Chương 16: Sinh tồn trên biển (16)
Tô Miên nằm xuống chưa được bao lâu, bên cạnh liên tục có tiếng động. Cô mở mắt ra thì thấy hai bên trái phải của mình đã có thêm bốn chiếc ghế dài.
Người đến trước là Ngô Vũ, ôm một tấm chăn mỏng đi tới: "Bọn họ đều không tin tối nay có chuyện gì, dù sao tôi ngủ ở đâu cũng được, ở đây tạm một đêm cũng không sao."
Tiếp theo là Vương Lỗi và Viên Hồng, cuối cùng xuất hiện là Triệu Thiên, không biết cậu ta đến để hùa theo vui gì nữa.
Mấy người ăn ý đều bảo Tô Miên về phòng nghỉ ngơi, ở đây có họ là được rồi.
Nhưng Tô Miên vẫn từ chối, không phải là không tin tưởng họ, mà là cô hy vọng mình có thể giữ được điều kiện thoát thân tốt nhất cho bản thân trong lúc nguy hiểm, dù sao về phòng cô cũng ngủ không yên.
Ánh mắt liếc thấy Triệu Thiên cũng xách theo chiếc ba lô của mình đặt dưới chân.
Tô Miên hơi khựng lại, không nhịn được hỏi Ngô Vũ về vấn đề cất giữ vật tư.
"Cô yên tâm, cậu ta coi trọng vật tư hơn ai hết. Cô vừa nói có chuyện, cậu ta đã dẫn người đi thu dọn vật tư rồi."
Việc "thu dọn" mà Ngô Vũ nói là gom những vật tư trôi nổi lại với nhau để cố định, chuyển những thứ nặng hơn lên chiếc phao hơi mà họ tìm được, đồng thời gia cố thêm các phòng.
Như vậy, dù du thuyền có xảy ra chuyện, vật tư cũng sẽ không bị trôi đi, chỉ có điều cần phải lấy lại từ dưới nước là phiền phức nhất.
Lý Giang cũng tiếp lời: "Anh Tống cũng lo xảy ra chuyện, anh ấy là người hay lo. Lát nữa du thuyền sẽ di chuyển đến chỗ khác, tìm một thuyền trưởng tính toán xem nơi nào có thể giảm rủi ro nếu sóng thần lại ập đến."
Như để chứng minh lời nói của anh ta, Tô Miên cảm nhận được du thuyền đã chuyển động.
Còn có thể tính toán được nơi tránh sóng thần sao?
Xem ra du thuyền này có thể sống sót qua cơn sóng thần có lẽ không chỉ là may mắn.
Dù thật hay giả, câu nói này khiến lòng Tô Miên bình tĩnh hơn một chút.
Thời gian trôi qua, màn đêm buông xuống, trong khoảng thời gian đó biển vẫn yên ả.
Thỉnh thoảng có vài người chơi ra ngoài hít thở không khí, hút thuốc, nhìn thấy mấy người họ nằm thành một hàng thì cũng nói vài câu, đa số đều trêu chọc họ bỏ giường không ngủ lại ra đây chịu tội.
"Bọn họ biết gì, ngày ngày đánh đổi sinh mạng, hiếm khi có thời gian ngắm cảnh biển, đây là thú vui thanh nhã, ai bảo là chịu tội chứ."
Mấy người đều hùa theo.
Chỉ có Tô Miên tinh mắt nhìn thấy Ngô Vũ sau khi nói câu đó không lâu, đã xoa cánh tay dính nhớp vì gió biển rồi kéo chăn phủ kín hơn.
Đừng nói là thú vui thanh nhã, từ lúc nằm xuống, anh ta gần như nhắm mắt cả buổi, chẳng hề nhìn quanh lấy một cái.
Tô Miên không nhịn được khẽ nhếch môi.
Đêm trên biển thật tĩnh lặng, mặt nước dao động dễ khiến người ta buồn ngủ.
Tô Miên bị tiếng ngáy đánh thức mới nhận ra mình đã ngủ thiếp đi. Cô giơ tay lên xem đồng hồ, đã hai rưỡi sáng, thế mà cô ngủ mất nửa tiếng, không trách cô thấy thời gian trôi qua lâu.
Tuy nhiên, đám mây kia hình như lớn hơn lúc trước khi cô ngủ một chút.
Khoan đã, Tô Miên nheo mắt nhìn chằm chằm vào đám mây đen phía xa một lúc lâu, bỗng ngồi thẳng dậy, ánh mắt nghiêm túc.
"Sao vậy, Tô Miên?"
Triệu Thiên ở ngay bên cạnh Tô Miên, khi cô kéo ghế đã chạm vào cánh tay cậu. Cậu mở mắt ra thì thấy Tô Miên ánh mắt trầm trọng nhìn ra xa.
Nghĩ đến nhiệm vụ tối nay, cậu lập tức hết buồn ngủ, đi theo cô đến lan can nhìn ra ngoài.
Chỉ là nhìn thế nào cũng không thấy có gì bất thường.
Nhưng biểu cảm của Tô Miên nói cho cậu biết có gì đó không ổn.
Quả nhiên, một lát sau, Tô Miên đột nhiên lên tiếng: "Gọi họ dậy mau!"
Ngô Vũ và mấy người đã nghe thấy tiếng Tô Miên, không đợi Triệu Thiên nhìn, đều đã ngồi dậy.
Khác với Triệu Thiên, Ngô Vũ và những người khác đã trải qua nhiều lần tăng cường thân thể, thị giác và thính giác nhạy bén hơn.
Cũng quan sát một lúc, họ cũng phát hiện ra điều bất thường.
Ngô Vũ chạy ngay: "Tôi đi kéo chuông báo động, nửa đêm thế này nó cũng biết chọn thời điểm."
Những người khác rõ ràng không bình tĩnh như vậy, lần lượt đi thông báo cho những người khác ở cùng tầng.
Chưa đầy năm phút, những người chơi trên tầng thượng đều mang theo đồ đạc quan trọng ra sân thượng, và khi chuông báo động của du thuyền vang lên, cả con tàu bắt đầu náo loạn.
Loa phát ra lời cảnh báo của Tống Khai Sơn thông báo mọi người thu dọn đồ đạc, sẵn sàng rời tàu bất cứ lúc nào.
Màn đêm tĩnh lặng vì thế mà bị phá vỡ.
"Đúng là Tô Miên nói trúng, đó là mây giông hay lốc xoáy vậy, cái nào cũng chẳng phải chuyện tốt."
Cũng có người phát hiện ra sự bất thường của mặt nước.
"Mọi người có cảm thấy không? Chúng ta hình như đang chìm?"
Chính xác hơn là mặt nước đang hạ xuống, hạ xuống với tốc độ nhanh đến mức kỳ lạ.
Những ai hiểu biết một chút đều biết, nước biển đột ngột rút xuống thường là dấu hiệu báo trước sóng thần.
Nhìn đám mây đen ngày càng tiến gần, lại nhìn con tàu đang chìm, những người trước đó còn vui vẻ nói cười giờ đều căng thẳng, không ít người đã bắt đầu tìm kiếm đồ dùng để phòng thân trên tàu.
Trong lúc họ chờ đợi, Ngô Vũ dẫn theo một nhóm người ôm một đống phao bơi và các dụng cụ lặn đến.
"Đừng đứng ngây ra đó nữa, đồ không nhiều, mọi người chia nhau ra, nếu du thuyền có lật thật thì cũng đừng sợ, chỉ cần sống sót là được, chuyện khác không quan trọng."
Dù biết trong sóng thần những thứ này chẳng có tác dụng bao nhiêu, nhưng có còn hơn không.
Tô Miên có đạo cụ của mình, nên những thứ đó tự nhiên không có phần của cô.
Cô thấy mọi người hốt hoảng mặc phao vào người, một số người dùng dây thừng buộc họ lại với nhau, một đầu buộc vào tàu. Còn một số người khiêng một chiếc xuồng cao su siêu to, định cùng tiến cùng lui.
Xuồng cứu sinh và ca nô dưới đáy tàu đều được thả ra ngoài du thuyền để dự phòng.
Trong bầu không khí căng thẳng, Tô Miên nghe thấy một tiếng ồn ào.
Có người nắm lấy cánh tay Dương Hạo quật ngã xuống đất, giáng một đấm vào mặt.
Vết đấm mà Tô Miên cho hắn ban ngày vẫn chưa phai, giờ thì đối xứng rồi.
Mọi người xung quanh vội hỏi chuyện gì, người kia tức đến mức không nói nên lời: "Mọi người đang bận chuẩn bị đồ thoát thân, còn hắn thì đi trộm vật tư, trộm thì thôi, lại còn định lấy trộm mấy bình oxy để dành cho anh Tống và mọi người, đệt, tôi tức chết mất."
Dương Hạo trong đội luôn được đối xử tốt nhất, riêng số bình oxy hắn giữ lại đã không ít, không ngờ vậy mà còn muốn trộm của người khác.
Nhất thời mọi người đều nhìn Dương Hạo với ánh mắt khinh bỉ.
Kẻ đó lại chẳng hề thấy mình có lỗi: "Tôi chẳng có chút bản lĩnh phòng thân nào, không bảo vệ bản thân thì làm sao giữ vật tư cho mọi người, tôi đâu phải vì mình."
Nhưng kẻ có thể trộm đồ cứu mạng của đồng đội trong lúc nguy cấp, liệu có thật sự mang vật tư giấu ra không?
Câu trả lời là gì, ai cũng hiểu.
Nhưng bây giờ không có thời gian để xét xử Dương Hạo.
"Vốn dĩ anh Tống còn bảo phải bảo vệ hắn, loại người này biết đâu lúc nguy hiểm lại đá cho cậu một phát, tôi mặc kệ hắn."
Dương Hạo lúc này mới hoảng sợ: "Không được, sóng thần sắp đến rồi, các người phải bảo vệ tôi, không thì vật tư tôi không đưa cho ai đâu."
Hắn đâu biết câu nói này càng khiến mọi người thêm phản cảm.
Thấy không ai thèm để ý, Dương Hạo thực sự sốt ruột. Không màng đến vết đau trên mặt, hắn lấy áo phao ra mặc vào, rồi đến bao tay chân.
Bộ đồ bảo hộ kín mít khiến những người bên cạnh tức đến mức muốn bật cười, đây gọi là không có khả năng tự bảo vệ mình sao.
Tô Miên đột nhiên nhìn ra xa lên tiếng: "Sóng thần đến rồi!"
