Cả Nguyễn Tĩnh Vân lẫn Văn Thận đều nhíu mày, đáp lời rồi cùng nhau rời khỏi gian phòng tập thể.
Văn Thận lái xe đến, vừa đưa Nguyễn Tĩnh Vân đến bệnh viện vừa dùng máy thông tin liên lạc để nhờ người quen điều tra thông tin của Trình Thiên.
Nguyễn Tĩnh Vân thì tựa đầu vào cửa kính xe, nghĩ về bản thân kể từ khi gia nhập đội của Văn Thận. Cô đắm chìm trong cuộc sống bận rộn khiến Trình Thiên bị lãng quên.
Thực ra Trình Thiên là người chất phác và có tinh thần chính nghĩa, cũng là người đầu tiên trong thế giới này tỏ ra tử tế với cô.
Cô chợn nảy ra một ý nghĩ, rồi quay sang nói với Văn Thận: "Hay là... mời Trình Thiên gia nhập đội chúng ta đi? Anh ấy là người tốt."
Trong lúc lái xe, Văn Thận liếc nhìn Nguyễn Tĩnh Vân một cái rồi gật đầu: "Nếu cậu quen thì được thôi."
Nguyễn Tĩnh Vân không ngờ hắn lại đồng ý dễ dàng như vậy. Bởi vì các đội khác không có ai ít người như họ, cô cứ tưởng Văn Thận không thích hợp tác với người lạ.
"Anh không thấy bất tiện sao?"
Văn Thận ngạc nhiên nhìn cô: "Có gì mà bất tiện chứ? Nhóm chúng ta ít người chỉ vì tôi không quen biết nhiều dị năng giả. Nếu không phải tôi và Tiểu Bạch quen nhau từ trước, có lẽ tôi vẫn sẽ một mình làm nhiệm vụ thôi. Hơn nữa cũng chẳng có ai muốn đến đây. Cậu đã quen anh ta, đương nhiên có thể mời anh ta gia nhập."
"Vậy lần đầu gặp mặt, sao anh lại mời tôi gia nhập đội dị năng của anh?"
Văn Thận nghe vậy khựng lại, rồi vẫn nói thật: "Thực ra là vì... đó là lần đầu tiên tôi cứu được một dị năng giả. Ban đầu chỉ định đưa mọi người về căn cứ rồi để mặc các cậu tự do."
Nguyễn Tĩnh Vân nhíu mày: "Giỏi lắm anh! Tôi cứ tưởng anh bị thực lực siêu cường của tôi khuất phục chứ! Hóa ra anh không thật lòng mời tôi. Thế ra là tôi tự luyến tiếc hùi hụi à? Được, ngày mai tôi rút lui. Tôi đi vào đội của Đoàn Lăng Vân. Tôi thấy anh ta rất hoan nghênh tôi mà!"
Văn Thận không nắm được cô có thực sự tức giận không, đành dỗ dành: "Đừng, không phải tự luyến đâu, tôi thành thật mà. Bây giờ thì bị khuất phục thật rồi. Tôi còn nhờ cậu đặt tên cho đội chúng ta mà? Nghĩ ra gì chưa?"
Nửa sau câu nói, Văn Thận khéo léo chuyển chủ đề. Hắn gần như đã nắm rõ tính cách của Nguyễn Tĩnh Vân: tính tình khá kém, dễ bốc đồng, lòng dạ lương thiện nhưng có nguyên tắc, ai tốt với cô thì trả gấp bội, ai hại cô thì nhất định báo thù.
Không mở miệng thì trông lạnh lùng như đóa hoa trên đỉnh núi, vừa mở miệng là hỏng hết, thực chất giống như một đứa trẻ vậy.
Nguyễn Tĩnh Vân trợn mắt nhìn Văn Thận - thế này còn tạm được. "Tôi nghĩ nát óc cả buổi, hay là gọi là Đội Hổ Bay đi? Nghe ngầu lắm! Hơn nữa..."
Nói rồi cô lập tức bế Tiểu Khả đang ngủ say trong lòng lên: "Tiểu Khả chính là linh vật của đội chúng ta! Gào...! Có oai hùng uy vũ không!"
Tiểu Khả đang ngủ ngon bị lôi dậy, ngáp một cái thật dài, thấy là Nguyễn Tĩnh Vân liền chớp mắt rồi ngậm miệng lại.
Văn Thận vốn dĩ không quan tâm gọi là gì, nghe vậy liền gật đầu: "Được, rất uy vũ."
Chẳng mấy chốc, xe dừng trước cổng bệnh viện của căn cứ. Bệnh viện và viện nghiên cứu nằm cùng một chỗ. Văn Thận cũng đã biết phòng bệnh của Trình Thiên.
Nơi này trước tận thế vốn là bệnh viện, sau tận thế vẫn giữ nguyên quy mô cũ. Chỉ là không cần dùng nhiều phòng bệnh như vậy, nên đã tách ra một nửa lớn làm viện nghiên cứu mới, đặt những thiết bị quý giá được mang về bằng tính mạng của nhiều người.
Văn Thận đỗ xe xong liền dẫn Nguyễn Tĩnh Vân bước vào bệnh viện. Vừa đến cửa đã thấy một phụ nữ trung niên mặc đồ y tá đang đợi sẵn, bên cạnh còn có một bé gái.
"Du Du? Sao cháu lại ở đây?"
Du Du chạy vài bước xuống bậc thang ôm lấy eo Nguyễn Tĩnh Vân. Khuôn mặt nhỏ nhắn quấn trong khăn choàng đỏ ửng lên vì lạnh.
"Cháu đang đợi hai cô chú đó ạ. Bây giờ cháu không có việc gì nên ở đây giúp các cô. Hơn nữa, chỗ này cũng gần chú Vưu."
Người y tá trên bậc thang lễ phép lên tiếng: "Thưa hai vị, tôi được phân công dẫn hai vị đi gặp anh Trình."
Nguyễn Tĩnh Vân gật đầu, theo cô ta đi vào trong bệnh viện.
"Đây là phòng bệnh của anh Trình. Thưa hai vị, tôi xin phép lui trước. Du Du, nếu cháu muốn rời đi thì nhớ nói với cô một tiếng nhé."
Người y tá đưa họ đến nơi, nói xong và thấy Du Du gật đầu liền quay người rời đi.
Văn Thận nghe thấy trong phòng có tiếng nói chuyện, liền gõ cửa. Tiếng trò chuyện bên trong im bặt, sau khi nhận được phản hồi, hắn liền đẩy cửa bước vào.
Bước vào trong, họ phát hiện ngoài Trình Thiên ra còn có một phụ nữ ăn mặc gọn gàng.
Trình Thiên thấy ba người, mắt sáng rỡ: "Sao các bạn biết tôi bị thương mà còn đặc biệt đến thăm tôi thế?"
Người phụ nữ bên cạnh rõ ràng quen biết Văn Thận và Nguyễn Tĩnh Vân, đứng dậy lên tiếng với thái độ không hèn kém cũng không kiêu ngạo: "Hai vị có chuyện muốn nói với Trình Thiên, vậy tôi xin phép ra ngoài trước."
Rồi cô ta quay sang nói với Trình Thiên: "Có việc gì thì liên lạc với tôi."
Trình Thiên gật đầu, cô ta lập tức quay người rời đi một cách dứt khoát.
Trình Thiên nhìn theo bóng lưng cô ta một lúc lâu, rồi mới quay lại hàn huyên vui vẻ với Nguyễn Tĩnh Vân và Văn Thận.
Nguyễn Tĩnh Vân hơi nhíu mày nhìn chân Trình Thiên đang được treo lên, trên đó bó một lớp bột dày đặc. Thân thể nằm trong chăn, khuôn mặt lộ ra cũng chi chít những vết xước nhỏ.
Nhận thấy ánh mắt của Nguyễn Tĩnh Vân, Trình Thiên vô tư vẫy tay, vẫn cười ha hả.
"Tôi không sao đâu. Đội chúng tôi nhận nhiệm vụ tiêu diệt zombie thông thường, xui xẻo gặp phải một cây liễu đột biến. Tôi không cẩn thận bị nó treo lên và quấn chặt. Chỉ là chút thương tích nhỏ thôi. Dị năng giả hồi phục nhanh, vài hôm nữa là ổn ngay."
Văn Thận không quen thân với hắn lắm, nên đi đến đứng tựa vào tường gần cửa sổ, để không gian cho họ trò chuyện.
Du Du đi đến bên giường sờ vào bó bột trên chân Trình Thiên, trên mặt đầy vẻ xót xa: "Anh Trình, sao anh toàn bị thương vậy?"
Sau khi rời Nguyễn Tĩnh Vân trở về căn cứ, cô bé hầu như đều được Trình Thiên chăm sóc. Ngoài Nguyễn Tĩnh Vân, người cô bé thích nhất chính là Trình Thiên.
Trình Thiên véo má Du Du: "Đàn ông đại trượng phu, bị thương là chuyện bình thường, bởi vì phải bảo vệ những cô bé như cháu mà."
Du Du bĩu môi không nói gì. Nguyễn Tĩnh Vân cũng trực tiếp đi vào vấn đề: "Cậu có muốn gia nhập đội chúng tôi không? Những nhiệm vụ thông thường không thành vấn đề, chị có thể che chở cho cậu."
Du Du bên cạnh gật đầu lia lịa. Trình Thiên nghe vậy đầu tiên là kinh ngạc: "Thật sao? Đó là đội xếp hạng nhất mà! Bao nhiêu dị năng giả cấp A muốn vào còn không được, tôi mới cấp B thôi, tôi vào được sao?"
Nguyễn Tĩnh Vân gật đầu: "Vô ích, không thì tôi nói đùa chơi à?"
Sau phút kinh ngạc ngắn ngủi, Trình Thiên thu lại sắc mặt, suy nghĩ một lúc rồi nghiêm túc nói: "Thôi vậy đi. Một là vì thực lực của tôi không đủ, sợ kéo lùi các bạn. Hai là đội hiện tại của tôi cũng khá tốt, tuy quy mô không lớn nhưng các thành viên đều rất tốt. Người vừa nãy là đội trưởng của chúng tôi, cô ấy đã chăm sóc tôi suốt ngày đêm."
Nguyễn Tĩnh Vân nhướng mày: "Cậu còn khá trọng tình nghĩa đấy. Thôi được, tôi cũng không ép nữa. À, cậu có nhiều tiền không?"
