Chương 10: Nhổ thành công
Trong phòng, Tạ Cận Hi đứng dậy, lấy từ ba lô vài cuộn băng keo đen, bịt kín từng cái camera.
Nid đang giám sát cô tức đến nỗi đập bàn đứng dậy: "Cô ta tỉnh rồi! Không chịu chữa trị cho công tử, cứ làm ra vẻ thần bí, nhất định có vấn đề!"
Đúng lúc đó, giọng Tạ Cận Hi vang lên qua hệ thống giám sát.
"Hừ, dù sao cũng là cảnh vệ của nguyên soái, vậy mà lại đi rình coi thiếu nữ tắm rửa thay đồ, không phải có tà ý thì cũng là mặt dày!"
Câu nói rất khó nghe, nhưng cuối cùng cũng ngăn được xung động của Nid muốn chạy đến gõ cửa.
"Đội trưởng, chẳng lẽ cứ để con nhóc này cưỡi lên đầu chúng ta mà hống hách?" Hắn ta đi qua đi lại như con khỉ đang tranh cướp đồ.
Trên bàn làm việc trước mặt, bày một đống dị thực kết trái nhỏ màu đỏ thẫm.
"Công tử bảo cứ đợi đến tối, nếu cô ta thực sự chưa hồi phục, lại hại công tử thì sao."
Lúc này, Tạ Cận Hi đang ngồi trần trên giường, quan sát trái cây màu đỏ to bằng quả cherry trong lòng bàn tay.
Chỉ riêng năng lượng tỏa ra từ vỏ trái cây đã khiến căn phòng ngập tràn nhiệt độ cao.
Trái dị thực rèn thể cấp chín đầu tiên, cuối cùng cũng có được!
Cô đã mất nhiều năm, thí nghiệm trên vô số người bị thương để rút ra kết luận: khi cơ thể bị tổn thương triệt để, sau khi dùng dị năng chữa lành, những tổn thương ngầm còn sót lại càng dễ loại bỏ.
Áp dụng vào trường hợp của mình, cô cần dùng trái dị thực rèn thể cấp chín đủ để khiến cô bạo thể, đập nát từng dây thần kinh, từng thớ cơ rồi tái tạo, sau đó chữa lành.
Trước khi bạo thể.
Trong mắt cô lóe lên vẻ điên cuồng, há miệng nuốt trọn trái cây. Năng lượng bùng nổ trong khoảnh khắc như núi lửa, theo nội tạng và cột sống xông thẳng lên não.
Năng lượng này không thể kiểm soát.
Tạ Cận Hi ngoài cắn răng chịu đựng cũng không thể làm gì khác.
Trên làn da trắng bệch nhanh chóng nứt ra những vết rách, máu tươi trào ra rồi lại được dị năng chữa lành, cứ thế lặp đi lặp lại...
Khi năng lượng tích tụ đến một mức độ nào đó, mắt Tạ Cận Hi bỗng lóe lên tia lạnh, một cây đinh cơ khí màu đen bắn ra từ cánh tay phải.
Phát ra âm thanh giòn tan trong phòng.
Mọi chuyện kết thúc, Tạ Cận Hi vung cánh tay phải, nhặt cây đinh phá xương lên: "Cái thứ hai."
Tuy mỗi lần chỉ nhổ được một cây.
Nhưng cảm nhận được dị năng dồi dào và cơ thể nhẹ nhõm hơn nhiều, cô nở nụ cười. Có cách còn hơn chết.
Cởi quần áo bước vào phòng tắm, nước nóng cuốn trôi những vết máu và mồ hôi dính nhớp. Cô bước ra, đang định mặc quần áo thì cửa từ ngoài mở tung.
Tấm lưng trắng ngần thon thả, phủ một lớp cơ bắp mỏng.
Nid nín thở một giây, quay phắt người lại, tức tối chửi thề:
"Cô tắm có hai tiếng đồng hồ đấy!"
Tạ Cận Hi không hề tỏ ra xấu hổ hay vội vàng, thong thả phủi quần áo, mỉa mai: "Tin nóng đây: Cảnh vệ nguyên soái, trong khi đối phương đã thông báo đang tắm, vẫn xông vào phòng thiếu nữ để rình coi. Tội danh này, ít nhất cũng bị cách chức và cấm túc hai năm nhỉ."
Nid chú ý động tĩnh của cô, xác định cô mặc xong quần áo rồi mới quay lại: "Nếu không phải cô lề mề..."
Thiếu nữ như một cơn gió lao lên, giáng một cú đấm thật mạnh vào bụng hắn!
"Ưm!" Nid giận dữ, dù có sai thì cũng phải giao cho tòa án quân sự, không thể để con nhóc này sỉ nhục.
Hắn quát một tiếng rồi giơ nắm đấm lên.
Thiếu nữ lại túm lấy cánh tay hắn, thực hiện một cú vật qua vai. Nid dựa vào thân hình to lớn giữ vững trụ, nhưng lại ăn một cú chỏ trời giáng, rồi bị thiếu nữ xoay người đạp vào hông, bay đi đập vào tường.
Nid ngã đến choáng váng đầu óc – hắn lại thua một cô nhóc mười mấy tuổi?
Sức mạnh nhanh nhẹn và cường hãn như vậy, chẳng lẽ sự yếu ớt của cô ta là giả vờ!
Nhân lúc hắn ngẩn người, tay Tạ Cận Hi phát ra một dải ánh sáng xanh, quấn chặt người đàn ông như cái bánh tét, rồi kéo lê về phòng trị liệu.
Nhận ra hoàn cảnh của mình, Nid vốn sĩ diện hận không thể đập đầu vào tường chết quách!
"Chết tiệt, cô thả tôi ra!"
"Khụ khụ, im đi." Tạ Cận Hi quay lại trừng mắt nhìn hắn, "Anh cũng không muốn tôi kể cho người khác biết anh vừa làm gì đâu nhỉ?"
Thế là, Nid đỏ mặt, chịu đựng nỗi nhục lớn nhất đời, bị lôi đi như một túi rác.
Trước mắt hắn chỉ thấy ủng của nhân viên sửa chữa tàu chiến và những ánh mắt kinh ngạc.
Khoang dinh dưỡng của Bạch Kha Văn đã được chuyển đến, anh ta đang thảo luận gì đó với đội trưởng, khi thấy hai người thì đều sững lại.
Đội trưởng bước nhanh đến, đỡ Nid đang đỏ hoe mắt dậy, cuối cùng không nhịn được mà bùng nổ:
"Bác sĩ Tạ, Nid đã làm gì mà cô phải sỉ nhục anh ta như vậy?!"
"Cũng không có gì to tát, anh ta xông vào phòng tôi, rình coi tôi tắm." Tạ Cận Hi vừa xử lý huyết thảo xích trên bàn, vừa trả lời không ngẩng đầu.
Biểu cảm của đội trưởng cứng đờ, nhớ lại lúc nãy Nid hùng hổ xông đi, rồi nghe thiếu nữ tung đòn sát thủ:
"Lúc anh ta xông vào phòng tôi, các anh cũng không ngăn cản, đúng không?"
Một câu hỏi ngược đầy thờ ơ, triệt để chặn họng đội trưởng.
Bạch Kha Văn chưa biết chuyện này, tức đến ho sặc sụa: "Khụ khụ... các người thật quá lộng hành, còn coi pháp luật và quy tắc ra gì nữa không?"
Thân là cảnh vệ nguyên soái, lại dám làm chuyện như vậy?
Tạ Cận Hi liếc anh ta: "Chuyện đã rồi, nói mấy lời vô ích làm gì. Tôi giải quyết xong rồi, đừng nhắc lại nữa." Xử lý xong huyết thảo xích, cô thong thả bước đến trước mặt Bạch Kha Văn, "Bàn thù lao trước."
Người thanh niên tuấn mỹ mặt nghiêm: "Xin hỏi bác sĩ Tạ cần thù lao gì?"
"Thư giới thiệu nhập học của Học viện Quân sự Đế Đô."
Một bác sĩ chui lủi từ biên hoang tinh, và thư giới thiệu nhập học của Học viện Quân sự Liên bang số một, hai thứ này nhìn thế nào cũng chẳng liên quan.
"Sao lại là Học viện Quân sự Đế Đô?" Bạch Kha Văn rất bình tĩnh, "Tôi tưởng người biên hoang tinh đều hận không thể tránh xa quân bộ."
Tạ Cận Hi mặc cho mọi người đánh giá: "Tôi tuy sống ở biên hoang tinh, nhưng lý lịch hoàn toàn sạch sẽ. Một thư giới thiệu nhập học của Học viện Quân sự Đế Đô, đối với thiếu tá chắc là chuyện đơn giản."
Đây, mới là mục đích cuối cùng của việc cô nhận lời cứu người, cũng là bước đầu tiên trong kế hoạch của cô.
"Không được, tôi không thể để một người không rõ lai lịch vào Học viện Quân sự số một."
Ở đó được mệnh danh là tiểu quân bộ, theo anh ta, Tạ Cận Hi vừa thần bí vừa nguy hiểm, thực sự không thích hợp để trao cho cô thân phận như vậy.
Bạch Kha Văn từ chối không có chỗ thương lượng.
Thiếu nữ lộ vẻ thất vọng, tặc lưỡi một tiếng: "Vậy Học viện Quân sự Trường Dã được chưa?"
Tinh cầu Trường Dã, chính là hành tinh mà bản gia của nguyên soái đóng quân, nằm ở biên giới Liên bang, xa hơn nữa là khu vực thường xảy ra xung đột giữa Liên bang và Đế quốc.
Hơn nữa, thể tích của Trường Dã đứng thứ hai trong các tinh cầu có thể ở của Liên bang, tài nguyên phong phú, môi trường vô cùng gần với Địa Cầu cổ đại, rất phồn thịnh và phát đạt.
Đã sợ cô làm loạn, thì để cô ở dưới mí mắt nhà họ Bạch, chắc anh ta yên tâm.
Thấy Bạch Kha Văn vẫn do dự, cô lại thở dài: "Đừng nhìn tôi thế này, thông tin thân phận ghi rõ ràng mười chín tuổi, muốn có một học vị cao cũng rất bình thường."
Đúng là mười mấy tuổi thật!
Không phải trông trẻ.
Khoảnh khắc này, ngay cả đội trưởng cũng cảm thấy trước đó mình đã quá nghiêm khắc với cô, liếc Nid một cái.
Chắc chính câu này đã chạm đến nội tâm Bạch Kha Văn, anh ta nới lỏng:
"Được thôi." Rồi đổi giọng, "Thư giới thiệu có thể cho cô, nhưng cô phải tự mình vượt qua kỳ thi nhập học."
"Đương nhiên."
Thiếu nữ cười từ tận đáy lòng, đôi mắt mèo khẽ cong, gương mặt chết chóc hiếm khi có chút sinh khí nhẹ nhõm.
Mấy cảnh vệ cuối cùng cũng được chữa trị, khi ánh sáng chữa lành xuất hiện, họ bỗng biến sắc.
"Sao cô ta lên cấp năm rồi?!"
