Chương 22: Cái này quá bất thường rồi
Ngô Hạo từ tòa nghiên cứu báo cáo xong tình hình, trở lại sân thử thách, lái xe quân sự đi tìm Lâm Huyên Huyên.
Một nhóm Lâm Huyên Huyên sau khi có thể tiêu diệt yêu lang mà không có bất kỳ ai tử vong, tiếp tục tiến sâu vào sân thử thách để thăm dò tình hình.
Sau khi họ đi, không ngừng có các anh lính, chị lính tiến vào sân thử thách để huấn luyện.
Ngô Hạo lái xe, đi vòng qua vài đội đang tấn công yêu thú, cuối cùng cũng nhìn thấy bóng dáng Lâm Huyên Huyên.
Anh dừng xe, đứng nhìn mà không quấy rầy Lâm Huyên Huyên.
Lần này Lâm Huyên Huyên và mọi người gặp phải một con hổ, thân hình con hổ to nhỏ giống hệt hổ bình thường.
Kỳ diệu là nó có một đôi cánh, nó bay trên không trung, thỉnh thoảng bổ nhào xuống tấn công, sau khi tấn công lại nhanh chóng bay về giữa không trung.
Xung quanh đều là hoang mạc, các anh lính không có chỗ trốn, tất cả mọi người tập trung hỏa lực, đạn đều bắn về phía cánh bên phải của hổ yêu.
Cánh của hổ yêu bị thương, thân thể lảo đảo mất thăng bằng.
Thấy thân hình hổ yêu hạ xuống, Lâm Huyên Huyên nhìn đúng thời cơ, nhảy một cái, túm chân sau của hổ yêu kéo nó xuống.
Cô bây giờ tuy chưa biết ngự kiếm phi hành, nhưng cô nhảy cao mà.
Lâm Huyên Huyên xách chân sau con hổ yêu, con hổ yêu nặng mấy trăm cân ở trong tay cô, giống như một con búp bê vải.
Xách con hổ yêu xoay vòng vài vòng tại chỗ, cho đến khi con hổ yêu biến thành cát tan biến.
Sau khi hổ yêu biến mất, những người còn sống sót tránh khỏi khu vực chạm vào sẽ kích hoạt hổ yêu xuất hiện, nghỉ ngơi tại chỗ.
“Cô Lâm.”
Lâm Huyên Huyên nghe thấy tiếng liền đi tới.
Khi Ngô Hạo lái xe tới, cô đã phát hiện ra.
Cô biết mỗi lần Ngô Hạo chết trở về điểm xuất phát đều sẽ đi báo cáo tình hình, sau đó tới tìm bọn họ đều là chạy bộ tới.
Đối với các anh lính, chị lính mà nói, chạy bộ mang tạ cũng là một hạng mục huấn luyện của bọn họ.
Nhưng lần này tại sao lại lái xe việt dã tới?
Nếu cô nhớ không lầm, cánh cửa gỗ màu đỏ từ tòa nghiên cứu đi vào sân thử thách diện tích không lớn.
“Chiếc xe việt dã to như vậy anh lái vào bằng cách nào vậy?”
Lâm Huyên Huyên vừa nói vừa vuốt ve thân xe một cách thích thú.
Đúng là ngầu, muốn lái thử.
Ngô Hạo cười cười, không giải thích, vỗ nhẹ vào cửa xe nói: “Lên xe.”
“Không cần chết để trở về điểm xuất phát sao?”
Lâm Huyên Huyên nghĩ nếu muốn để cô quay lại, chết là cách nhanh nhất.
“Không cần, chiếc xe này là đặc biệt tới đón em.” Ngô Hạo cười nói.
“Vậy em có thể lái được không?” Lâm Huyên Huyên háo hức muốn thử.
Cô chính là người đã từng lái cả xe bọc thép cùng huấn luyện viên Trần.
Ở đây không có cảnh sát giao thông, không có người đi bộ, không có tòa nhà, là nơi luyện tập lái xe tốt biết bao.
“Nào.” Ngô Hạo đi vòng qua đầu xe tới ghế phụ ngồi.
Chiếc xe việt dã phóng nhanh trong hoang mạc, giống như một con dã thú được thả ra.
Lâm Huyên Huyên nắm chặt vô lăng, ánh mắt tràn đầy vẻ hưng phấn.
Chả trách những người giàu có thích chơi xe việt dã, cảm giác chạy trên hoang dã, tận hưởng tự do như thế này, thật sự quá kích thích.
Xe vừa mới khởi hành, Ngô Hạo còn có chút lo lắng về kỹ năng lái xe của Lâm Huyên Huyên. Nhìn thấy cô lái xe việt dã thành thạo, lúc này mới yên tâm.
Lần này Ngô Hạo tới đón Lâm Huyên Huyên rời khỏi sân thử thách là để đi khám bác sĩ tâm lý.
Đúng vậy, đi khám bác sĩ tâm lý.
Sân thử thách không phân biệt ngày đêm, tính theo thời gian của sân thử thách, một nhóm Lâm Huyên Huyên đã vào đây được nửa tháng.
Nửa tháng này, ngày nào bọn họ cũng chiến đấu với yêu thú, chết trở về điểm xuất phát rồi lại chạy bộ mang tạ quay lại.
Đói thì ăn thức ăn trong không gian trữ vật của Lâm Huyên Huyên.
Mệt thì cả nhóm nghỉ ngơi một lúc rồi bắt đầu luyện tập Tung Của Đoán Thể Thuật.
Tung Của Đoán Thể Thuật vừa có thể rèn luyện thân thể, vừa có thể khôi phục thể lực, các chiêu thức trong đó cũng có thể dùng trong thực chiến.
Trên đường đi bọn họ đã thấy mấy nhóm người đang luyện tập bộ luyện thể.
Tiến vào sân thử thách, mỗi ngày đều phải trải qua hết lần này đến lần khác chiến đấu, đau thương, tử vong...
Cho dù là các anh lính, chị lính được huấn luyện bài bản cũng phải chịu áp lực tâm lý rất lớn.
Anh vẫn luôn chú ý đến sự thay đổi cảm xúc của Lâm Huyên Huyên, chỉ cần có một chút không đúng là lập tức đưa về tiến hành tư vấn tâm lý.
Nhưng mấy ngày nay trôi qua, Lâm Huyên Huyên không những không xuất hiện bất kỳ cảm xúc tiêu cực nào, ngược lại càng ngày càng hưng phấn, tràn đầy ý chí chiến đấu.
Cái này quá bất thường rồi.
Các anh lính, chị lính chết trở về điểm xuất phát, cứ mỗi tuần sẽ tiến hành một lần tư vấn tâm lý.
Nhưng Lâm Huyên Huyên đã rất lâu không xuất hiện tình trạng tử vong.
Ngô Hạo không còn cách nào, chỉ có thể lái xe tới đón cô về tiến hành tư vấn tâm lý.
Nghe nói lái xe việt dã có thể khiến người ta giải tỏa áp lực, đây cũng là lý do đồng ý cho cô lái xe.
Nhìn thấy nụ cười rạng rỡ trên mặt Lâm Huyên Huyên, Ngô Hạo cảm thấy chiếc xe này mình chọn không sai.
Đến điểm xuất phát, Lâm Huyên Huyên bước xuống xe kinh ngạc nhìn cánh cửa gỗ màu đỏ lơ lửng.
“Diện tích cánh cửa gỗ này sao lại lớn hơn nhiều như vậy? Các anh làm bằng cách nào vậy?”
Lâm Huyên Huyên vừa nói vừa đưa tay muốn chạm vào cánh cửa gỗ, tay xuyên qua cánh cửa.
Cánh cửa gỗ hư ảo này rốt cuộc bọn họ làm sao mở rộng diện tích được?
Ngô Hạo cười nói: “Đi thôi, ra ngoài rồi giải thích cho em.”
Lâm Huyên Huyên đi theo Ngô Hạo bước vào cánh cửa gỗ màu đỏ, đến tòa nghiên cứu.
Ngô Hạo chỉ vào cánh cửa gỗ màu đỏ nối liền với bức tường của tòa nghiên cứu giải thích: “Bọn anh định vận chuyển đồ vật vào sân thử thách, cánh cửa gỗ này quá nhỏ, nghĩ xem có thể đập vỡ bức tường thử xem.”
“Không ngờ cánh cửa gỗ màu đỏ này tự động khớp với bức tường bị đập vỡ.”
Lâm Huyên Huyên vẻ mặt kinh ngạc, cái này cũng dám thử sao?
Ngô Hạo cười hề hề nói: “Đây là sau khi các chuyên gia nghiên cứu suy luận, tập thể quyết định thử. Yên tâm, không có chắc chắn nhất định thì bọn họ sẽ không thực hiện đâu.”
Dù sao sân thử thách này có ý nghĩa trọng đại đối với Tung Của, không chỉ dùng để rèn luyện thực chiến.
“Đi thôi, anh dẫn em đi gặp một người.”
“Ai vậy?”
Lâm Huyên Huyên có chút kỳ lạ, đây là muốn gặp ai, còn phải đặc biệt lái xe vào sân thử thách đón cô về.
“Bác sĩ tâm lý.”
Lâm Huyên Huyên: “...”
Cô cũng có bệnh đâu.
Ngô Hạo vỗ vai Lâm Huyên Huyên, an ủi: “Em đừng suy nghĩ lung tung, mỗi người vào sân thử thách, đều phải định kỳ đi tư vấn tâm lý.”
“Mấy ngày nay em vẫn luôn không trở về điểm xuất phát, cho nên mới tới đón em về.”
Lâm Huyên Huyên gãi đầu, có chút ngại ngùng.
Mấy ngày nay cô vẫn luôn cố ý rèn luyện thân thể né tránh sự tấn công của yêu thú, muốn khiến thân thể hình thành phản xạ có điều kiện, để tự động và nhanh chóng ứng phó với nguy hiểm.
Huấn luyện như vậy, khiến sau này mỗi lần cô đều có thể né tránh được đòn tấn công chí mạng của yêu thú.
Ngoài ra cô thật sự không muốn bị yêu thú giết chết, mặc dù không phải chết thật, nhưng quá đau.
Cô không hề bài xích việc đi khám bác sĩ tâm lý, vì vậy đi theo Ngô Hạo đến phòng tư vấn tâm lý.
Đứng trước cửa phòng tư vấn tâm lý, Lâm Huyên Huyên do dự một chút không bước vào.
Nếu không phải trên cửa treo biển, cô đều nghĩ mình đi nhầm chỗ.
Đây không phải là phòng học cô cùng mẹ lên lớp sao? Sao lại biến thành phòng tư vấn tâm lý rồi?
Ngô Hạo nhìn ra sự nghi hoặc của cô: “Sau này khóa học của em sẽ diễn ra ở sân thử thách. Chỗ này tạm thời đổi thành phòng tư vấn tâm lý.”
A——, cô cứ nghĩ vào sân thử thách rồi thì không cần lên lớp nữa.
Xem ra việc học này là không thể trốn được.
Ngô Hạo nhìn Lâm Huyên Huyên nhăn nhó một khuôn mặt, nhịn cười ra hiệu cô có thể vào.
“Cốc cốc cốc.”
Lâm Huyên Huyên gõ ba tiếng cửa.
“Mời vào.”
