắc Bạch Hoa đứng yên trên cây.
Ban đầu Hắc Bạch Hoa còn sợ, sau khi thấy sự cường đại của cây liễu, dần dần yên tâm hơn.
Vị Liễu đại nhân này có hơi thở của thần minh đại nhân trên người, rất mạnh mẽ, khiến người ta yên lòng.
Khi nó liều mạng chạy đi cầu cứu, nó gặp được vị tinh linh đại nhân này. Vị tinh linh đại nhân có bộ dạng mà nó chưa từng thấy, nhưng ngài đã cứu nó.
Vị tinh linh đại nhân hóa thành dáng cây liễu, hóa ra là một vị Liễu Huỳnh Quang đại nhân đã có linh trí.
Nó ôm Bạch Nhĩ Đóa ngồi chắc trên cành cây, chờ khi nỗi sợ lắng xuống, quen với vị cay nồng trước mặt, cơn hắt hơi cũng ngừng, nó trở nên yên lặng.
Nó ngồi trong chiếc giỏ nhỏ do cành liễu của Liễu đại nhân đan cho hai đứa, trong giỏ còn để hai con cá to bằng nửa tiểu tinh linh mini.
Là ngài thuận tay ném sang lúc đang giết quái vật Hư Không.
“Ăn đi, tốt cho vết thương.”
Liễu đại nhân tiện miệng nói với nó trong lúc bận rộn.
Hắc Bạch Hoa cau mày. Trong đầu nó, những cuốn sách trong Thư Viện nói quái vật Hư Không có độc, chạm phải khí tức Hư Không sẽ tê đau toàn thân; tất cả những thông tin đó đang mâu thuẫn gay gắt với tình cảnh trước mắt.
Nhìn Bạch Nhĩ Đóa có vết thương ở mông, càng ngày càng yếu ớt, nó quyết định nghe lời Liễu đại nhân, ăn thử thứ này.
Nếu không trị liệu, cứ thế này mãi, Bạch Nhĩ Đóa sẽ chết mất.
Nó cắn răng ăn một miếng, coi như thử nghiệm cho Bạch Nhĩ Đóa trước.
Thịt cá vừa vào miệng, Hắc Bạch Hoa lập tức bị cay đến ứa nước mắt. Cay quá, chua quá! Một tiểu tinh linh chưa từng đụng đến thức ăn cay nồng như vậy cảm thấy mình như đang uống thuốc độc.
Mang tâm trạng như vậy, nó vẫn nhai, nhai mãi.
Thịt cá tỏa ra một vị tươi ngon khó tả.
Hu hu hu.
Nước mắt lẫn vào thức ăn, cùng nuốt xuống bụng.
Ngon quá.
Thịt cá vào bụng, một luồng sức mạnh kỳ lạ tràn ngập cơ thể. Nó khác linh khí, nhưng lại đạt được hiệu quả tương tự.
Hắc Bạch Hoa nhận ra loại sinh vật này mình ăn vào có thể tiêu hóa, chuyển hóa thành năng lượng, bổ sung năng lượng tốt hơn cả thức ăn.
Hắc Bạch Hoa hiểu ra, xé một miếng thịt, nhai nát rồi đút vào miệng Bạch Nhĩ Đóa đang yếu ớt.
“Ưm…”
Bạch Nhĩ Đóa yếu ớt kêu lên một tiếng, rõ ràng bị thịt cá vừa cay vừa chua kích thích không chịu nổi.
“Bạch Nhĩ Đóa, ăn nhanh đi, ăn nhanh đi. Hít hà, hít hà.”
“Ăn vào có thể chữa được vết thương trên mông cậu.”
Hắc Bạch Hoa từng chút một đút cho Bạch Nhĩ Đóa ăn.
Càng ăn, hai tiểu tinh linh mini dường như có chút thay đổi khác lạ.
❀
Cuộc chiến sắp kết thúc.
Trận pháp trên mặt đất đã bị phá hủy gần hết. Vị Ngoại Thần bị Tô Tử Hàm dùng một chuỗi chiêu thức làm trọng thương, chỉ bật dậy được một chút rồi nhanh chóng xẹp xuống, Thần Lực không đủ.
Thần Cách của vị thần minh đối diện đã bị lấy ra, Thần Khu đổ xuống.
Tất cả nỗ lực của hắn chỉ đổi lấy việc áp sát được Tô Tử Hàm, khiến cô lấy Thần Hạch dễ dàng hơn, còn hắn thì không làm cô bị thương một chút nào.
“Ngươi, ngươi, ngươi là Hắc Ám Thần.”
“Sao có thể?”
Trước khi chết, hắn vẫn nhìn Tô Tử Hàm với vẻ không thể tin nổi và nói ra câu đó.
Tô Tử Hàm cũng chẳng hiểu hắn đang kinh ngạc chuyện gì.
Cô là Hắc Ám Thần thì có gì mà phải kinh ngạc chứ?
Tộc nhân của cô toàn là chủng tộc hắc ám, có gì mà lạ.
Tay Tô Tử Hàm nắm chặt Thần Cách đang phát sáng. Thần Cách chi chít vết nứt, tỏa ra sức mạnh ánh sáng nồng đậm, trông vừa thuần khiết vừa lương thiện.
Thú vị thật, chẳng khớp chút nào với những việc vị thần minh này đã làm.
Cô vỗ nhẹ trợ lý hệ thống, gọi Lam Lam.
Trước mặt hiện ra một vòng hào quang, mép vòng hào quang có dòng sáng bảy màu chảy động.
Bên trong vòng hào quang lơ lửng mấy chữ Hán.
Hệ Thống Xử Lý.
Cô ném Thần Cách cùng với Thần Khu của Ngoại Thần, tất cả vào vòng hào quang.
Thần Cách lấy ra không trọn vẹn, hơi vỡ, dùng để xây dựng nông trại không được, vẫn là để hệ thống xử lý thành Thần Tệ thì hơn.
Theo đó, Tô Tử Hàm ném thi thể Ngoại Thần xuống.
Tiếp đó, vòng hào quang không ngừng mở rộng. Quầng sáng của Hệ Thống Xử Lý đang hấp thu Thần Lực của Ngoại Thần, chiếm lấy thần vực của hắn, giúp Tô Tử Hàm chuyển hóa thành chiến lợi phẩm.
Lúc này, hệ thống gửi đến một thông báo chúc mừng.
Tô Tử Hàm tròn mắt nhìn theo.
