Chương 5: Ồ, không phải thiếu gia soái quân đây sao
Muốn tìm một tay chân thích hợp rất khó, biết điều còn khó hơn.
Tạ Cận Hi rất hài lòng với Ekxơ này, bất kể dùng thủ đoạn gì thu phục, tóm lại là dùng được là tốt.
Cô ném một cụm ánh sáng trị liệu, chẳng mấy chốc, ngoại trừ vũng máu trên đất, trên người Ekxơ không còn thấy vết thương rõ rệt nào nữa.
"Đánh xong chưa?" Quản lý sảnh đăng ký thân phận nhàn nhã bước ra, "Đánh xong rồi thì ta bàn bạc chuyện bồi thường."
Thấy Tạ Cận Hi nhìn sang, hắn lập tức giơ hai tay lên tỏ ý không muốn đánh nhau.
"Cô nương này cũng đừng có hùng hổ với tôi, tôi làm việc cho lão đại Thương, tôi đoán cô muốn làm ăn ở biên hoang tinh, cũng không muốn đắc tội ổng chứ?"
Những người sống trong vùng xám này, ai cũng biết nhìn mặt mà nói, cũng giỏi đánh giá tình thế.
Con nhỏ này nhìn đã biết không dễ chọc, vội vàng đưa chủ nhân sau lưng ra.
Ai mà không biết lão đại Thương là người keo kiệt nhất? Làm hỏng một miếng gạch của ông ta cũng phải đền.
Tạ Cận Hi khẽ cười, "Thì ra là địa bàn của lão đại Thương, thất kính rồi. Vậy anh cứ tính sổ trước đi, đợi tôi có tiền sẽ trả."
"Cô nói vậy, tôi cũng khó xử..." Mặt quản lý hơi méo mó.
Thiếu nữ đáp: "Hay là gọi điện hỏi trước xem, có cho nợ không?"
Bond sau khi nhận điện thoại, đặc biệt đi hỏi lão đại của mình.
Người đàn ông đầu trọc ngậm điếu thuốc, đang âu yếm nhìn bàn tay mới mọc ra nửa đoạn của mình, trên bàn làm việc trước mặt còn đặt một bàn tay máy vừa mới tháo ra.
Nghe xong báo cáo, ông ta hơi nhướng mắt, "Cho cô ta nợ, một năm trả hết."
"Sao lão đại không miễn luôn?"
Lão đại Thương cười khẩy, dùng nửa bàn tay phải xoa đầu trọc của mình, "Bố đã làm thẻ thân phận cho cô ta rồi, thế là rất hào phóng rồi."
Muốn nhổ lông từ đầu ông ta, cũng phải xem có mọc không!
Nhưng ông ta càng nhìn bàn tay phải mới mọc lại càng thấy dễ thương, nghĩ ngợi một lúc vẫn dặn dò: "Thế này đi, miễn lãi cho cô ta."
Có thể khiến tay đứt mọc lại vô điều kiện, đó phải là hệ trị liệu vượt qua cấp cao mới làm được.
Hệ trị liệu của con nhỏ này hơi đặc biệt, cho nó chút lợi cũng chẳng sao.
Nhưng tiền à, càng nhiều càng phải tiết kiệm.
Dưới ánh mắt ngưỡng mộ của quản lý, Tạ Cận Hi xách Ekxơ đang ỉu xìu rời đi.
Lần này Ekxơ ngoan rồi.
Bảo hắn tìm cửa hàng thì tìm chỗ đắc địa nhất, bảo hắn trả tiền thì lập tức đưa mật khẩu tài khoản.
Sau khi Tạ Cận Hi chữa lành tay cho lão đại Thương, vô số người nghe tin kéo đến cầu cô chữa trị.
Biên hoang tinh, tranh đấu kịch liệt, người thiếu tay thiếu chân đầy đường.
Dần dần, Tạ Cận Hi cũng gây dựng được danh tiếng riêng – 'Dao mổ'.
Bốn năm trôi qua như thế.
...
Liên bang có mười ngôi sao lớn nhỏ, các hành tinh có khí quyển và tài nguyên nước quay quanh các ngôi sao chưa đến hai mươi.
Trong mười tám hành tinh này, có năm hành tinh hoặc vì môi trường không thích hợp để ở vô điều kiện; hoặc vì trên hành tinh có dị thú không gian chiếm cứ, rất nguy hiểm; hoặc vì trên hành tinh không có tài nguyên khai thác, không có giá trị sử dụng, nên được gọi là biên hoang tinh.
Hai trong số đó được dùng làm bãi rác, một trong số đó nằm trên trạm trung chuyển của dị thú không gian di cư, cũng không có người ở.
Chỉ còn lại biên hoang tinh số một và số hai ở rìa lãnh thổ có xây dựng thành phố, đều là những nơi vô pháp vô thiên.
Khí quyển trên biên hoang tinh số hai chỉ thích hợp cho dị thú và dị thực vật sinh trưởng, tuyệt đại đa số đều có tính công kích.
Khu tụ cư duy nhất của con người được bao phủ bởi một lá chắn phòng ngự cấp bốn, bên trong có lắp hệ thống cải tạo không khí và hệ thống lọc bức xạ và nước. Nếu muốn ra ngoài săn bắn, dị năng giả cấp một hai đều phải mặc đồ chống bức xạ đặc biệt và thiết bị cung cấp dưỡng khí.
Hoặc nếu chịu chi hơn một chút, thì mua một bộ giáp nhẹ, chắc chắn và an toàn hơn.
Năm 3016 lịch vũ trụ, ngày 20 tháng 5.
Bên ngoài hoang nguyên trống trải, cát bụi bị gió cuốn lên như màn sương lơ lửng.
Hai bóng người một cao một thấp xuyên qua thung lũng đất đá, lái xe lơ lửng cao cấp tiến về phía lá chắn phòng ngự, phía sau xe kéo chất đống chiến lợi phẩm dị thú như núi nhỏ.
"Lão đại, cô đã cấp ba rồi, còn cần đồ chống bức xạ à?" Ekxơ lái xe, thuần túy kiếm chuyện nói.
Vừa nói vừa liếc nhìn thiếu nữ mặc giáp nhẹ ở ghế phụ.
Sau khi mở phòng khám hai tháng, Tạ Cận Hi đã gom đủ trang bị, bắt đầu ra ngoài thành hoạt động, đi rất xa, nhưng không phải chuyên đi săn, cũng không biết tìm gì?
"Khụ khụ khụ... Tôi không muốn bị cháy nắng."
Ekxơ đảo mắt, "Chẳng lẽ lão đại yếu người, không thể tiếp xúc với bức xạ?"
"Muốn biết thì cậu thử làm hỏng đồ chống bức xạ của tôi xem."
Giọng nói mang ý cười của thiếu nữ khiến Ekxơ rùng mình, lập tức cất mấy suy nghĩ đó đi.
Có những con chó, nuôi ba năm ngon lành vẫn rắp tâm cắn chủ.
Nhưng Ekxơ cũng đoán không sai, vì đinh phá xương, cơ thể Tạ Cận Hi đã đến bờ vực sụp đổ.
Để sống sót, dưới sự bảo vệ của kim loại biến hình, cô đã dùng bảy năm để rút cây đinh ở ngực ra, nhưng cũng gây tổn thương không thể phục hồi cho phổi.
Những cây đinh phá xương trong tứ chi thì không thể làm vậy nữa, nếu cô còn muốn trở thành dị năng giả cao cấp.
Cô đã dùng mười năm để tìm ra phương pháp cứu chữa, nhưng hiện tại xem ra vẫn còn xa vời.
Từ xa đã thấy thành phố nằm chễm chệ trên hoang nguyên, như một cái bong bóng khổng lồ phồng lên trên bề mặt biên hoang tinh.
Lúc này, trên trời vang lên tiếng động như sấm rền, bóng đen khổng lồ đổ xuống như màn đêm buông xuống.
Đợi vật đen khổng lồ đáp xuống ngoài thành, hai người mới nhìn rõ nguyên trạng.
"Mẹ kiếp, chiến hạm của quân đội!" Ekxơ sợ đến nỗi lập tức phanh xe, hoảng sợ ôm đầu: "Nghe nói gần đây soái quân đích thân dẫn quân, tiêu diệt đàn cua thạch đang di cư, chẳng lẽ ngài ấy làm xong việc, tiện đường đến diệt biên hoang tinh chúng ta?"
"Lão đại, làm sao đây?"
Tạ Cận Hi nhướng mày, "Liên bang rảnh quá mới muốn diệt biên hoang tinh, đi, về xem sao."
Loại chuyện tốn công không có lợi này, mấy con sâu mọt trong bộ quân đội tuyệt đối không muốn làm.
Chỉ là chưa kịp xem náo nhiệt, thì phiền toái đã đến tận phòng khám nhỏ của cô.
"Ồ, cô em Tạ bao nhiêu năm rồi, sao chẳng thấy lớn tí nào vậy? Có phải không ăn uống đầy đủ không?" Lão đại Thương giơ tay to nhiệt tình nắm lấy.
Tạ Cận Hi né cái móng heo mỡ của ông ta, nhìn vầng trán đầy mồ hôi nóng của ông ta, cười như không cười, "Tôi nhớ tiền thuốc giữa chúng ta đều đã thanh toán hết rồi."
Nói cách khác, hai ta không quen.
Con nhỏ chết tiệt này vẫn khó nhằn như vậy!
Lão đại Thương nghiến răng, liếc nhìn chiếc xe lơ lửng được quân đội liên bang bảo vệ phía sau, gượng cười, "Chẳng phải có phi vụ làm ăn lớn tới cửa sao."
"Thì ra là làm ăn, sao không nói sớm." Tạ Cận Hi quay người mở cửa lớn, "Tôi còn tưởng lão đại Thương đến kết thân, muốn xin giảm giá đấy. Tôi chỉ làm việc chân tay thôi, không dám nhận sự yêu thương của lão đại."
Không biết người đến bị thương nặng thế nào, mà khiến con gà sắt này một lòng muốn cô bớt chút tiền.
Tạ Cận Hi lo lắng kẻ từ ngoài không gian về mang theo virus, nên trong phòng chuẩn bị đã trang bị đầy đủ, khi quay lại, bệnh nhân cùng với buồng dinh dưỡng đã được đặt lên bàn mổ.
Cô nhìn qua, hơi ngạc nhiên, không phải vì vết thương nghiêm trọng của anh ta, mà vì thấy quen mắt.
"Ồ, không phải thiếu gia soái quân đây sao?"
