Chương 74: Những tiểu tinh linh sắc màu
“Không cần biến nhỏ cũng có thể về nhà với tôi, Thần Quốc của tôi khá rộng.” Tô Tử Hàm nói.
Khoảnh khắc ấy, Tô Tử Hàm còn tưởng hai người kia biến nhỏ là để tiện vào Thần Quốc của mình hơn. Hai người này cũng thật là chu đáo.
Vì thần minh vừa thức tỉnh thường có diện tích Thần Quốc khác nhau. Kiểu như Thần Quốc mấy nghìn mét vuông của Tô Tử Hàm ở kiếp trước, biến nhỏ rồi về đúng là tiện hơn.
Cặp song sinh nhìn nhau một cái, rồi đồng thanh nói với Tô Tử Hàm:
“Thưa thần minh đại nhân, chúng tôi thích bộ dạng này, nó khiến chúng tôi cảm thấy thư giãn hơn.”
Nhưng rõ ràng họ không hề nghĩ như vậy.
Dưới tác dụng của thần thuật Tâm Linh Cảm Giác, Tô Tử Hàm nhìn thấy những bong bóng suy nghĩ không ngừng hiện lên trên đầu hai người. Trong lòng nghĩ một đằng, ngoài miệng nói một nẻo.
“Mình biến thành bé xíu rồi, không biết thần minh đại nhân có nhìn mình nhiều hơn không.”
“Mình như vậy có đáng yêu hơn không nhỉ? He he, nếu được đại nhân ôm vào lòng như con nhân ngư nhỏ thì thích biết mấy.”
“Thần minh đại nhân đang nhìn mình kìa! Em trai ơi, kích động quá, kích động quá!”
“Giá mà được thần minh đại nhân ôm vào lòng.”
Tô Tử Hàm sững người, tay ôm con nhân ngư nhỏ khẽ run lên.
Thật ra cô không cố ý nghe lòng hai người họ, chỉ là vừa động niệm, thần thuật Tâm Linh Cảm Giác này liền tự phát động.
Giờ khắc này, ngay cả ngọn gió lạnh lẽo của Đảo Hắc Ám dường như cũng trở nên dịu dàng, thổi khiến sống lưng Tô Tử Hàm khẽ ấm lên.
Xem ra bọn họ phải có độ hảo cảm với cô rất cao mới làm như vậy.
Cả hai đều hâm mộ con nhân ngư nhỏ nên mới biến thành thế này. Vì con nhân ngư nhỏ rất đáng yêu, có thể được cô ôm trong lòng.
Cô cúi đầu nhìn con nhân ngư nhỏ trong lòng. Sau khi hệ thống cải tạo, nó trông rất giống một đứa trẻ, ôm trong lòng chẳng thấy nặng nề chút nào.
Nhưng với cặp Hắc Ám Kỵ Sĩ, dù hai người giờ đã bé xíu, ấn tượng khắc sâu trong đầu cô vẫn là hình ảnh vừa ngầu vừa phong độ của họ. Bọn họ vốn to cao, là một cặp kỵ sĩ song sinh oai phong phóng khoáng, vậy mà vì muốn được cô chú ý, lại sẵn lòng biến thành bé xíu...
Có lẽ đặt mình vào góc nhìn của họ, chuyện này cũng chẳng có gì khác. Con nhân ngư nhỏ trước kia cũng có dáng vẻ to lớn, biến nhỏ rồi mới được cô ôm vào lòng. Thử nghĩ xem, nếu họ cũng biến nhỏ, chẳng phải cũng sẽ được ôm sao?
Vậy tại sao cô lại ôm con nhân ngư nhỏ này nhỉ? Tô Tử Hàm tự hỏi vì sao mình đột nhiên thoải mái đến mức ôm một nhóc con mới quen vào lòng.
Cuối cùng cô phân tích, có lẽ vì nó đáng yêu, có lẽ vì Thần Ấn của cô in lên Thần Cách của nó, có thể hoàn toàn kiểm soát nó, nên mang lại cảm giác an toàn.
Tô Tử Hàm buông tay, đặt con nhân ngư nhỏ xuống đất.
“Tiểu Kỳ, tự đi đi.”
Thần minh cần giữ khoảng cách với tộc nhân. Mãi chiều chuộng chỉ khiến chúng sinh hư. Phải đối xử công bằng mới được. Đều là tộc nhân đã chọn đi theo cô, cô không thể ôm cả ba cùng lúc, nên đành đặt đứa đang ôm xuống. Đạo lý này Tô Tử Hàm hiểu rõ.
Rồi cô nhìn các Hắc Ám Kỵ Sĩ, làm như vô tình nói: “Tôi thích bộ dạng ban đầu của hai người. Tộc nhân của tôi, bộ dạng chân thật nhất vốn đã rất ngầu rồi.”
Cô một mình bước đi phía trước nhất. Bóng tối vô tận gần như nuốt trọn bóng dáng cô.
Con nhân ngư nhỏ nhăn khuôn mặt nhỏ lại, nụ cười biến mất, quay đầu nhìn hai Hắc Ám Kỵ Sĩ một cái. Vẻ mặt hoạt bát biến mất, thay vào đó là vẻ lạnh nhạt, giá băng.
“Đồ bắt chước.” Nó nhép miệng.
“Lũ xương khô ngu ngốc, cạnh tranh nhau thì chẳng ai được lợi đâu.”
Nó giơ tay lên, giơ ngón tay giữa về phía hai người, ánh mắt đầy khinh bỉ.
Con nhân ngư nhỏ đến cả bản thân kiếp trước của mình còn thấy ngu ngốc, đương nhiên chẳng cho hai bộ xương khô kia sắc mặt tốt.
Cặp song sinh Hắc Ám Kỵ Sĩ không biết nói Thần Ngữ, không hiểu con nhân ngư nhỏ đang nói gì. Nhưng nhìn vẻ mặt nhăn nhó cùng ánh mắt và động tác tay của nó, cũng biết thứ này chẳng nói gì hay ho. Đồ nhóc con, nhìn thì đáng yêu, thực ra tính cách xấu xa, sau lưng thần minh đại nhân còn có hai bộ mặt. Chờ vào Thần Quốc rồi, nhất định phải mách với Hằng đại nhân.
Ariel, chị gái trong cặp song sinh Hắc Ám Kỵ Sĩ, nghiến răng nghiến lợi. Allen, em trai đã khôi phục nguyên hình, trông có vẻ đăm chiêu, gương mặt tuấn tú không biết đang nghĩ gì.
Mọi người cùng trở về Thần Quốc, băng qua trận pháp truyền tống của Thần Đài Chiến Tranh. Tại Thần Điện của Thần Quốc, ánh đỏ tan đi, cánh cửa lớn mở ra.
Một đám tiểu tinh linh đã đợi sẵn trước cửa Thần Điện từ lâu. Khi Thần Điện vang lên tiếng báo thần minh trở về, chuông lớn của Tinh Linh Thành liên tiếp vang lên bảy tiếng, chúc mừng sự trở về của thần minh đại nhân.
Bạch Nhĩ Đóa đánh chuông đến hoa mắt chóng mặt, lớp phấn huỳnh quang trên người nhấp nhô từng lớp sóng. Đánh xong, nó phóng vụt về phía núi, mong được gặp thần minh đại nhân sớm nhất.
Cánh cửa lớn của Thần Điện từ từ mở ra, Tô Tử Hàm bước ra, trước mắt là các tiểu tinh linh xếp hàng hoan nghênh, hô vang khẩu hiệu:
“Vầng trăng sáng tỏ, vầng trăng mênh mang, hết thảy Linh Linh chúng tôi, đời đời theo thần minh. Thần minh đại nhân, thắng trận trở về, thắng! Thắng! Thắng! Thắng!”
Một khung cảnh chúc mừng náo nhiệt khiến Tử Vong Kỵ Sĩ và con nhân ngư nhỏ vô cùng chấn động.
Đây chính là Thần Quốc của thần minh đại nhân sao? Cảnh tượng thật choáng ngợp, tín ngưỡng thật cao cả, nhiều thật... Ơ, toàn là mấy cục tròn vo đang nhảy nhót.
Quả không hổ là Hằng đại nhân, tộc nhân trong Thần Quốc đều trông thật độc lạ.
Lòng hai người Hắc Ám Kỵ Sĩ chợt lạnh xuống. Đám tộc nhân này một đứa còn đáng yêu hơn một đứa. Ariel vừa dấy lên ý định tranh sủng, lòng đã vỡ tan thành tám mảnh, cảm giác như đang đứng giữa cơn gió lạnh, toàn thân băng giá. Hai người họ thật sự có thể dựa vào việc biến thành bé xíu để nhận được nhiều sự chú ý hơn từ thần minh đại nhân sao?
Chớp mắt cái, thần minh đại nhân đã biến mất. Khi họ nhìn lại bóng dáng, cô đã lẫn vào đám tiểu tinh linh, ôm đứa này hôn đứa kia, khiến quảng trường trung tâm Thần Điện bị vây kín.
Các tiểu tinh linh nhảy nhót, reo hò, ai nấy đều vui mừng vì thần minh trở về. Không một Linh Linh nào để ý rằng lần này thần minh đại nhân trở về, Thần Điện không nhả ra thứ gì, ngài chỉ mang về ba sinh vật kỳ hình quái dạng. Những chuyện đó đều chẳng vui bằng được gặp lại thần minh đại nhân. Thần minh đại nhân mỗi lần đi là đi rất lâu, lâu đến mức các tiểu tinh linh không đứa nào là không nhớ. Mọi người thổ lộ nỗi nhớ nhung, dâng hiến tín ngưỡng.
Con nhân ngư nhỏ dùng Thần Lực lơ lửng giữa không trung, quẫy đuôi cá, cắn chặt chiếc khăn tay nhỏ, đôi mắt ngấn lệ, muốn rơi mà chưa rơi. Những rặng cây phát sáng bên ngoài Thần Điện phản chiếu giọt lệ long lanh nơi khóe mắt nó. Giọt lệ như viên trân châu nhỏ còn chưa kịp rơi xuống đã tỏa sáng rồi.
Mẫu Thần đại nhân, thần minh tỷ tỷ đại nhân, chủ nhân, hu hu hu...
Cái cảm giác còn chưa bắt đầu đã thất sủng này thì biết làm sao đây?
Tín ngưỡng giờ khắc này dâng trào, không ngừng cuộn sóng.
Khi ôm ấp vuốt ve các tiểu tinh linh, Tô Tử Hàm phát hiện đám tiểu tinh linh của cô dường như có màu sắc phong phú hơn hẳn. Trước đây chỉ là sự kết hợp của trắng, đen, xám, giờ có thêm khá nhiều màu sắc sặc sỡ, còn mang theo những hương thơm khác nhau. Chạm vào còn phát sáng, phản chiếu ánh sáng long lanh. Sờ vào thích thật, màu sắc đẹp, giọng nói ngọt ngào. Thật sự càng ngày càng thích những nhóc con này.
Cảm nhận được sự vui mừng của thần minh đại nhân, các tiểu tinh linh càng thêm phấn khích.
Trước đó Tô Tử Hàm chỉ thấy một nhóc con toàn thân phủ đầy phấn huỳnh quang, hình như tên là Bạch Nhĩ Đóa. Còn bây giờ hầu hết đều là những tiểu tinh linh phát quang đủ màu sắc. Dù to hay nhỏ, cao hay thấp, mập hay gầy, ai ai cũng đều có thêm chút màu sắc huỳnh quang trên người. Chẳng lẽ giờ các tiểu tinh linh đang chuộng một loại sơn phát quang nào đó à?
Thật đáng yêu quá đi.
“Bì Bì, em là Bì Bì đúng không?” Tô Tử Hàm đột nhiên lên tiếng, kinh ngạc nhìn một nhóc to xác.
