Chương 31: Hệ thống biến mất
Diễn đàn im lặng một lúc, rồi nhanh chóng sôi động trở lại.
“Các ông anh, mọi người luyện thế nào rồi? Tôi vừa xem video rồi tập theo một lượt, cảm giác có luồng khí nóng ở đan điền, chẳng lẽ tôi sắp kết đan rồi?”
“Chủ thớt, cậu kết đan thật rồi đấy. Nhưng với tư cách người từng trải, khuyên cậu đừng có đi viện, không thì bác sĩ sẽ mổ lấy kim đan của cậu ra, bảo là sỏi mật đấy.”
“Tôi suýt nữa thì bước vào cảnh giới kết đan, tiếc là bị một bác sĩ ngoại khoa phá hỏng.”
“Một bác sĩ ngoại khoa nhỏ mà có thể hạ gục tu sĩ Kim Đan, đáng sợ thật!”
“Ai hiểu được cảm giác này không, bảy ngày không ị, tập xong một lượt, người đã ở trong nhà vệ sinh.”
“Tôi hiểu, tôi đang ngồi trong nhà vệ sinh lướt diễn đàn đây.”
“Đánh bóng mệt quá, thấy có người tập ở sân vận động, tôi tập theo một lượt cho giãn gân cốt, không ngờ tỉnh cả người, cảm giác còn đánh thêm được nữa!”
“Sao tôi tập chẳng thấy gì vậy? Không được! Tôi phải tập thêm vài lượt nữa, đừng để cuối cùng mọi người bay trên trời, còn tôi đứng dưới đất khóc mà chạy theo.”
“Đạo gia ta thành công rồi, a ha ha ha, sữa ba hoa, dầu cống, đồ ăn chế biến sẵn, ta đều ăn qua cả rồi.”
“Các đạo hữu ơi, thế gian sắp loạn, mau đến tránh trong Nhân Hoàng Phiên của ta đi.”
“Tôi không muốn cố gắng nữa, người ở trên, nhớ để cho tôi một chỗ trong Nhân Hoàng Phiên nhé.”
Sinh viên mơ ước sau này có thể dời non lấp biển, ngự kiếm bay lượn, một kiếm phá tan bầu trời.
Học sinh cấp ba coi nó như bài tập thể dục giữa giờ, trong lúc học hành bận rộn, có được chút thời gian thư giãn.
Học sinh tiểu học thấy được tác dụng của bộ luyện thể, trước khi tự tập còn không quên nhắc nhở bố mẹ, ông bà nội ngoại cùng tập.
Trẻ mẫu giáo đến giờ tan học mà không được về, chúng không khóc nháo, xếp hàng ngoan ngoãn bắt chước theo động tác của cô giáo.
Nhân viên văn phòng nhận được thông báo, tạm gác công việc, làm theo yêu cầu tải app.
Bắt đầu tập luyện, văn phòng không đủ chỗ, kéo ra hành lang, ra sảnh lớn.
Không được nữa thì chia ca ra tập.
Dù đi tàu điện ngầm, xe buýt, hay về khu dân cư, ra vào tòa nhà văn phòng, trung tâm thương mại, đều phải quét mã, ai chưa tải app thì không được ra vào.
Tình cảnh này từng xảy ra trong thời kỳ dịch bệnh, mọi người đã quen, đều rất phối hợp.
Việc nhà nước cưỡng chế yêu cầu luyện tập “Tung Của Đoán Thể Thuật” lại gây ra phản ứng dữ dội từ giới truyền thông nước ngoài.
Họ đồng loạt lên án Tung Của vi phạm ý nguyện của nhân dân, không có nhân quyền.
Khi Tung Của bước vào trạng thái cảnh giới cấp một, truyền thông nước ngoài đã bắt đầu lên án, cảnh cáo Tung Của, cho rằng Tung Của sắp phát động chiến tranh thế giới, phá hoại hòa bình.
Trước những lời lên án của truyền thông nước ngoài, quan chức Tung Của chỉ nói một câu: “Ba ngày sau sẽ cho mọi người một lời giải thích.” Sau đó phớt lờ ý kiến của các nước khác, ban hành một loạt chỉ thị.
Chính phủ các nước chỉ có thể nghiêm túc chờ đợi, theo dõi sát sao động tĩnh của Tung Của, chỉ cần một chút gió lay cỏ động là phản ứng dữ dội.
Bây giờ Tung Của cưỡng chế học Tung Của Đoán Thể Thuật, càng giống như tìm ra cách để kích động mâu thuẫn nội bộ trong nhân dân Tung Của.
Không ngờ, phản ứng của người Tung Của lại muôn hình vạn trạng.
Việc nhà nước cưỡng chế luyện tập Tung Của Đoán Thể Thuật không hề gây ra tâm lý phản kháng của người dân Tung Của như truyền thông nước ngoài tưởng tượng.
Ngược lại, càng nhiều người tỏ ra phấn khích, họ háo hức, nóng lòng muốn học.
Thậm chí ngay cả người dân nước họ cũng không ủng hộ quan điểm của giới truyền thông.
Họ bình luận trên các nền tảng nước ngoài, tìm kiếm video dạy gốc của “Tung Của Đoán Thể Thuật”.
Võ thuật Tung Của đối với họ mang một màu sắc truyền kỳ, thần bí, đầy khao khát.
Mà võ thuật được nhà nước công nhận thì đương nhiên là chính thống nhất.
Nhưng công tác bảo mật của Tung Của quá tốt, không có bất kỳ video dạy học nào bị rò rỉ ra ngoài.
Dù có người muốn lén đăng video lên mạng nước ngoài thì cũng bị chặn lại, bắt giữ ngay.
Thế là, họ đổ xô đến tài khoản của Đại sứ quán Tung Của tại địa phương, để lại bình luận, hỏi thăm làm sao để học được võ công.
Họ sẵn sàng xin visa sang Tung Của học, nhưng hôm qua Tung Của đã bắt đầu trục xuất người nước ngoài, cấm người nước ngoài nhập cảnh.
Đồng thời triệu hồi người Tung Của ở nước ngoài về nước.
Không lâu sau, quan chức Tung Của ra thông báo, sẽ công khai video dạy học trên toàn thế giới vào rạng sáng ngày 22.
Cư dân mạng các nước nhìn thấy tin tốt lành này, thi nhau khen ngợi Tung Của rộng lượng.
Tất nhiên cũng có những bình luận công kích Tung Của, nhưng không cần người Tung Của ra tay, bên dưới toàn là những lời chửi lại.
Người Tung Của lướt bình luận thấy người nước ngoài chửi đơn giản quá, liền cầm bàn phím lên xả một trận, chửi thẳng cho đến khi tên đó im bặt, xóa bình luận rồi thoát mạng.
Sân thử thách.
Lâm Huyên Huyên, Kiều An và Vân Tiêu, ba người đi ngang qua một đám lính đang xếp hàng chờ vào sân thử thách.
Tối qua, cấp trên đã điều trực thăng vũ trang đến đón Lâm Huyên Huyên đi một số nơi, mang một lượng vật tư đến sân thử thách.
Số vật tư này nằm rải rác khắp nơi, số lượng lớn, chỉ riêng việc vận chuyển đã cần rất nhiều thời gian.
Lúc này, không gian trữ vật của Lâm Huyên Huyên phát huy tác dụng lớn.
Ban đầu cô còn lo diện tích không gian trữ vật không đủ, nếu vậy thì cô có thể chạy thêm vài chuyến.
Không ngờ mấy tỷ vật tư mà cô đã nhét hết vào trong đó.
Chẳng trách lúc đầu hệ thống lại giao nhiệm vụ tích trữ đủ mười tỷ vật tư.
Thì ra diện tích không gian trữ vật lại rộng lớn đến vậy.
Chỉ không biết hệ thống có công nhận hai nhiệm vụ chưa được phát ra kia không: tích trữ mười tỷ vật tư và tích trữ mười triệu vật tư.
Lâm Huyên Huyên lấy điện thoại ra xem giờ, đã 6:35.
Đã qua năm phút thời gian điểm danh, vậy mà hệ thống vẫn chưa xuất hiện.
Chẳng lẽ nó đã cạn kiệt năng lượng, hay là đã rời bỏ cô rồi?
Nhớ lại tiếng “rẹt rẹt” của dòng điện mà hệ thống từng phát ra trong đầu, cô càng cảm thấy có lẽ hệ thống đã gặp trục trặc.
Lâm Huyên Huyên đi xuyên qua sảnh lớn của tòa nhà nghiên cứu, tiến thẳng đến cánh cửa màu đỏ, bước vào.
Cô đã rời khỏi sân thử thách được chín giờ rồi. Bên trong đã trôi qua bốn năm rưỡi.
Không biết hơn bốn năm qua, sân thử thách đã thay đổi như thế nào?
Lâm Huyên Huyên bước qua cánh cửa màu đỏ, trong chớp mắt đã đến sân thử thách.
Sa mạc trải dài vô tận trước kia giờ đã bị bao phủ bởi những tòa nhà hiện đại đầy công nghệ.
Kiều An theo sát phía sau, cũng bị cảnh tượng trước mắt làm cho chấn động.
“Đây, đây vẫn còn là sân thử thách sao? Chị Huyên, chúng ta không đi nhầm chỗ đấy chứ?”
Kiều An lớn hơn Lâm Huyên Huyên ba tuổi, lúc mới tiếp xúc cô còn tưởng chị ấy là kiểu nữ đặc chủng vừa ngầu vừa mạnh mẽ.
Ở chung lâu rồi mới phát hiện, bình thường chị ấy có chút linh hoạt, đầu óc cũng kỳ lạ.
Mỗi lần Kiều An gọi cô là “chị Huyên”, cô luôn cảm thấy kỳ kỳ.
Kiều An giải thích rằng “chị” không phải gọi theo tuổi tác, mà là theo thực lực.
Cậu mạnh hơn tôi thì cậu chính là chị Huyên của tôi.
Nhiều lần như vậy, Lâm Huyên Huyên lười sửa nữa.
Vân Tiêu bước vào, sau cơn kinh ngạc, không nhịn được mà thốt lên: “Nơi này thay đổi nhiều thật.”
Lâm Huyên Huyên cảm khái: “Danh xưng cuồng cơ sở hạ tầng quả không phải là hư danh.”
