Chương 84: 3077
Trời dần tối, nhiều khoa trong bệnh viện vẫn còn sáng đèn. Đêm qua gần như không ngủ, Kiều Âm mệt lử, sau khi tiễn George về thì ngủ một giấc đến chiều.
Tối đến, bệnh viện mang bữa ăn dinh dưỡng đến. Kiều Âm đặt cục bông trắng xuống, bước tới cầm lọ dinh dưỡng lên xem, rồi gọi với theo tên thú nhân đang định ra ngoài.
“Khoan đã.”
Thú nhân mặc đồ y tế dừng bước. Trong bệnh viện chủ yếu là bệnh nhân, đội ngũ y tế rất biết quan tâm đến cảm nhận của người bệnh.
Huống chi đây còn là khu bệnh án riêng của quân khu, binh lính ở đây được hưởng nhiều đặc quyền. Kiều Âm lại là người được cấp trên đích danh quan tâm, nhân viên y tế đương nhiên không dám chậm trễ.
“Xin chào, cô còn cần gì không ạ?”
“Bữa ăn dinh dưỡng này là các anh chuẩn bị cho tôi à?”
Mấy hôm nay vẫn luôn là anh ta mang bữa ăn đến. Nhân viên y tế không hiểu vì sao Kiều Âm đột nhiên hỏi vậy, nhưng vẫn niềm nở trả lời:
“Đây là bữa ăn bệnh viện chúng tôi chuyên cung cấp cho thương binh quân khu, được nghiên cứu dựa trên thể trạng và nhu cầu dinh dưỡng của thú nhân. Cô không thích vị của nó sao? Nếu vậy, cô có thể cho tôi biết khẩu vị mình thích, tôi sẽ liên hệ với chuyên gia dinh dưỡng để điều chỉnh cho lần sau.”
Nhân viên y tế kiên nhẫn giải thích, lời nói đầy chân thành. Kiều Âm cũng không phát hiện điều gì bất thường.
Cô đặt lọ dinh dưỡng xuống, đẩy cái khay đựng nó về phía anh ta.
“Trong bữa ăn dinh dưỡng này đã bị thêm thứ gì đó.”
Giọng nói không nặng không nhẹ, rồi cô nói tiếp: “Không chỉ bữa ăn dinh dưỡng, mà nước anh mang đến chiều nay, cả trái cây và bánh ngọt hôm qua, đều đã bị thêm thứ gì đó.”
Nhân viên y tế sững người, vẻ mặt kinh ngạc: “Cái này… sao có thể?!”
“Nếu không tin, anh có thể mang bữa ăn này đi kiểm tra.”
Kiều Âm ngồi phịch xuống ghế sofa, vẻ mặt thả lỏng, trông như đang đói lả.
“Nhưng tốt nhất anh nên nhanh chóng mang thứ gì đó ăn được đến đây, tôi sắp đói lả rồi.”
“Vâng… vâng! Tôi đi ngay!”
Nhân viên y tế không dám chậm trễ. Đồ ăn bệnh viện cung cấp cho binh lính quân khu có vấn đề, đây là chuyện lớn! Nếu kiểm tra mà đúng là bữa ăn dinh dưỡng có vấn đề, thì phải báo cáo ngay lập tức!
Anh ta hốt hoảng chạy ra ngoài, cửa không đóng chặt. Cục bông trắng nhảy từ trên ghế sofa xuống, rũ bộ lông, cũng muốn chui qua khe cửa ra ngoài.
“Này, quay lại!”
Kiều Âm vội đứng dậy bước tới, ôm chầm lấy cục bông trắng.
Cục bông trắng mở to đôi mắt long lanh, nhìn cô đầy tủi thân, giơ chân ra vỗ vỗ vào bụng một cách đầy biểu cảm.
“Đói à?”
Cục bông trắng ở bên cô chưa được mấy ngày, trước giờ vẫn nhờ Ros chăm sóc. Bản thân cô trước đây chưa từng nuôi thú cưng, nên đã lơ đãng quên mất chuyện này.
Nhưng không đúng, cô nheo mắt, quan sát thân hình cục bông trắng đã béo lên trông thấy, sờ vào toàn thịt mềm, không thể nào mấy ngày mà lớn nhanh thế được. Mà lớn nhanh thì sao lại chỉ tăng mỡ?
“Mày chạy rông ngoài kia mấy ngày không chết đói, còn béo lên nhiều thế này.”
Cô chọc vào bụng cục bông trắng, giọng cố tỏ ra dữ dằn đe dọa: “Người ngoài nuôi mày tốt ghê nhỉ, sao về mà không dẫn theo Tiểu Hắc cùng về?”
Tiểu Hắc là con mèo đen gặp mấy tháng trước.
“Ư ư ư…”
Cục bông trắng dụi dụi má phúng phính vào lòng bàn tay Kiều Âm, giả vờ không hiểu lời cô.
“Đừng giả vờ đáng yêu!”
Kiều Âm không mắc mưu nó, vừa định đưa tay đóng cửa thì tay chợt khựng lại.
Trước cửa phòng bệnh, lặng lẽ đặt hai hộp cơm, trên cùng còn dán một nhãn – ghi: phòng 3077.
Kiều Âm nhìn mấy giây, bước ra khỏi phòng bệnh, ngẩng đầu nhìn số phòng của mình, đúng là 3077…
Cho cô à?
Kiều Âm nhướng mày, liếc nhìn hành lang hai bên, không có ai.
Phù Lam ở góc hành lang lo lắng trốn sau bức tường, thấy Kiều Âm cầm hộp cơm dẫn cục bông trắng về phòng, cánh cửa phòng bệnh khẽ đóng lại, mới thở phào nhẹ nhõm.
Nhận là tốt rồi.
Anh nhìn cánh cửa đóng chặt, ánh mắt đầy lưu luyến.
Nếu anh biến thành hình dạng ban đầu, liệu có thể vào căn phòng đó như cục bông trắng không?
Ánh mắt chàng trai thoáng lên tia hy vọng, nghĩ đến hơi thở ấm áp của cô, bước chân do dự nhích về phía trước.
Nhưng…
chủng tộc của anh…
Ánh mắt chàng trai giằng xé, do dự một hồi, cuối cùng tự mình xìu xuống.
Có lẽ cứ đứng từ xa nhìn cô như thế này là tốt rồi.
Giữ nguyên hiện trạng, an phận với hiện tại.
Anh ảm đạm nhìn về phía phòng bệnh, nhìn thật lâu…
Ngay khi anh định rời đi, ánh mắt bỗng trở nên sắc bén. Bản năng cảnh giác với nguy hiểm nhiều năm đã cho anh biết, phía sau có người đang đến gần!
Gần đây các thế lực trong đế quốc đều có động tĩnh, không ít kẻ nhắm vào anh, có người muốn hại anh cũng là chuyện thường.
Nhưng xưa nay anh luôn là người đi ám sát người khác, khi nào lại bị người khác ám sát?
Gương mặt tái nhợt của chàng trai gần như không biểu lộ cảm xúc, chỉ có bàn tay to lớn vẫn còn hơi ấm, trong khoảnh khắc xoay người đã chụp lấy cổ họng người kia!
Anh giết người luôn rất nhẹ nhàng, chỉ cần lặng lẽ dùng chút sức, cổ của thú nhân sẽ gãy trong tay anh!
Nhưng khi xoay người, nhìn thấy gương mặt thanh tú xinh đẹp của Kiều Âm, anh nhất thời hoảng hốt.
“Cô…”
Anh ra tay quá nhanh, căn bản không kịp thu lại, đã giữ chặt cổ cô áp vào tường. Đầu Kiều Âm bị đẩy va vào tường, nhưng không hề đau.
Một bàn tay đệm giữa đầu cô và bức tường, Phù Lam đột nhiên nghiêng người về phía trước, vẫn giữ một tay trên cổ cô, một tay đỡ sau đầu cô.
Phù Lam ngẩng mắt, chạm phải đôi mắt đen trắng rõ ràng xinh đẹp kia.
Chủ nhân của đôi mắt ấy dường như không nhận ra mối nguy hiểm vừa rồi, ý cười trong mắt mơ hồ khó đoán.
“Phù Lam đại nhân thích kiểu này sao?”
Chàng trai luống cuống rụt tay lại, như bị ánh mắt cô làm bỏng. Câu nói tiếp theo của cô càng khiến anh không biết phải làm sao.
“Tôi không…”
“Hửm?”
Giọng nói nhẹ nhàng lên cao mang theo sự quyến rũ khó phân biệt nam nữ, khiến trái tim chàng trai đã tĩnh lặng từ lâu bỗng đập loạn nhịp.
Đôi mắt anh nói lên tâm trạng, ánh mắt vốn dĩ lạnh nhạt không gợn sóng, giờ đây như mặt hồ bị gió thổi, gợn sóng lan tỏa từng lớp…
Dù cố che giấu, cũng khó giấu được sự xao động.
“Đôi mắt của đại nhân…”
Kiều Âm đột nhiên tiến lại gần, ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt anh. Phù Lam không dám cử động, khoảnh khắc đối diện, căng thẳng đến mức quên cả thở.
“Trông quen quá.”
Cô nheo mắt: “Chúng ta trước đây có gặp nhau ở đâu không?”
Phù Lam cứng đờ sống lưng, quay đầu đi không dám nhìn cô nữa, ấp úng: “Không.”
“Không sao?”
Kiều Âm nghe vậy, cụp mắt xuống, vài giây sau, đột nhiên khẽ bật cười.
Phù Lam không kìm được bị tiếng cười của cô thu hút, lén nhìn cô.
“Phù Lam đại nhân ngày đầu gặp mặt đã quan tâm tôi như vậy, tôi còn tưởng chúng ta quen biết…”
“Mà…”
Cô lại nhìn thẳng vào đôi mắt trong veo như pha lê của chàng trai, như một lưỡi câu sắc bén, có thể câu ra mọi bí mật trong lòng Phù Lam…
“Trước đây tôi từng gặp một con mèo, mắt nó rất giống mắt anh…”
“Hoặc nói đúng hơn, là giống hệt…”
