Chương 65: Rõ ràng tôi đáng thương như vậy
“Sau khi thu thập chứng cứ và điều tra, chúng tôi nhất trí kết luận, đây là một sự cố ngẫu nhiên.”
Trong cuộc họp tổng kết báo cáo của tổ điều tra, đội trưởng phụ trách điều tra đưa ra kết luận cuối cùng.
“Qua điều tra đối với Tạ Chiếu, chúng tôi xác nhận cậu ta có chủ đích lên kế hoạch giết Tạ Cận Hi, chỉ là trong quá trình theo dõi đã gặp phải bọn cướp vũ trụ đang truy sát Tạ Cận Hi.”
“Tại hiện trường cuộc chạm trán, mọi bằng chứng đều cho thấy, do Tây Hổ đã giết Tạ Chiếu và ném xác xuống biển, nên hai bên đã xảy ra xung đột. Đồng thời, ở đây cũng không phát hiện dấu chân hay DNA của Tạ Cận Hi, phù hợp với manh mối do cô cung cấp…”
“Trên đây là toàn bộ diễn biến sự việc.”
Bộ quân sự, sở cảnh sát và cục điều tra ba bên đã nhất trí thông qua kết luận này.
Còn về một số điểm đáng ngờ nhỏ nhặt – ví dụ như người của bộ quân sự rõ ràng biết không đánh lại sao còn liều mạng, hoàn toàn có thể dùng lý do lúc đó không thể trốn thoát, hoặc một lòng muốn báo thù để giải thích.
“Cũng có thể để Tạ Cận Hi quay lại trường rồi.”
Bạch Kha Văn ngồi ở trên gật đầu, “Cứ báo cáo như vậy đi.” Sau đó lại nói: “Tôi đi thả người.”
Anh ta mặt nặng mày nhẹ, mở cửa phòng ghi lời khai, phát hiện cô gái đang đắp một tấm chăn, nằm gục trên bàn ngủ, hít thở nhẹ nhàng, như một con mèo con không phòng bị.
Bọn họ mất tận hai ngày để suy luận, khôi phục lại diễn biến sự việc.
Hai ngày này, cô ở phòng ghi lời khai ăn cơm công vụ, ngủ ghế xếp, có thể thấy rõ tinh thần sa sút.
Chỉ là, nghĩ đến những chuyện cô đã làm, Bạch Kha Văn không thể nào nhìn thẳng vào người phụ nữ tưởng chừng yếu đuối, nhưng thực ra tàn nhẫn, thâm sâu này.
“Còn nhìn bao lâu nữa?”
Giọng khàn khàn vang lên u uất, Tạ Cận Hi ngẩng đầu, đúng lúc đối diện với ánh mắt giận dữ và chỉ trích không che giấu của anh.
“Tôi có một câu hỏi, làm thế nào cô khiến phó quan trông như chết trước Tây Hổ?”
Tây Hổ chết vì mất máu quá nhiều, còn phó quan lại chết vì vết thương trí mạng ở bụng.
Nếu phó quan chết sau cùng, thì người của cục điều tra sẽ suy đoán có người khác can thiệp giết hắn, Tạ Cận Hi vẫn không thoát khỏi hiềm nghi.
Nhưng thứ tự thời gian chết của hai người bị đảo ngược, thì sẽ thành Tây Hổ giết phó quan, sau đó mất máu quá nhiều mà chết, sự việc trở nên hợp lý.
Tạ Cận Hi không trả lời, mà quét mắt nhìn căn phòng chật hẹp.
“Giám sát đã tắt rồi.” Bạch Kha Văn thở dài.
Sau đó cô gái khẽ nhếch mép, “Dị năng của tôi hơi đặc biệt thôi.”
Còn đặc biệt thế nào, cô không hề giải thích.
Bạch Kha Văn không khỏi hít một hơi sâu, rồi lao vọt đến bàn, nắm chặt mép bàn, “Cô đã khiến tôi đồng lõa với bọn côn đồ biên hoang tinh!”
Mặc kệ cái lý do thèm muốn công nghệ chó má đó, anh căn bản không tin cô nhỏ này không có quan hệ gì với bọn côn đồ đó.
Vừa nghĩ đến việc mình đã dây dưa với cô, Bạch Kha Văn có cảm giác sâu sắc bị tính kế.
“Chuyện quá khứ tạm thời không bàn, nhưng như anh thấy đấy, tôi và Ác long đã hoàn toàn cắt đứt rồi.” Tạ Cận Hi không thừa nhận cũng không phủ nhận, “Nhưng chuyện ‘Hạt nhân’ vì thế mà lan ra, anh biết có thể kiếm được bao nhiêu tiền không?”
Đôi mắt đen ấy, như thể nhìn thấu tất cả.
“Bạch công tử, với thân phận của anh, chắc cũng biết, trong bộ quân sự không ai là sạch sẽ.”
Nhưng Bạch Kha Văn có niềm kiêu hãnh của mình, dứt khoát nói với cô:
“Tôi và cô tuyệt đối không phải cùng một loại người, cũng sẽ không trở thành loại người đó!”
Về sau mỗi khi nhớ lại câu nói này, anh không thể không thừa nhận: con đường giữa anh và Tạ Cận Hi đã sớm được định sẵn.
Tạ Cận Hi từ ánh mắt và giọng nói của anh, đọc được niềm tin của anh, anh vẫn giữ nguyên vẹn tâm nguyện ban đầu khi vào bộ quân sự.
Đến mức, khiến người ta muốn phá hủy nó.
“Nhưng mà, chẳng phải anh đã báo cho tôi động tĩnh của nhà họ Tạ sao?” Cô thong thả chống cằm, “Cái chết của Tạ Chiếu, anh cũng có phần.”
Rắc~
Bạch Kha Văn bẻ vỡ góc bàn, nghiến răng nghiến lợi trừng mắt nhìn cô, “Tôi nói cho cô, là để cô tránh bọn họ.”
“Tôi và nhà họ Tạ, mãi mãi không thể tránh được.” Cô gái cười đầy ẩn ý, “Và nói cho cùng, anh chỉ thấy sự tàn nhẫn của tôi, nhưng không nghĩ rằng, tôi ở biên hoang tinh bị đoàn rồng uy hiếp, trốn thoát rồi lại bị nhà họ Tạ quyền cao chức trọng, nhà họ Kim giàu có nhắm vào, rõ ràng tôi đáng thương như vậy.”
Chỉ có cô, mới có thể nói những lời cầu xin thương hại như tiếng quỷ dữ thì thầm.
Bạch Kha Văn cảm thấy bất lực sâu sắc, rõ ràng biết cô nói là sự thật, nhưng anh một chút cũng không thương hại nổi.
“Rốt cuộc cô muốn thế nào?”
“Muốn anh nghĩ thoáng một chút, kiếm tiền chính đáng, không mất mặt.” Hợp tác với nhau chỉ có lợi không có hại.
“Hừ, ai biết công nghệ của cô có chính đáng không?”
Châm chọc chẳng làm Tạ Cận Hi dao động chút nào, “Tôi có thể thề, công nghệ gia truyền, không lừa già dối trẻ.” Cô nở một nụ cười đắc ý, “Vậy nên, anh có thể bán cho tôi một căn nhà đứng tên anh không?”
Chỉ có Bạch Kha Văn, mới dám không nể mặt nhà họ Kim mà bán đất cho cô.
Anh hoàn toàn thua trước Tạ Cận Hi, một là anh thực sự không dám để lộ chuyện mình đã tiết lộ hành tung của Tạ Chiếu, hai là, câu nói của Tạ Cận Hi ‘Hãy nghĩ đến tiền trợ cấp cho gia đình liệt sĩ và chi phí bảo dưỡng chiến cơ, quân hạm’ như một con dao, cắm thẳng vào tim anh.
Tạ Cận Hi tuy trốn học hai ngày, nhưng giải quyết được một lúc nhiều rắc rối, chỉ có thể nói là lời to.
Cô không về trường ngay, mà chỉ huy người khác chuẩn bị chuyển đến nơi mới – một trang viên ở ngoại ô.
Trước đó, cô gọi Moli'an đến trước mặt, câu đầu tiên là:
“Ekxơ xong đời rồi, anh định thế nào?”
Chàng trai trẻ ngẩn ra một lúc, quay đầu gọi ra một bản báo cáo điện tử từ quang não, “Sếp, đây là bản gốc báo cáo.”
Dù cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng anh vẫn không dám nhìn thẳng vào đôi mắt ấy.
“Anh quả nhiên thông minh hơn Ekxơ.” Tạ Cận Hi vỗ vai anh, “Sau này anh thay thế vị trí của Ekxơ, làm tốt nhé.”
Moli'an mừng rỡ mở to mắt, “Vâng!”
Sau đó, Tạ Cận Hi tập hợp nhân viên phòng nghiên cứu do Shor đứng đầu, “Có một thứ, giao cho các anh.”
Cô lấy từ trong túi ra một quả cầu kim loại, màu bạc xám, dưới sự điều khiển của tinh thần lực kéo dài biến dạng, một cảnh tượng không xa lạ khiến đám thợ máy xúm lại.
“Cái cái cái… đây là kim loại biến hình!” Shor xông lên đầu tiên, cẩn thận nâng niu ‘Hạt nhân’, mở kính mắt điện tử nhìn ngắm một lúc, hơi thở trở nên gấp gáp, “Mà là chủng loại mới, sếp lấy từ đâu vậy?”
Nếu dùng độ sáng để đo, mắt anh chắc chắn sáng ngang đèn dò biển sâu.
“Kỹ thuật tôi sẽ giao cho các anh, nhưng cần ký hợp đồng bảo mật, ít nhất hai mươi năm.”
Niềm vui đến quá nhanh, Shor trực tiếp hỏi cô, “Hợp đồng đâu? Tôi có thể ký trọn đời!”
Loại sếp cho tiền, lại cung cấp chỉ dẫn kỹ thuật mà còn không nhiều chuyện này kiếm đâu ra?
Giao hết mọi việc xong, trời đã nhá nhem tối, Tạ Cận Hi mới về trường.
Khi bước lên xe bay, bên đường lao ra một bóng người nhếch nhác, làm tài xế giật mình đánh lái gấp, chửi một câu điên rồi đạp ga phóng xa.
Bóng người này lại lao về phía Shor và những người đang chuyển đồ, nhưng giữa đường bị một bàn tay kéo vào góc phố.
“Moli'an, các người chuyển đi đâu? Sao không báo tôi?”
Người này, chính là Ekxơ.
