Chương 93: Xà thú
Alice đang buồn bực trong lòng thì bất ngờ bị gọi tên, cô cứng đờ người ngẩng đầu lên, không thể tin nổi chỉ vào mình.
“Tôi?”
Cùng lúc đó, tên thú nhân đầu cua nghe thấy tiếng ồn ào gây sự, giọng điệu bất mãn: “Alice tiểu thư sao có thể có thú phu? Trên mạng tinh cầu, mục bạn đời của ngài ấy để trống, hơn nữa…”
Ánh mắt hắn trở nên sắc lạnh, lướt qua tên thú nhân đang gây sự, bỗng nhiên cười.
“Cho dù có hôn phu, còn chưa kết bạn đời, hắn tính là cái gì?”
Tiết Bình Lự bị hắn nhìn chằm chằm đến rùng mình, giữa ban ngày ban mặt, hắn lại cảm thấy sau lưng lạnh toát, đồng thời tim đập thình thịch. Vạch trần thân phận thú phu của Kha Lâm trong hoàn cảnh này rõ ràng là đang gây thù chuốc oán cho Kha Lâm, hắn nghĩ vậy mà trong lòng khoái trá.
Lần trước hắn và Tề Giác dẫn người của Đoàn Quân Thứ Năm đi bắt Kha Lâm thất bại, Đoàn Quân Thứ Bảy đã khai trừ hắn. Không chỉ vậy, mấy ngày nay hắn ở tinh cầu Trung Ương liên tục bị thú nhân gây sự, trong chuyện này, chắc chắn có sự nhúng tay của gia tộc Christian!
Đều tại Kha Lâm! Nếu không phải lúc đó hắn đắc tội với mình ở tinh cầu Nate, mình cũng sẽ không nghĩ đến việc giúp Đoàn Quân Thứ Năm thu thập hắn! Hại mình bây giờ thảm hại thế này!
“Ngươi! Vừa rồi ngươi nói thú phu của Alice tiểu thư đang ở đây, ở đâu? Chỉ ra cho ta!”
Tên thú nhân đầu cua chỉ vào Tiết Bình Lự, giọng nói lạnh lẽo khiến người ta rùng mình. Tiết Bình Lự không chút do dự chỉ về phía Kiều Âm đang ngồi ở hàng ghế khán giả phía xa.
Trong lòng hắn mừng rỡ: “Là hắn! Là hắn! Chính là hắn!”
“Đã là người theo đuổi Alice tiểu thư, vậy có dám lên đài tiếp chiến không?”
Thấy lửa cháy đến thân mình, Kiều Âm trong lòng vô cùng bất đắc dĩ.
Ánh mắt của đám thú nhân tại hiện trường đều chuyển về phía sau, bọn họ thích thú nhìn cảnh tranh giành vị trí thú phu đầu tiên của con cái mà đánh nhau.
Những âm thanh ồn ào lúc nãy không biết từ khi nào đã biến thành tiếng hò hét, la ó bảo Kiều Âm lên đài tiếp chiến.
Michelle nhíu mày: “Cô không đăng ký, loại khiêu khích này có thể không nhận…”
“Này! Ai cho phép anh khiêu chiến với cậu ấy!”
Alice ngồi không yên khi mũi nhọn chỉ vào Kiều Âm, gương mặt xinh đẹp hiện lên vẻ giận dữ: “Kha Lâm không đăng ký trận đấu này, và cậu ấy là thú phu mà tôi công nhận, anh dựa vào đâu mà khiêu chiến với cậu ấy?!”
“Alice tiểu thư, ngài là con cái cấp cao, người có thể kết bạn đời với ngài chắc chắn phải là kẻ xuất chúng trong đám thú nhân cấp cao. Hơn nữa, vị trí thú phu đầu tiên của con cái đều do con đực tranh giành bằng thực lực. Vị thú phu ngài chọn, chẳng lẽ vì sợ thua mà không dám nhận lời khiêu chiến sao?”
Tên thú nhân đầu cua giọng điệu cung kính, nhưng lời nói đầy ác ý với Kiều Âm. Không ít thú nhân ở hàng ghế khán giả cũng phụ họa theo.
“Hơn nữa, vị ngài chọn, mấy ngày nay trên mạng tinh cầu cũng không ít tiếng tăm, chắc có thể chịu nổi một đấm của tôi chứ?”
Hắn quá ngông cuồng, bộ dạng này khiến Lilith cũng phải cảm thán, còn chưa làm bạn đời của người ta mà đã ghen với con cái rồi sao?
Tên thú nhân đầu cua còn chưa kịp đắc ý lâu, một bên bị bỏ quên suốt nãy giờ, con khỉ đột thú nhân bỗng nhiên hất văng trọng tài, không hề báo trước xông tới tấn công hắn!
“Thằng nhóc thối tha! Ông đây còn chưa chết đâu! Đến lượt mày làm thú phu sao?!”
Con khỉ đột đấm một quyền xuống mặt đất, cả một trận rung chuyển, mặt sàn võ đài từ giữa nứt ra một khe lớn như cái miệng lửa, bên trong tối om, như vực thẳm lan đến tận chân tên thú nhân đầu cua!
Hàng ghế khán giả cũng rung lắc không ổn định, Lilith kêu lên một tiếng, mở chiếc quạt che đi lớp bụi bay tới.
“Thú nhân cấp S.”
Michelle nhíu mày, quan sát trận đấu bất ngờ này.
“Cũng tốt, khỏi cần hắn tìm cô gây sự nữa.”
Hắn nói cho Kiều Âm nghe, nhưng ánh mắt lại xa xăm nhìn về phía Alice ở hàng ghế quý khách.
Trên sàn đấu, trận chiến diễn ra ác liệt. Con khỉ đột đã bị chọc giận từ lâu, với lớp da thịt phòng thủ cực cao, nó liên tục tấn công hắn!
Nơi chiến đấu đi qua, mặt sàn võ đài cứng rắn bị giẫm ra từng hố sâu, đá vụn văng tung tóe.
“Anh nói thú nhân cấp S là con khỉ đột hay thằng nhóc đầu cua đó vậy?”
George chui từ chỗ ngồi sang cạnh Michelle, thành thật hỏi.
“Con khỉ đột.”
Michelle nói: “Tên thú nhân đó không phải đối thủ của con khỉ đột.”
Mặt đất lại rung chuyển, tất cả thú nhân trong phạm vi mười km đều cảm nhận được dư chấn của cú đấm của con khỉ đột, còn tên thú nhân kia chỉ có thể bị đánh cho chạy tứ tán.
Kiều Âm nhìn tình hình chiến đấu, khẽ nhíu mày: “Con khỉ đột không thắng được.”
Michelle kinh ngạc, không tin lời cô nói.
“Cô nhìn ra bằng cách nào? Con khỉ đột luôn chiếm ưu thế, tên thú nhân kia còn không có cơ hội phản đòn.”
“Hơn nữa, nếu con khỉ đột thua, kẻ tiếp theo mà tên thú nhân đó khiêu chiến chính là cô.”
Giọng hắn mang vẻ trêu chọc, Kiều Âm cũng nhìn hắn với ánh mắt đùa cợt: “Con khỉ đột nhìn thì có vẻ chiếm ưu thế, nhưng tên thú nhân kia chưa bao giờ rơi vào thế bất lợi.”
Hắn thu lại nụ cười, nhìn lại sàn đấu. Con khỉ đột càng đánh càng hung hãn, từng quyền từng quyền nện vào người tên thú nhân đầu cua, nhưng vẫn không chạm được vào hắn.
Cuối cùng, như thể quá tức giận, nó đấm ra một tảng đá lớn, gầm rú ném về phía hắn!
Michelle giật mình, không biết có phải ảo giác của hắn không, trong không gian căng thẳng như vậy, tên thú nhân đầu cua dường như ngẩng đầu nhìn về phía hắn một cái.
Đôi mắt tam bạch âm trầm, khiến hắn cảm thấy như bị rắn độc nhìn chằm chằm, trong nháy mắt toát mồ hôi lạnh.
Không đúng.
Ánh mắt đó không phải nhìn hắn…
Michelle nuốt nước bọt, cứng đờ quay đầu nhìn Kiều Âm ngồi bên cạnh.
Là nhìn cô ấy…
Kiều Âm cũng nhận ra ánh mắt của tên thú nhân, cả người chỉ cảm thấy một trận ác hàn.
“Con khỉ đột ngay từ đầu đã biến thành hình thú để chiến đấu, còn hắn từ đầu đến cuối vẫn chưa biến thành hình thú…”
Cô trầm giọng nói. Khi thú nhân chiến đấu, chỉ có hình thú mới phát huy được trăm phần trăm thực lực. Hắn không biến hình, có nghĩa là ngay từ đầu hắn đã không dùng toàn lực…
George ngây thơ hỏi: “Hình thú của hắn sẽ là gì?”
“Không biết.”
Michelle không dám kết luận bừa. Tên thú nhân đầu cua không biến hình, trên người chắc cũng dùng thuốc ức chế mùi, từ thị giác lẫn khứu giác đều không thể cảm nhận được chủng tộc của hắn.
“Rắn.”
Kiều Âm đột nhiên thốt ra.
Michelle lập tức quay đầu nhìn cô, rồi trong giây tiếp theo lại quay đầu nhìn sàn đấu.
Khó trách…
Cảm giác âm lãnh như bị mãnh thú nhìn chằm chằm đó, đúng là ấn tượng đầu tiên mà tộc rắn để lại cho người ta.
Bất quá…
“Cô chắc chắn như vậy?”
Tim Kiều Âm đập dữ dội, cô biết hình thú của hắn là rắn, không phải vì cô nhìn ra hình thú của hắn.
Mà là vì, cô nhận ra hắn…
Con xà thú trên tinh cầu Nate!
Tên thú nhân trên sàn đấu có gương mặt khác xa với người trên tinh cầu Nate, nhưng dù dung mạo có khác nhau thế nào, cảm giác mang lại không thể sai được.
Trực giác của Kiều Âm luôn rất chuẩn, ngay từ khi hắn gây sự cô đã cảm thấy có gì đó không đúng. Cảm giác quen thuộc kỳ lạ cứ vương vấn ngay từ lần đầu gặp mặt…
Đặc biệt là khi nhìn thấy đôi mắt tam bạch đó, cảm giác bị bắt giữ âm trầm lạnh lẽo mà cô đã trải qua dưới sàn đấu trên tinh cầu Nate.
Tuyệt đối không thể nhận nhầm người…
