Chương 87: Vị thần minh được nhiệt tình tiếp đãi
Loại thức ăn cấp thần này, các tiểu tinh linh ăn ít thì cũng không sao.
Lúc này, Hắc Bạch Hoa mở vung nồi, dùng thìa lớn đảo qua đảo lại nguyên liệu, để món hầm sền sệt được trộn đều.
Giờ nước sốt trong nồi còn lại không nhiều.
Mấy chiếc bánh bột phồng xốp, được hơi nước trong nồi làm chín, vàng ươm dính quanh thành nồi. Phần đáy vài chiếc bánh hút nước sốt, chuyển màu nâu sẫm, hơi cháy nhẹ.
Tô Tử Hàm đứng xa nhìn lại, lúc này mới chú ý nguồn gốc của hương thơm.
Thì ra các tiểu tinh linh đang làm món gà hầm và bánh hấp.
Mặc dù nhìn đều là phiên bản mini, nhưng cách làm trông rất bài bản, chính tông.
Lúc này, Hắc Bạch Hoa đặt thìa bên nồi, đi vào nhà của Bạch Nhĩ Đóa, tìm một cái mâm gỗ, đội trên đầu bưng tới.
Cẩn thận xắn từng chiếc bánh xuống, đặt vào mâm gỗ, Hắc Bạch Hoa bưng bánh tới.
“Thần minh đại nhân, đã để ngài đợi lâu, thức ăn sắp ra nồi rồi ạ.”
Tô Tử Hàm vừa tách hạt ngô, vừa bảo các tiểu tinh linh đừng vội, cứ từ từ.
Dưới sự cổ vũ của thần minh đại nhân, Hắc Bạch Hoa cảm thấy cả người có sức trâu dùng mãi không hết.
Nếu không phải vì vấn đề thời gian, nó hận không thể lập tức bay vèo ba nghìn mét, đi mua nguyên liệu lần nữa, hầm thêm một nồi lớn như vậy.
Nó quay lại bên nồi, khom người xuống, thổi mấy hơi để ngọn lửa cháy nhanh hơn, thế lửa mạnh hơn.
Khi đun lửa lớn để cô nước sốt, nó bỏ mấy quả ớt chuông đã rửa sạch, thái nhỏ từ trước vào.
Thực ra công thức ghi là khi đun lửa lớn cô nước sốt, cho chút ớt xanh, tỏi băm hoặc hành lá.
Nhưng cửa hàng nguyên liệu không có tỏi và ớt xanh, nó mua được ớt chuông để thay thế.
Cũng không biết có ảnh hưởng đến hương vị không.
Tìm một cái chậu gỗ lớn, múc món hầm đã hoàn thành vào.
Chẳng bao lâu, một chậu thức ăn hầm bốc hơi nghi ngút được bưng lên bàn.
Hắc Bạch Hoa vừa cọ nồi vừa gọi:
“Bạch Nhĩ Đóa.”
Hắc Bạch Hoa gọi một tiếng.
“Về rồi đây.”
Dưới chân nó hiện ra một trận truyền tống, một bóng dáng hiện ra, chính là Bạch Nhĩ Đóa vừa nãy ra cửa không thấy bóng dáng.
Tô Tử Hàm thấy vậy, tay đang tách hạt ngô chợt khựng lại một nhịp.
Không ngờ tới, lần đầu tiên sử dụng kỹ năng của Tinh Linh Đồng Tâm lại là đi ra ngoài mua đồ.
Nhưng nghĩ lại, hình như cũng rất tiện lợi.
Cảm nhận sự rung động trong không khí, Tô Tử Hàm có vẻ đăm chiêu, nắm bắt tia linh quang lóe lên này, bắt đầu suy nghĩ.
【Phát hiện người chơi tiến vào trạng thái lĩnh ngộ, cảm nhận được sự vận dụng pháp tắc không gian, đang học tập.】
Lúc này trên đầu Bạch Nhĩ Đóa đang đội ba cái giỏ.
Hai tiểu tinh linh chú ý, thần minh đại nhân cố tình chậm tốc độ tách ngô.
Thần minh đại nhân nhìn bắp ngô trong tay, có vẻ rất chuyên tâm, thong thả tách từng hạt, như đang giết thời gian trong lúc chờ đợi.
Nhận ra điều này, hai tinh linh tăng nhanh động tác.
Bạch Nhĩ Đóa lần lượt đặt từng giỏ xuống.
Nó xách một cái giỏ, bên trong đựng đĩa pha lê mới mua, bát pha lê, cốc pha lê, đũa pha lê và một mảnh vải bông trắng tinh.
Trong ba bộ bát đũa, có một bộ cỡ rất lớn.
Hai bộ còn lại nhỏ xinh, tí hon.
Bạch Nhĩ Đóa giao các giỏ còn lại cho Hắc Bạch Hoa, tự chạy đến chỗ vòi nước, mở vòi, xả nước sạch, bắt đầu rửa bộ đồ ăn mới mua.
Hắc Bạch Hoa mở hai giỏ còn lại, bên trong đều là thức ăn vừa nãy Bạch Nhĩ Đóa ra ngoài mua.
Nó lấy ra mười cái bánh hoa, mười cái bánh bao nhân thịt, cả một quả bí ngô khổng lồ nướng, bày ra đĩa cho ngay ngắn.
Lúc này Bạch Nhĩ Đóa đã rửa xong bát đũa, dùng vải bông sạch lau khô nước, bày lên mặt bàn.
Hắc Bạch Hoa bày thức ăn đã xếp đĩa lên bàn.
Cả cái bàn chật cứng đến mức không thể tả.
Hắc Bạch Hoa nhìn Bạch Nhĩ Đóa, Bạch Nhĩ Đóa gõ nhẹ đầu, dưới chân ánh sáng loáng lên rồi cả người biến mất.
Một phút sau, Bạch Nhĩ Đóa đội trên đầu một chiếc bàn gỗ xuất hiện, rửa rửa lau lau.
Ghép hai chiếc bàn lại với nhau, rộng hơn hẳn.
Lúc này Hắc Bạch Hoa đã mở một hũ nước ép trái cây siêu to, bưng lên bàn.
【Chúc mừng thần minh【Hằng】lĩnh ngộ Thần Thuật, Không Gian Chuyển Dịch LV1.】
Không Gian Chuyển Dịch LV1: Tiêu hao một lượng Thần Lực nhất định, có thể dịch chuyển vị trí trong một không gian ổn định.
Sau khi thoát khỏi cảm giác huyền diệu này, Tô Tử Hàm nhìn thấy tấm màn sáng trước mặt.
Thì ra đây là cảm giác học Thần Thuật, quan sát nhiều hiện tượng trên thế giới, dùng Thần Lực mô phỏng là có thể học được pháp thuật mới.
Lúc này, cô chú ý chiếc bàn trước mặt to hơn hẳn, trên bàn chất đầy thức ăn.
Ngoài món gà hầm hôm nay của các tiểu tinh linh, trên bàn có thêm rất nhiều món, có cả quả bí ngô lớn nướng nguyên quả, quả bí to hơn cả thân hai tiểu tinh linh cộng lại.
Có đủ loại bánh chất thành núi nhỏ.
Có hũ nước ép to gấp nhiều lần so với thân hình tiểu tinh linh.
Còn có mấy chiếc bánh bao tròn trịa, trong mắt cô nhìn cỡ chừng bánh bao nhỏ.
Trước mặt cô bày một bộ bát đũa to hơn nhiều so với của lũ tiểu tinh linh.
Hai tiểu tinh linh ngồi ở hai bên cạnh cô, trước mặt là bộ bát đũa cỡ chừng năm phân.
Rõ ràng cô đột nhiên tới, vậy mà hai tiểu gia hỏa này thật sự cân nhắc đến vóc dáng của cô, trong thời gian ngắn ngủi cố gắng chuẩn bị nhiều thức ăn nhất có thể, thành tâm mời cô cùng dùng bữa.
Tô Tử Hàm tách ngô đến cuối cùng, còn mấy hạt chưa tách xong.
Cô nhanh chóng tách nốt, đặt đĩa đựng hạt ngô vào giữa bàn.
Dùng thìa, múc cho mỗi tiểu tinh linh một thìa hạt ngô.
“Ăn cơm thôi.”
“Cụng ly nào.”
Những chiếc cốc đầy nước ép va vào nhau.
Vì tay ngắn, các tiểu tinh linh khó có thể tự cụng ly với nhau, nên Tô Tử Hàm đã cụng ly lần lượt với từng tiểu tinh linh.
Mọi người cùng nhau ăn uống.
Lo hai tiểu tinh linh ngại ngùng, Tô Tử Hàm nhờ cánh tay dài, gắp thức ăn cho hai tiểu tinh linh, đảm bảo để chúng ăn no trước.
Tiếp đó, Tô Tử Hàm nếm thử món ăn thường ngày của các tiểu tinh linh.
Nước ép có vị trái cây thoang thoảng, không ngọt không chua, hình như là nước ép pha rất nhiều nước, giống như nước trái cây thanh mát.
So với nước ép Linh Đại Phúc từng cung cấp, loại nước ép này nhạt hơn, nhưng Tô Tử Hàm cũng rất thích cảm giác này.
Thanh mát.
Mấy chiếc bánh nhỏ là bánh hoa, bên trong có nhân, nhân là cánh hoa và mứt trái cây, hương vị bình thường, không ngon bằng mấy chiếc bánh ngọt nhỏ Linh Đại Phúc từng tặng.
Cảm nhận một chút, là nguyên liệu cấp Linh.
Trong bột vỏ bánh, có trộn lẫn một ít nguyên liệu Thần Giai.
Bí ngô nướng, là vị vốn có của bí ngô, dẻo mềm thơm ngọt, hương vị không tệ, cũng là nguyên liệu cấp Linh.
Xem ra những tiểu tinh linh bình thường, nguyên liệu mua được đa số ở cấp Linh, thêm một chút nguyên liệu Thần Giai.
Ăn một miếng gà hầm do Hắc Bạch Hoa tự tay làm.
Chấm nước sốt ăn một chiếc bánh cỡ quân cờ tướng.
Tô Tử Hàm lập tức ngỡ ngàng.
Ngon quá.
Sự ngon miệng này, không phải là hương vị đạt đến cực hạn.
Mà là hương vị khiến cô cảm thấy hạnh phúc đến mức không gì thay thế được vào khoảnh khắc này.
Đây là một món ăn rất đời thường, dù ở nhà hay ra ngoài ăn, đều có thể thấy món gà hầm khoai tây gì đó.
Thế mà vào lúc này, ở trong Thần Quốc, bắt gặp hương vị quen thuộc này, thật sự khiến người ta cảm động.
“Thần minh đại nhân.”
