Chương 51: Lục Thê Trì dạy U Bảo và Tây Bảo võ thuật
Mặc Tử U nghe nói là đến để tổ chức sinh nhật cho hai anh em cậu, vẻ mặt đề phòng cũng dịu đi, những chỗ không hợp lý khác cũng tự động bỏ qua. Dù sao mẹ nói gì cậu cũng tin, nghĩ vậy lại có chút ngại ngùng.
Mặc Tử Tây biểu cảm không thay đổi nhiều, từ đầu đến cuối vô cùng bình tĩnh, chỉ là bây giờ có thêm chút tò mò đánh giá.
Mặc Tử U thấy mẹ gật đầu, mới nhận lấy hộp quà, nói: “Cháu cảm ơn chú Lục ạ!” Đồng thời cũng không quên nhận giúp quà cho em gái.
Mặc Tử Tây nhìn con thỏ bông trắng muốt tinh xảo bên trong hộp quà trong suốt, hiếm khi mở lời với người xa lạ Lục Thê Trì: “Cháu cảm ơn!”
Mặc Kinh Vũ từ trong bếp mang ra một bộ bát đũa đưa cho Lục Thê Trì, nói: “Đã đến rồi thì ăn một bữa cơm luôn, tiện thể tổ chức sinh nhật cho U Bảo và Tây Bảo!”
“Vâng ạ!” Lục Thê Trì chẳng có chút ngại ngùng nào, cười hì hì nhận lấy bát đũa rồi tự nhiên ngồi xuống. Nghĩ đến việc sắp được ăn cơm do chính tay tiên nữ nhỏ nấu, trong lòng đã bắt đầu rạo rực.
Mặc Kinh Vũ gắp cho U Bảo và Tây Bảo món đùi gà nướng mật ong mà chúng thích nhất, rồi mới nhìn Lục Thê Trì ra hiệu anh cứ tự nhiên.
Lục Thê Trì gắp một miếng cá kho tàu cho vào miệng, nhai vài cái, vị tươi ngon béo ngậy bùng nổ trong miệng, ăn với cơm thì ngon không thể tả, đến mức suýt nuốt cả lưỡi. Tiên nữ nhỏ không chỉ nướng thịt ngon mà làm món khác cũng tuyệt hảo!
Ngày thường lên bàn ăn anh luôn chú trọng giáo dưỡng, thế mà bây giờ món nào ăn cũng ngon đến mức không nhịn được phải khen Mặc Kinh Vũ mấy câu.
Mặc Tử U và Mặc Tử Tây hiếm khi gật đầu phụ họa, mẹ nấu ăn là ngon nhất thế giới.
Mặc Kinh Vũ liếc nhìn hành động hiện tại của Lục Thê Trì có chút quen thuộc, thấy ánh mắt anh đều là chân thành thật lòng, bèn bình tĩnh chấp nhận. Cô biết tay nghề nấu ăn của mình không tệ, cô luôn biết điều đó.
Cơm canh không còn dư lại chút nào, phần lớn đều vào bụng Lục Thê Trì. Mặc Kinh Vũ thu dọn bát đũa mang vào bếp rửa.
Lục Thê Trì thấy tiên nân nhỏ không có ở đây, vẻ mặt khi gọi U Bảo lập tức lạnh đi một chút. Anh thấy hơi lạ khi một đứa nhỏ mà lại biến sắc nhanh như vậy, không biết tiên nữ nhỏ có biết không. Nhưng anh vẫn lén la lén lút nhân cơ hội hỏi: “U Bảo, bố của các cháu đâu?”
Mặc Tử U lạnh mặt nhìn anh một cái, nói: “Không có bố!”
Thầm nghĩ sao người này còn chưa đi, hại cậu phải ở lại tiếp khách, không giúp mẹ rửa bát được.
Lục Thê Trì động lòng, lại thì thầm hỏi: “Vậy các cháu có muốn có bố không?”
Mặc Tử U và Mặc Tử Tây lập tức cảnh giác, từ “bố” đối với chúng vô cùng xa lạ, đồng thời lắc đầu, đồng thanh: “Không muốn!”
Chúng sẽ không để thêm một người đến giành mẹ với chúng đâu, mẹ là của chúng!
Hai đứa nhỏ ăn ý đồng loạt cảnh giác khiến Lục Thê Trì lập tức cảm nhận được bức tường cao như khi đối mặt với tiên nữ nhỏ. Đúng là con của tiên nữ nhỏ mà.
Anh thu lại biểu cảm, ngồi thẳng người, nhìn về phía bếp, đứng dậy mặt dày chen vào bếp, giật lấy chiếc khăn trong tay Mặc Kinh Vũ nói: “Kinh Vũ nấu ăn đã vất vả rồi, để tôi rửa cho!”
Mặc Kinh Vũ quả thực không thích rửa bát, thấy Lục Thê Trì chủ động như vậy bèn cởi tạp dề đưa cho anh, nói: “Được, anh rửa đi.”
Nói xong liền ra khỏi bếp nhường không gian cho Lục Thê Trì.
Lục Thê Trì cũng có chút quen với cách phản hồi thẳng thắn của tiên nữ nhỏ, bất quá cũng vừa lòng anh. Đã vào được đến bếp, có phải có thể nói anh và tiên nữ nhỏ coi như là... người quen thân thiết rồi không?
Mặc Kinh Vũ không biết Lục Thê Trì đang nghĩ gì, mạch suy nghĩ của cô sao có thể bình thường được. Trong mắt cô, đã ăn cơm thì có tư cách rửa bát, đối với những việc cô không thích, cô chưa bao giờ phân biệt thân sơ.
Có người chủ động xin việc, cô đương nhiên sẽ thành toàn!
Ra khỏi bếp thấy U Bảo và Tây Bảo ngoan ngoãn ngồi trên ghế tò mò nhìn về phía bếp, Mặc Kinh Vũ đi tới chuyển cái bàn sang góc tường, kế hoạch buổi chiều không đổi, vẫn là dạy U Bảo và Tây Bảo rèn luyện thân thể.
Mặc Tử U và Mặc Tử Tây sau khi trải qua một lần tắm thuốc rèn thể, sức lực đã lớn hơn không ít, có thể tự mình bê một chiếc ghế gỗ nguyên khối. Vì vậy, hai đứa nhỏ thấy vậy rất tự giác bước đôi chân ngắn cũn giúp mẹ khiêng ghế qua.
Có người ngoài ở đây, Mặc Kinh Vũ không tiện đưa U Bảo và Tây Bảo vào Thời Không Ốc ngủ trưa, đành rèn luyện sớm hơn.
Bài quyền rèn thể cô dạy U Bảo và Tây Bảo không phải là vận động mạnh, mà là sự kết hợp giữa yoga và võ thuật, động tác tương đối khó, tác dụng chính là rèn luyện thân thể.
Mặc Kinh Vũ cho U Bảo và Tây Bảo mặc đồ thể thao, cởi áo khoác ngoài là có thể rèn luyện.
Lục Thê Trì rửa bát xong đi ra, thấy U Bảo và Tây Bảo đứng giữa sàn gỗ luyện tập một loại quyền pháp kỳ lạ, trong lòng liền hiểu ra, tại sao phòng khách lại trống trải như vậy. Anh đã nói mà, với năng lực của tiên nữ nhỏ thì không đến mức sống túng thiếu như thế.
Người ngoài xem náo nhiệt, người trong nghề xem đường đi. Lục Thê Trì giỏi nhất là võ thuật, xem một lúc liền phát hiện ra vấn đề, nhất thời ngứa tay đứng bên cạnh cũng học theo.
Có một số động tác Lục Thê Trì gân cốt quá cứng không làm được đến nơi đến chốn, nhưng đánh một lượt xong toàn thân anh đã bắt đầu đổ mồ hôi nóng.
Ngoài ý muốn phát hiện tứ chi của mình linh hoạt hơn không ít. Dù sao anh cũng đã từng trải qua quá trình rèn luyện thân thể bằng Mộc Long Diên Quả, nên cũng dần hiểu ra tác dụng của bộ quyền này chính là rèn luyện thân thể.
Mà anh, vừa rồi, hình như đã lén học... Có chút ngại ngùng đi đến bên cạnh Mặc Kinh Vũ tìm cách bù đắp: “Kinh Vũ, bộ quyền này tôi có thể học không? Để đổi lại, tôi có thể dạy U Bảo và Tây Bảo võ thuật!”
Mặc Kinh Vũ bực mình nhìn Lục Thê Trì, “Không phải anh vừa nãy đã học theo rồi sao!” Nhìn bộ dạng chột dạ không yên của anh, sau đó nhường vị trí rồi nói tiếp: “Anh đánh thử võ thuật của anh xem nào.”
Lục Thê Trì lập tức trở nên phấn khích. Thấy vậy, Mặc Tử U và Mặc Tử Tây nhanh trí dừng động tác, chạy biến đến bên cạnh Mặc Kinh Vũ, nhường chỗ cho Lục Thê Trì.
Lục Thê Trì cởi áo khoác giữ nhiệt ra, đứng vững, khí chất cà lơ phất phơ biến mất, thay vào đó là sự điềm tĩnh, vững vàng như một thanh kiếm rút khỏi vỏ.
Đột nhiên ra quyền, thúc cùi chỏ, khóa cổ, xoay người đá ngang, không có động tác hoa mỹ, động tác trực tiếp, hiểm hóc, đều là dạy người ta dùng động tác nhanh nhất, tàn nhẫn nhất, chuẩn xác nhất để tiêu diệt kẻ địch, toàn bộ đều là công phu cứng rắn tấn công và phòng thủ.
Mặc Kinh Vũ khá hài lòng. Phương thức tấn công của cô U Bảo và Tây Bảo không học được, nhưng loại công phu cứng rắn tấn công này lại rất thích hợp với chúng.
Võ thuật của Lục Thê Trì dung hợp tinh hoa võ thuật của các môn phái khác nhau, đánh một lượt xong, Mặc Kinh Vũ cũng học được đại khái, đồng thời nhớ hết tất cả động tác còn có Mặc Tử Tây.
Lục Thê Trì thu quyền đứng vững, Mặc Kinh Vũ mới lên tiếng: “Được! Anh phụ trách dạy U Bảo và Tây Bảo võ thuật, còn quyền rèn thể thì anh muốn học thế nào cũng được!”
Mặc Tử U thoáng hiện vẻ mừng rỡ, rõ ràng là cậu bé rất thích võ thuật của Lục Thê Trì, lúc này nhìn Lục Thê Trì thái độ cũng đã khác đi.
Lục Thê Trì thầm vui mừng, dù là được học quyền rèn thể, hay là sau này không cần tìm cớ cũng có thể đến nhà tiên nữ nhỏ.
Dù trong lòng Lục Thê Trì có hoạt động thế nào, khi dạy Mặc Tử U và Mặc Tử Tây lại nghiêm khắc và nghiêm túc. Vốn tưởng dạy mấy đứa nhỏ sẽ khó khăn, ai ngờ anh lại gặp phải hai tiểu thiên tài.
U Bảo không cần nói, chỉ cần dạy một hai lần là có thể nắm được động tác và yếu lĩnh. Điều khiến anh bất ngờ là Tây Bảo ít nói, đứa nhỏ này hóa ra lại là thiên tài có trí nhớ siêu phàm! Dạy gì cũng biết!
