Chương 1: Sắp tận thế rồi sao?
【Ting! Nơi ký gửi não bộ. Tiện thể cảnh báo trước, đây là câu chuyện trước tận thế, sẽ viết khá dài. Chính văn bắt đầu, hy vọng các bạn thích.】
“Á——!”
Lâm Huyên Huyên bật dậy khỏi giường, tim đập thình thịch. Trong mơ, cô bị một đám quái vật xé xác ăn thịt ngay khi còn sống.
Cơn đau nhói thấu tim, cái bụng bị xé toạc, ruột gan bị lôi ra ngoài, máu chảy lên da với cảm giác ấm nóng...
Những hình ảnh đó quá kinh khủng, quá chân thực!
Nghĩ lại vẫn thấy sợ hãi!
Xoa xoa cái đầu đau nhức, ngồi trên giường một lúc mới thấy đỡ. Mỗi lần gặp ác mộng, đầu lại căng như muốn nổ tung.
Rút điện thoại đang sạc ở đầu giường, xem giờ.
05:30
Còn sớm.
Lâm Huyên Huyên chui vào chăn định ngủ tiếp.
Với dân văn phòng, nửa đêm tỉnh dậy mà thấy còn hai tiếng nữa mới đến giờ báo thức, đó là chuyện vui nhất trần đời.
Vui hơn nữa là hôm nay được nghỉ, không phải đi làm.
Lâm Huyên Huyên chui vào chăn, co chân lại. Với cô, chăn chính là kết giới, có thể ngăn được mọi tà ma quỷ quái, cảm giác an toàn tuyệt đối.
【Ting! Hệ thống đã tải xong, liên kết thành công】
“Ai!”
Lâm Huyên Huyên vừa nhắm mắt chuẩn bị ngủ tiếp, một giọng máy móc lạnh lẽo vang lên, làm cô giật bắn người, bật dậy khỏi giường.
Cầm vũ khí: gối và điện thoại.
Tay trái ôm gối chắn trước ngực, tay phải nắm chặt điện thoại, tư thế phòng thủ, cảnh giác nhìn quanh.
05:30, trời đã sáng nhạt, ánh sáng lọt qua khe rèm, có thể thấy rõ mọi thứ trong phòng.
Cửa phòng ngủ đóng chặt, giờ này mẹ chắc đã ra chợ bán hàng.
Trong nhà ngoài cô ra chẳng còn ai.
“Ai! Ai đang nói chuyện!”
Ra đây, xem ta không dùng điện thoại đập chết ngươi!
【Ký chủ, xin chào, ta là 《Hệ Thống Công Lược Phi Tần》 019】
Lâm Huyên Huyên: ...
Cái quái gì vậy? Phi tần?
Triều đại đã sụp đổ từ lâu rồi!
Đang lúc mơ hồ muốn hỏi cho rõ ràng, giọng hệ thống lại vang lên:
【Ting! Phát hiện thế giới của ký chủ, ba ngày nữa sẽ bùng nổ nguy cơ tận thế, hệ thống đã tự động nâng cấp thành 《Sinh Tồn Tận Thế Đại Đào Vong》】
(Ba ngày sau là ngày mai, ngày kia, ngày kìa, không tính hôm nay.)
“Ba ngày nữa bùng nổ nguy cơ tận thế? Ý gì? Nói rõ xem nào.” Nghe hệ thống nói, đầu óc Lâm Huyên Huyên có chút rối loạn, chẳng lẽ gần đây xem tiểu thuyết tận thế nhiều quá hóa điên rồi?
Cô gần đây mê mẩn tiểu thuyết zombie tận thế, kiểu như tận thế đến, nữ chính ban đầu yếu ớt, từng bước trưởng thành thành đại lão.
Còn có kiểu trọng sinh về trước tận thế điên cuồng tích trữ hàng hóa, báo thù kẻ thù kiếp trước, vả mặt họ hàng kỳ quái, trồng trọt nuôi con trong tận thế... vân vân.
Đặc biệt là cuốn trọng sinh tận thế mà tối qua cô thức đêm đọc, nữ chính võ lực siêu mạnh, kiếp trước đã là đại lão, giết chóc quyết đoán, sau bị đồng đội phản bội chết thảm, trọng sinh về ba tháng trước tận thế đủ mọi cách kiếm tiền tích trữ, tận thế đến thì mua sắm zero đồng, giết tứ phương.
Tác giả viết rất hay, có cảm giác nhập vai, đọc mà lòng cô sôi sục, cảm giác mình cũng có thể làm được.
Giờ cô hơi hối hận, không nên vì hôm sau được nghỉ mà thức đêm đọc tiểu thuyết.
Giờ thì hay rồi, đầu tiên là gặp ác mộng bị quái vật gặm, giờ lại tự dưng nhảy ra cái hệ thống.
Thích đọc tiểu thuyết tận thế, không có nghĩa là cô muốn tiểu thuyết ứng vào hiện thực đâu!
Hệ thống: 【Ký chủ, hệ thống dự đoán ba ngày nữa một cơn sương mù đỏ sẽ đột nhiên xuất hiện, khiến toàn bộ nhân loại trên thế giới rơi vào hôn mê. Sương mù đỏ này sẽ khiến một số người biến dị, còn người thường sẽ trở thành thức ăn của người biến dị.】
Sương mù đỏ? Người biến dị?
Lâm Huyên Huyên nghĩ đến cơn ác mộng vừa rồi, trong mơ cô như thường lệ ra ngoài đi làm. Ra khỏi ga tàu điện ngầm, tự dưng ngất xỉu giữa đường.
Đợi đến khi tỉnh lại thì bị đau đớn làm cho tỉnh, mở mắt ra, một màn sương đỏ mịt mù, không nhìn rõ xung quanh, nhưng biết mình đang nằm giữa đường.
Cô cảm thấy có thứ gì đó đang cắn xé mình, cơn đau nhói thấu tim khiến cô muốn trốn chạy, muốn phản kháng, nhưng ngay cả sức để ngẩng đầu nhìn xem quái vật gì cũng không có.
Cô cảm thấy bụng bị xé rách, ruột gan bị kéo ra ngoài, nỗi sợ hãi cái chết bao trùm, khiến toàn thân bùng nổ sức mạnh, dùng hết sức bình sinh chỉ có thể ném chiếc điện thoại trong tay về phía quái vật.
Sau đó cánh tay bị một lực mạnh xé đứt từ vai.
Đau đến tê dại.
Điện thoại bay ngang qua trước mặt, hình nền đơn giản, hiển thị:
10:03
Thứ Sáu, ngày 24 tháng 3
Sau đó nghe thấy tiếng điện thoại sắp hết pin tự động tắt máy.
Thì ra, trong mơ cô đã hôn mê một ngày một đêm.
Xoa xoa huyệt thái dương, không muốn nhớ lại chi tiết trong ác mộng nữa.
Lâm Huyên Huyên tự cho rằng tâm lý của mình khá vững, nhưng nghĩ đến việc trong mơ mình trong tuyệt vọng, bị ăn dần từng chút một, vẫn thấy hơi sợ.
Chẳng lẽ giấc mơ chính là chuyện sẽ xảy ra trong tương lai?
Lâm Huyên Huyên nhíu mày, hỏi tiếp: “Tôi vừa gặp ác mộng, trong mơ cũng có sương mù đỏ, còn có quái vật ăn thịt người, tỉnh dậy thì đã bị cậu liên kết, giấc mơ này có liên quan đến tận thế không?”
Hệ thống: ...
Im lặng một lúc, giọng máy móc lại vang lên:
【Giấc mơ này, có lẽ là khi hệ thống liên kết, hình chiếu vận mệnh tương lai của ký chủ.】
Lâm Huyên Huyên: ... (╥﹏╥)
Chết tiệt!
Không ngờ, mình mở màn là chết.
【Tận thế sắp đến, qua kiểm tra của hệ thống, võ lực của ký chủ quá thấp, dù biết trước tận thế đến, chuẩn bị đầy đủ, tỷ lệ sống sót vẫn quá thấp. Để tăng tỷ lệ sống sót cho ký chủ, tặng gói quà liên kết tân thủ: Không gian trữ vật (kim thủ chỉ thiết yếu cho việc sống sót trong tận thế)】
Nghe hệ thống nói có gói quà, nỗi bi phẫn vì mở màn là chết lập tức biến mất, cảm giác cuộc sống tràn đầy hy vọng:
“Cảm ơn hệ thống!”
Cảm giác mình lại có thể làm được rồi.
Có hệ thống và không gian trợ giúp, Lâm Huyên Huyên bắt đầu hành động, dựa theo kinh nghiệm đọc rất nhiều tiểu thuyết, vật tư và vũ khí cần thiết cho tận thế.
Cô vào bếp bắt đầu kiểm kê thức ăn trong nhà. Mấy năm nay vì dịch bệnh, mẹ cô thường xuyên tích trữ rất nhiều thứ.
【Ting!】
【Hàng xóm tích lương, ta tích súng, hàng xóm chính là kho lương của ta! Nhiệm vụ phát ra: Tận thế sắp đến, hãy tìm một vũ khí thích hợp, vừa có thể yên tâm tích lương, vừa có thể mạnh dạn cướp kho lương.】
Lâm Huyên Huyên đang chuyên tâm kiểm kê vật tư, bị tiếng hệ thống đột nhiên vang lên làm giật mình.
Vũ khí? Đơn giản.
Trên giá dao trong tủ bếp lần lượt cắm: dao phóng máu, dao lột da, dao lóc xương, dao thái lát, dao chặt xương.
Cô cầm con dao chặt xương lên, cân nhắc trong tay, thân dao dày rộng, nặng gần ba cân.
Sau đó vung dao, chém, bổ, chặt.
“Rầm” một tiếng.
Mũi dao sau cắm phập vào thớt gỗ.
Đúng là dao chặt xương dùng vừa tay.
Lâm Huyên Huyên thu con dao chặt xương vào không gian. Giờ cách tận thế còn ba ngày, Tung Của quản lý dao bị cấm khá nghiêm ngặt. Cầm dao chặt xương ra ngoài không hợp lắm.
【Ting!】
【Võ công dù cao, cũng sợ dao bầu. Nhiệm vụ tìm vũ khí hoàn thành, phần thưởng:】
