Chương 42: Vẫn còn thẹn thùng sao?
Không hiểu sao, Tả Tâm Như lại nhớ tới sự sắp xếp của Tạ Duật Bạch, cùng với câu nói: “Giữa đường có thể có người sống sót khác đến, không cần quản”…
Đồng tử cô co lại: “Đây là khu nghỉ ngơi của những người sống sót.”
“Khu nghỉ ngơi?” Tiêu Hiểu nhìn cô.
“Ừm.” Tả Tâm Như gật đầu: “Đúng như tên gọi, ở đây có người có dị năng hệ tinh thần dựng lên một lớp chắn, đồ đạc trong đó đều là những người sống sót ở tạm để lại theo nhu cầu.”
“Ở đây không có ai trông, lỡ ai đó lấy trộm thì sao?” Tiêu Hiểu hỏi.
“Đó là một sự cân bằng kỳ lạ, không ai phá vỡ.”
Tả Tâm Như lắc đầu, tiếp lời: “Có lẽ là có đại lão mạnh mẽ duy trì, hoặc có lẽ là do thiện lương chưa tàn trong đáy lòng họ, ai mà biết được.”
Tiêu Hiểu gật đầu, hỏi: “Người đó nói đồ trong đó có thể dùng, vậy chúng ta có nên rửa ráy một chút không?”
Tả Tâm Như cười: “Rửa đi, người thế này cũng khó mà nằm lên giường.”
Sau khi rửa mặt đơn giản, hai người cảm thấy toàn thân sảng khoái, nếu không sợ bộ quần áo duy nhất không khô, họ thậm chí muốn giặt luôn.
Nằm trên giường, hiếm khi không ngủ được.
“À mà Tiêu Hiểu, cô có nghe thấy gì không?”
Tả Tâm Như nhớ lại câu nói của Thẩm Tuế An, sự tò mò lại dâng lên.
“Ừm, chỉ là cảm thấy giọng nói đó rất gần tôi, lạnh lẽo ghê rợn.”
Tả Tâm Như dừng lại, chợt nghiêng đầu: “Đây có thể là dị năng không?”
“Hả?” Tiêu Hiểu vô cùng khó hiểu: “Cái này cũng có thể là dị năng?”
“Có một loại dị năng có chức năng thuận phong nhĩ, nghe được xa và chính xác hơn người thường.”
“…….”
Khóe môi Tiêu Hiểu giật giật.
Nghe có vẻ là hệ hỗ trợ……
Tả Tâm Như như đọc được suy nghĩ của cô, cười một cách đầy ẩn ý: “Hỗ trợ đôi khi không phải lúc nào cũng là hỗ trợ, tấn công cũng không mãi là tấn công.”
Tiêu Hiểu sờ cằm, trầm tư.
Một lúc sau, Tả Tâm Như lại nói: “Ngủ đi, mai còn phải lên đường.”
“Ừm.”
Cùng lúc đó, hai phòng khác cũng nói về chủ đề “khu nghỉ ngơi của người có dị năng”, nhưng Trịnh Thanh Sinh, cũng là người có dị năng, suy nghĩ nhiều hơn.
Khu nghỉ ngơi được người có dị năng hệ tinh thần dựng lên lớp chắn, vì vậy zombie không vào được, nhưng có một nhược điểm chí mạng, đó là nếu không có người có dị năng hệ tinh thần dẫn đường, những người có dị năng khác và người thường cũng không thể vào được.
Nhưng họ đã vào được.
Vậy nên……
Nghĩ tới khả năng đó, hơi thở của Trịnh Thanh Sinh hẫng một nhịp.
Sau đó, nghĩ tới gì đó, cười khổ.
Đúng là núi cao còn có núi cao hơn, người tài còn có người tài hơn……
**
Căn phòng ngoài cùng bên trái tầng hai, trong phòng tràn ngập khung cảnh quyến rũ, những yếu tố mờ ám không ngừng lan tỏa.
Thẩm Tuế An bị đẩy áp vào sau cánh cửa, người đàn ông mạnh mẽ áp tới, bao phủ thân hình nhỏ nhắn của cô, xung quanh kín mít không lọt gió, hơi thở toàn là mùi hoa lài nhàn nhạt cùng mùi hormone nam tính trên người anh.
Bóng tối là chất xúc tác tuyệt vời, che giấu hoàn toàn dục vọng nồng đậm trong đáy mắt Tạ Duật Bạch.
Bàn tay với các khớp xương rõ ràng nhẹ nhàng nâng cằm cô gái lên, sau đó từ từ cúi đầu, khi đôi môi mát lạnh chạm vào sự mềm mại đó, trong đầu dường như có thứ gì đó nổ tung, dục niệm kìm nén không thể kìm chế thêm được nữa.
Không còn dịu dàng như mọi khi, nụ hôn lần này đặc biệt dữ dội, như đang vội vàng chứng minh điều gì đó.
Thẩm Tuế An rên rỉ hai tiếng, lưng tựa trên cánh tay người đàn ông, không thể lùi, chỉ có thể co ro trong lòng anh đón nhận nụ hôn.
Trong không gian chật hẹp tĩnh mịch, tiếng thở dốc đặc biệt chói tai, ẩn ẩn còn có tiếng nước khiến người ta đỏ mặt.
“Tuế Tuế, cục cưng……”
Giọng nói từ tính quyến rũ từ khe hở môi kề nhau tràn ra, quấn quýt vô hạn tình cảm quyến luyến và yêu thương nồng nàn.
Anh một tay ôm eo thon cô nâng lên, không tốn chút sức lực.
Cảm giác mất trọng lượng đột ngột khiến Thẩm Tuế An hét lên, theo bản năng vòng tay qua cổ anh.
Nụ hôn từ cúi đầu biến thành ngửa đầu.
Bàn tay thô ráp của người đàn ông như mang lửa, luồn từ gấu áo len rộng của cô vào, cảm giác mềm mịn trơn nhẵn lưu chuyển trong lòng bàn tay.
Thân thể Thẩm Tuế An không khỏi run rẩy, tay ôm cổ anh siết chặt, cơ thể không ngừng mềm nhũn.
“Nhột~”
Giọng như mèo con vừa kiêu vừa mềm, mang chút run rẩy, người đàn ông thở dốc vùi đầu vào hõm cổ cô.
Cơ thể cô vốn nhạy cảm, Tạ Duật Bạch biết, nhưng để anh buông ra lúc này, anh không làm được.
Anh đặc biệt thích dáng vẻ hiện tại của cô, đôi mắt hạnh ướt át mờ sương, đồng tử màu trà như hạt thủy tinh ngâm nước, đẹp và chói lọi, khóe mắt ửng hồng, lông mi ẩm ướt.
Đôi môi vốn đã đỏ hồng càng thêm căng mọng quyến rũ, khiến tim anh ngứa ngáy.
Dáng vẻ cô vì anh mà động tình, thật đẹp!
Anh căn bản không muốn nhịn……
“Cục cưng ngoan, hết nhột ngay thôi……”
Hơi thở phả ra hơi nóng, gây ra một trận rùng mình, từ xương cụt truyền đến dòng điện tê tê ngứa ngáy khắp toàn thân.
Quần áo cô rộng, không ngờ lại thuận tiện cho Tạ Duật Bạch làm chuyện xấu.
Thẩm Tuế An đỏ mặt cắn môi dưới, hai tay đan vào nhau vô thức buông lỏng.
Lớp vải đó bị đẩy lên trên, cảm giác mềm mại non nớt trong lòng bàn tay khiến hơi thở Tạ Duật Bạch càng thêm nặng nề, khóe mắt nhiễm hồng.
Thẩm Tuế An bị anh sờ đến nỗi cơ thể mềm như nước, hai tay vô lực buông xuống sau vai người đàn ông, tiếng rên rỉ không kìm được tràn ra từ đôi môi đỏ hé mở.
Yết hầu gợi cảm của Tạ Duật Bạch không khỏi lăn lộn, một ngọn lửa không thể dập tắt cháy trong cơ thể, toàn thân cơ bắp căng cứng, tràn đầy sức mạnh.
Những nụ hôn nhỏ li ti rơi trên cổ thiên nga và vùng vai cổ của cô, như nhẫn nhịn lại như buông thả.
“Đừng……”
Lời còn chưa dứt, đã bị chặn lại hoàn toàn.
“Tại sao?” Dục vọng trong mắt người đàn ông không hề che giấu, mí mắt hơi sụp xuống, giọng nói đầy ấm ức.
Chỉ một lát, anh lại tiếp tục hôn cô, trêu cô, dụ cô: “Cục cưng không nhớ anh sao? Không…… muốn anh sao?”
“Có, có tắm đâu.”
Nói xong câu này, cô cũng thấy ngại.
Mắt người đàn ông lóe lên, kẹp hai chân cô vào eo thon gọn của mình, bế cô đi về phía phòng tắm.
“Cùng tắm.”
Lại nhẹ nhàng cắn vành tai đỏ như nhỏ máu của cô, đôi mắt hồ ly lấp lánh sự trêu chọc và ác ý thú vị: “Cục cưng vẫn còn thẹn thùng sao?”
